Chương 12 - Đêm Nước Tĩnh Lặng
Kẻ phía sau đã cách ta chưa tới ba trượng. Ta mò mẫm tìm lấy cây trâm gãy trong tay áo, nạy vào ổ khóa rỉ sét bên cạnh hàng rào sắt. Tay run rẩy đến nỗi tưởng chừng không nắm chắc được. Ổ khóa rỉ vang lên những tiếng lách cách chói tai. Kẻ phía sau thò tay tóm lấy góc váy ta.
“Bắt được ngươi rồi.”
Ta quay người lại, đâm mạnh cây trâm gãy vào mu bàn tay hắn. Hắn hét lên thảm thiết. Thừa cơ hội, ta tung chân đạp tung hàng rào sắt. Ổ khóa gãy lìa. Gió lạnh bên ngoài lùa mạnh vào.
Ta lao ra khỏi cửa hầm, lăn ngã nhào vào một bãi cỏ ướt. Chưa kịp bò dậy, một bàn tay đã từ ngoài thành giếng thò vào, bịt chặt miệng ta lại. Có người khẽ nói vào tai ta: “Đừng lên tiếng. Ta là người do Thanh Hạnh nhờ tới.”
10
Kẻ bịt miệng ta là một thiếu niên. Cậu ta trạc mười bảy mười tám tuổi, mặc một bộ áo vải thô đã sờn màu vì giặt giũ. Hàng chân mày thanh tú, phía sau tai trái có một vết sẹo mờ. Cậu ta lôi ta đến giấu sau một đống củi mục cạnh giếng, rồi mới ló đầu nhìn về phía cửa ngầm. Tên sai nha đuổi theo đã thò nửa người ra khỏi hàng rào sắt. Thiếu niên vung tay ném một cái. Một bọc vôi bột bay vút về phía mặt hắn. Sai nha ôm mặt la hét thảm thiết.
Thiếu niên kéo ta bỏ chạy. Chân ta không còn sức, suýt nữa bị cậu ta kéo ngã nhào. Cậu ngoái lại liếc ta một cái, dứt khoát cúi người cõng ta lên lưng. “Bám chặt vào.”
Ta theo bản năng ôm chặt lấy vai cậu. Trên người cậu có mùi cám gạo và mồ hôi. Không tính là dễ ngửi, nhưng so với trầm hương trong Trương phủ lại khiến ta an tâm hơn. Phía sau truyền đến tiếng chửi mắng. “Bọn chúng chạy về phía cuối ngõ rồi!”
Thiếu niên cõng ta luồn lách qua con hẻm chứa hàng của cửa hàng gạo. Con hẻm chật hẹp chỉ đủ một người đi nghiêng. Hai bên chất đầy những bao tải cao ngất. Có hạt gạo từ những chỗ rách rỉ ra, rơi lả tả xuống vũng nước bùn. Cậu ta thuộc đường như lòng bàn tay. Rẽ trái. Quẹo phải. Lại lách qua một hàng rào gỗ đổ sụp một nửa. Bên ngoài là khu chợ cá buổi sớm. Mùi tanh tưởi phả thẳng vào mặt. Tiếng người xôn xao huyên náo. Người gánh hàng, kẻ đẩy xe, tiếng rao hàng, tất cả đều chen chúc trên một con phố.
Thiếu niên đặt ta xuống, rồi dúi vào tay ta một chiếc nón lá rách nát. “Cúi đầu xuống.”
Ta kéo sụp vành nón, đi sát bên cạnh cậu. Lúc bọn sai nha đuổi tới đầu ngõ, khu chợ sớm đã đông nghẹt người. Có kẻ cố ý tông đổ mấy giỏ cá. Cá sống nhảy tanh tách trên mặt đất. Các bà bán cá gân cổ lên chửi rủa. Đám sai nha bị vây chặt giữa đám đông, đao mới rút ra một nửa lại đành cất vào.
Thiếu niên khẽ nói: “Thanh Hạnh đang ở bến sông đợi cô.”
Ta quay phắt lại nhìn cậu. “Nàng ấy còn sống?”
“Còn sống. Cánh tay bị thương không nhẹ, nhưng vẫn đi lại được. Nàng ấy bảo chúng ta đưa cô đi trước.”
Ta hỏi: “Ngươi là ai?”
“Đệ tử của Tiền lão đầu. Gọi A Nghiễn.” Cậu khựng lại một lúc, rồi nói thêm một câu. “Cũng là hậu bối của cố nhân nhà họ Cố.”
Cố nhân nhà họ Cố. Mấy chữ này đập thẳng vào ngực ta. Từ đêm qua đến giờ, mỗi câu nói ta nghe được đều đang xô đẩy ta vào một thân phận khác. Trương Đường. Cố Đường. Nữ nhi của Cố Hàm Chương. Huyết mạch họ Cố. Nhân chứng. Chìa khóa. Từng cái tên đều giống như một sợi dây thừng quấn chặt lấy ta khiến ta không thể thở nổi.
Ta khẽ hỏi: “Tiền chưởng quỹ có chết không?”
Bước chân của A Nghiễn chậm lại nửa nhịp. Cậu không quay đầu lại. “Ông ấy đã sớm biết sẽ có ngày hôm nay.”
Câu đó không phải là câu trả lời. Nhưng lại chính là câu trả lời. Ngón tay ta dần dần nắm chặt lại. Cây trâm gãy trong tay áo đâm sâu vào lòng bàn tay. Nửa miếng ngọc áp sát vào ngực, lạnh ngắt như một tảng băng.
Chúng ta băng qua chợ sớm, rẽ vào một con hẻm phơi đầy quần áo cũ. Cuối hẻm có một chiếc xe chở thùng xú uế đỗ sẵn. Đứng cạnh xe là một bà lão lưng còng. Bà lão nhìn thấy A Nghiễn, liền mở nắp gỗ trên xe ra. Bên trong không phải là nước phân. Mà là một ngăn trống trải bao bố lót dưới.
A Nghiễn bảo ta chui vào. Ta không nhúc nhích. “Thanh Hạnh đâu?”
A Nghiễn cau mày. “Đi trước đã.”
“Ta hỏi nàng ấy đang ở đâu.”
Ánh mắt cậu lộ vẻ lo lắng. “Đám sai nha đã phong tỏa phố rồi, chậm trễ nữa thì không ai trốn thoát đâu.”
Ta nhìn cậu. “Nàng ấy vì ta mà bị bắt, lại vì ta mà chạy trốn. Nếu nàng không đi, ta cũng không đi.”
Bà lão cất giọng khàn khàn: “Nhanh lên đi, bọn lính canh tuần tra sắp tới rồi kìa.”
A Nghiễn nghiến răng nói: “Bến sông có mai phục. Thanh Hạnh đã đưa tràng hạt cho một đứa bé ăn xin, nhờ nó báo tin tới tiệm thuốc. Nàng ấy tự mình dụ hai tên sai nha đi hướng khác. Chúng ta còn chưa kịp đến đón nàng ấy.”
Mắt ta tối sầm lại. Thanh Hạnh lại đang thay ta cản đạn. Ta gần như muốn lập tức lao về phía bến sông.
A Nghiễn giữ chặt lấy vai ta. “Cô đến đó thì nàng ấy dụ địch vô ích. Kẻ chúng muốn bắt là cô. Cô còn sống thì nàng ấy mới có cơ hội sống sót.”
Ta giật tay cậu ra. “Câu đó thì ai chẳng nói được. Nhưng nàng ấy không phải quân cờ.”