Chương 7 - Đêm Hôn Lễ Đẫm Nước Mắt
“Ta không ngờ nàng lại để bụng chuyện này đến vậy, là ta biết sai rồi, sớm biết thế, ta tuyệt đối sẽ không cho nàng ta cơ hội đến gần ta.”
“Đêm đó là nàng cố ý dụ dỗ ta, nàng ở trong phòng đốt thuốc thơm mê tình, là nàng cố ý hại ta vào nhầm động phòng!”
“Công chúa, ta biết sai rồi, từ hôm nay trở đi, ta sẽ không bao giờ gặp nàng ta nữa, được không?”
Ta cười khẩy: “Ngươi với nàng ấy đã là vợ chồng rồi, vì sao không gặp nàng ấy?”
“Chẳng lẽ, ngươi làm mất trong sạch của người ta, thì định bỏ mặc không lo?”
Cố Hoài An lớn tiếng nói: “Ta không có, nàng ta ở trong quân doanh thường ngày hay hòa lẫn với huynh đệ, nếu nói da thịt tiếp xúc, nàng ta với ai cũng từng có!”
“Ngày ấy nàng ta vào động phòng với ta cũng chưa thấy máu đào, chắc hẳn từ lâu đã không còn trong sạch, vậy còn đâu chuyện bắt ta phải chịu trách nhiệm.”
“Ta đã nghĩ kỹ rồi, Điện hạ, ta sẽ không cưới thêm bất kỳ nữ nhân nào nữa, thê tử của ta chỉ có một mình nàng, nàng không thích nàng ta, vậy thì đời này ta sẽ không gặp nàng ta nữa, được không?” Ta cười cười, gọi người sau núi giả ra.
Từ trước khi Cố Hoài An đến, Vân Sương đã biết tin ta xuất du, cố ý chặn ta ở Đại Tướng Quốc tự.
Nàng quỳ trước mặt ta, nước mắt nước mũi giàn giụa, kể lể đủ điều về tình sâu như biển giữa nàng và Cố Hoài An, thậm chí còn nói nguyện chết để thành toàn cho Cố Hoài An, chỉ mong ta có thể đến trước mặt bệ hạ cầu xin, để hắn được phục hồi chức quan.
Vân Sương đứng sau núi giả nghe hết mọi chuyện, sắc mặt xám như tro mà lẩm bẩm cất lời: “Cố Hoài An, chàng nói gì vậy? Sao chàng có thể sỉ nhục ta như thế, nói ta là tàn hoa bại liễu?”
“Ta có phải là thân trong sạch hay không, chẳng lẽ chàng không biết sao?”
“Ta đã hết lòng hết dạ với chàng, sao chàng có thể bạc tình bạc nghĩa đến thế!”
“Nếu không phải chàng dung túng, đêm đó sao ta có thể toại nguyện! Rõ ràng chàng không hề say, vậy mà còn vào động phòng với ta, chàng dám nói chàng nhận nhầm người sao?”
“Lúc chàng ân ái với ta, miệng gọi chẳng phải chính là tên ta đó sao!”
“Rõ ràng chàng có ý với ta, rõ ràng là chàng đứng núi này trông núi nọ, vừa ăn trong bát lại nhìn trong nồi!”
Vân Sương khóc đến đỏ hoe mắt, như phát điên mà nhào về phía Cố Hoài An: “Ban đầu chàng ân cần hỏi han ta, ở trong quân doanh chăm sóc ta đủ điều, bởi cha ta là Thái úy, chàng lợi dụng quan hệ của cha ta để một bước lên mây, kết quả trở về kinh thành, chàng liền bám lấy công chúa, rồi vứt ta như giày rách.”
“Nhưng công chúa là thiên kim ngọc diệp, đâu phải người dễ hầu hạ, chàng không thể ngẩng thẳng lưng trước mặt nàng, nên mới định thuận nước đẩy thuyền, hưởng thụ phúc khí đông sàng, hừ, Cố Hoài An, chẳng lẽ chàng coi tất cả thiên hạ đều là kẻ ngốc sao?”
“Đáng đời công chúa nhìn rõ bộ mặt của chàng, không chịu lấy chàng làm phò mã!”
Tiếng khóc la của nàng ta đã dẫn những người khác trong chùa đến thắp hương, trong đó không ít phu nhân từng đến dự tiệc ngày ấy, ánh mắt nhìn Cố Hoài An đều đầy khinh miệt.
“Cố Hoài An chẳng phải đã bị giáng làm thứ dân rồi sao? Sao còn dám dây dưa với công chúa nữa.”
“Chắc là vì phát hiện không làm được phò mã, lại mất luôn danh nghĩa tướng quân, nên túng quẫn đến cùng đường rồi chăng.”
“Loại nam nhân này, đúng là mặt dày vô sỉ.”
Cuối cùng, Cố Hoài An và Vân Sương đều bị người của ta đuổi ra ngoài, lủi thủi cút đi.
Người nhà họ Cố cũng rốt cuộc tìm được chỗ ở vào đêm cuối của ngày thứ ba, dọn ra khỏi phủ tướng quân.
Mấy chục miệng người, chen chúc trong một tiểu viện thuê lại.
Cố Hoài An vẫn cùng Vân Sương làm hôn lễ, hắn vẫn ôm ảo vọng may mắn trong lòng, Vân Sương cho dù thế nào cũng là con gái của Vân Thái úy, tuy Vân gia không nhận nàng, nhưng máu mủ ruột thịt há có thù hằn qua đêm, chỉ cần chờ Vân Sương dỗ dành được người nhà, hắn vẫn còn hy vọng phục hồi lại.
Còn về Vân Sương, sở dĩ nàng đồng ý là vì nàng phát hiện mình đã có thai.
Hai người thành thân trong tiểu viện thuê tạm, những huynh đệ trong quân từng tâng bốc họ trước kia đều không hề xuất hiện, những người đó thì bị giáng chức, kẻ thì bị chèn ép, sớm đã nhìn rõ thế sự, nào còn dám qua lại với Cố Hoài An.
Sau khi thành thân ba ngày về nhà thăm mẹ, họ bị người nhà họ Vân lạnh lùng chặn ngay ngoài cửa.
Gã giữ cửa lạnh mặt nói: “Chủ quân đã dặn rồi, Vân Sương tiểu thư nay đã không còn là người nhà họ Vân, không có đạo lý về nhà mẹ đẻ, xin mời hai vị nhanh chóng rời đi.”
“Hôm nay là ngày đại hỉ của Vân phủ chúng ta, hai vị đừng ở đây gây rối nữa.”
Đang nói dở, nghi trượng đội đến đặt sính từ phía xa đã kèn trống tưng bừng kéo tới, phủ Hầu gia Vĩnh Xương tới nhà họ Vân dâng sính lễ cho đại tiểu thư.
Mối hôn sự này vốn đã định từ mấy năm trước, lại là nhà mẹ đẻ của Vân phu nhân, nếu không phải thân thích chí cốt, e rằng đại tiểu thư nhà họ Vân còn bị ảnh hưởng bởi muội muội mà đến cả hôn sự cũng không giữ nổi.
Vân phu nhân nóng ruột, vội vàng về một chuyến nhà mẹ đẻ, định chắc ngày nạp sính, để khỏi đêm dài lắm mộng.
Nhìn nghi trượng đội náo nhiệt trang trọng ấy, mắt Vân Sương đỏ hoe, nàng lẩm bẩm: “Đây vốn phải là phô trương ta nên có, sao cha nương lại không nhận ta chứ?”
“Ta cũng nên được ba thư sáu lễ, tám người khiêng kiệu lớn rước vào cửa mới phải.”
Nàng ngẩng mắt nhìn Cố Hoài An, nhưng Cố Hoài An lại lạnh nhạt một mảnh: “Ta vốn cũng nên cưới công chúa, hưởng tôn vinh phò mã, cả đời vinh hoa phú quý, vậy mà nay lại rơi đến cảnh khốn cùng túng quẫn, sống qua ngày không biết có giữ nổi hay không.”
“Nếu phụ thân nàng không muốn nhận lại đứa con gái là nàng, vậy ta cưới nàng còn có ý nghĩa gì?”
“Nếu sớm biết cha mẹ nàng tuyệt tình đến thế, ta cần gì phải thành thân với nàng.”
Cố Hoài An quay đầu bỏ đi ngay, chẳng để lại cho Vân Sương một lời nào, thậm chí cũng không quay về căn tiểu viện kia nữa.
Cho đến ba tháng sau, đến ngày phải nộp tiền thuê nhà, người nhà họ Cố đẩy tới đẩy lui thế nào cũng không tìm ra được bóng dáng Cố Hoài An, thế là đều tản đi mỗi người một ngả.
Vân Sương bụng đã lớn, tìm người khắp nơi, vừa ăn xin vừa dò hỏi tin tức của hắn.
Cho đến khi nàng mang thai bảy tháng, lúc đang nhặt nước thải đổ ở ngoài Xuân Phong lâu để ăn, nàng lại bất ngờ phát hiện Cố Hoài An đang ở trong đó uống rượu với ca nữ.
Hắn là kẻ mang tội, không làm nổi bất cứ việc đàng hoàng nào, may nhờ có khuôn mặt dễ nhìn, nên trong kỹ quán vô danh này mới dựa vào việc dỗ dành nữ nhân mà kiếm một chén cơm.
Hôm ấy, tình nhân khác của ca nữ xông vào, đánh nhau với Cố Hoài An.
Vân Sương trông thấy, lập tức lao vào, kéo lôi một hồi, nàng bị người ta xô ngã, máu chảy đỏ cả một khoảng đất.
Nhưng Cố Hoài An lại nhân lúc hỗn loạn mà chạy mất, liếc cũng không liếc nàng lấy một cái.
Về sau nghe nói, nàng bụng to vượt mặt mà đến am ni cô, sinh một đứa trẻ bệnh tật ốm yếu trong am ni cô, rồi xuất huyết mà chết.
Còn về Cố Hoài An, chuyện xảy ra ngày hôm ấy truyền đến tai Vân Thái úy, tuy ông không nhận đứa con gái này, nhưng cũng chẳng phải kẻ máu lạnh sắt đá.
Không bao lâu sau, trong ngôi miếu hoang ở ngoại ô kinh thành liền nhiều thêm một bộ thi thể nam nhân bị rút cạn máu.
Còn ta, lại đến một năm mới, tháng ba xuân ấm hoa nở, hoàng tẩu thay ta tổ chức một yến tiệc chọn phu quân.
Trạng nguyên mới đỗ, thế tử của hầu phủ, tiểu tướng quân nơi biên quan, ai nấy đều tranh nhau khoe sắc, chỉ vì muốn được một đóa hoa đào do Chiêu Vân công chúa tự tay hái xuống.
Còn gì như Định Bắc tướng quân, sớm đã bị vùi lấp trong dòng thời gian.
HẾT.