Chương 11 - Đêm Hoàng Hậu Đưa Tang
Xem ra bản thân Nguyên Tu Cẩn có lẽ chẳng tiến bộ được bao nhiêu, nhưng người bên cạnh hắn.
Lại càng ngày càng thông minh.
Sau tế lễ, đội ngũ đi thẳng đến Bắc Uyển thu săn.
Ngự lâm quân nhanh chóng bày trận, vô số chó săn được thả ra.
Trong rừng núi kinh động một đàn chim bay.
Nguyên Chiêu Du xoay người lên ngựa, áo choàng đen phô hết long uy.
“Hôm nay ai săn được nhiều nhất, trẫm sẽ trọng thưởng.”
Lời vừa dứt, mọi người lập tức phấn chấn tinh thần.
“Thần tuân chỉ!”
Tiếng vó ngựa ầm ầm vang lên, vô số bóng người lao vào sâu trong rừng.
Chớp mắt đã biến mất khỏi tầm nhìn.
Nữ quyến có mặt phần lớn không biết cưỡi ngựa, mọi người lần lượt về doanh trướng.
Kỳ Nguyệt rốt cuộc còn nhỏ, ban đầu còn bám vào lan can nhìn ra ngoài.
Không bao lâu đã buồn ngủ đến dụi mắt.
Ta gọi nhũ mẫu bế con bé về ngủ.
Hôm nay Huệ phi tới đã không được khỏe, cả người uể oải, nói bệnh đau đầu tái phát, cần nghỉ ngơi.
Nhìn bóng lưng nàng rời đi, Lâm tiệp dư cũng đứng dậy, nói muốn đi lễ Phật.
Không thể không nói, đây đúng là một người diệu kỳ.
Ra ngoài mà còn mang theo một tôn Quan Âm bạch ngọc chỉ lớn bằng bàn tay.
Ta nhìn bóng nàng, cười trêu:
“Tỷ tỷ thành kính như vậy, Bồ Tát cũng nên nhớ đến tỷ rồi.”
Lâm tiệp dư cũng cười:
“Nhớ được thì tốt.”
“Dù sao cũng phù hộ bọn trẻ bình an.”
Mặt trời từng chút ngả về tây, trong doanh địa dần náo nhiệt.
Những người đầu tiên trở về là mấy công tử huân quý.
Ai nấy thu hoạch không ít, không là gà rừng thì là hươu hoang.
Không bao lâu, ngũ hoàng tử cũng trở về.
Thiếu niên một thân kỵ trang, vạt áo dính vụn cỏ.
Sau lưng thị vệ khiêng hai con hoẵng và mấy con thỏ rừng.
Kỳ Nguyệt tỉnh ngủ, vui vẻ vỗ tay:
“Ngũ ca giỏi quá!”
Mắt thấy trời dần tối, nhưng Nguyên Chiêu Du và Hằng vương vẫn chưa trở lại.
Theo lý mà nói, bãi săn đã mở hơn nửa ngày.
Dù đuổi săn có xa đến đâu, cũng nên có tin tức rồi.
Không hiểu vì sao, lòng ta bỗng trầm xuống.
Đúng lúc này, từ xa bỗng truyền tới một trận xôn xao.
Tiếng vó ngựa dồn dập từ xa đến gần, có người khàn giọng hét lớn:
“Thái y! Mau truyền thái y!”
Chỉ thấy mấy chục ngự lâm quân hộ tống một cáng cứu thương lao nhanh tới.
Trên cáng, rõ ràng là Nguyên Chiêu Du.
Kỵ trang trước ngực hắn bị máu thấm ướt, sắc mặt trắng bệch như giấy.
Giọng yếu đến gần như không nghe rõ.
“Đừng lo cho trẫm… cứu Hằng nhi trước…”
Sắc mặt mọi người đồng loạt đại biến, đến lúc này, mọi người mới phát hiện.
Hằng vương vậy mà không theo về.
Khoảnh khắc sau, chiếc cáng thứ hai được khiêng vào doanh địa.
Huệ phi vừa bước ra khỏi lều, chỉ nhìn một cái.
Cả người liền mềm nhũn ngã xuống:
“Hằng nhi…”
Trên cáng, Hằng vương toàn thân đầy máu.
Trước ngực có một vết thương kéo dài từ xương quai xanh đến tận eo.
Trong doanh địa tiếng thét vang lên khắp nơi, cả Bắc Uyển.
Hoàn toàn loạn thành một nồi cháo.
19
Suốt cả đêm, Bắc Uyển đèn đuốc sáng trưng.
Thái y ra ra vào vào, từng chậu máu được bê ra ngoài.
Hằng vương bị thương quá nặng, ngay cả viện chính Thái y viện cũng nói:
“Có thể chống qua hay không, đều phải xem thiên mệnh.”
Nguyên Chiêu Du cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, bị móng hổ cào rách lưng.
Lại ngã từ trên ngựa xuống, gãy hai xương sườn.
Ấy vậy mà đúng lúc này, truyền tới tin cấp báo trăm dặm.
Đại doanh Kinh Kỳ đến Bắc Uyển chi viện.
Nguyên Chiêu Du còn nằm trong trướng, sống chết chưa rõ.
Trên dưới Bắc Uyển đã phong tỏa tin tức.
Theo lý mà nói, Trường An không nên nhận được tin nhanh như vậy.
Nếu không phải đã sớm biết điều gì.
Thì giải thích sao cho thông?
Phó tướng Kinh Kỳ dẫn đầu xuống ngựa:
“Mạt tướng phụng mệnh thái tử điện hạ, dẫn binh hộ giá.”
Tư thái cung kính, lời lẽ đường hoàng, không chê vào đâu được.
Nhưng Huệ phi khóc đỏ mắt bên cạnh lại thay đổi vẻ dịu dàng, nghiêm giọng chất vấn:
“Bệ hạ và Hằng nhi còn nằm bên trong, sống chết chưa rõ.”
“Các ngươi mang binh vây Bắc Uyển, đây là hộ giá hay giam lỏng!”
“Bổn cung tuy không hiểu quân vụ, nhưng cũng biết Kinh Kỳ doanh có chính tướng quân và thống lĩnh.”
“Từ khi nào đến lượt một phó tướng tự tiện lĩnh binh?”
Lời này vừa ra, ngay cả triều thần trì độn nhất cũng nên nhận ra.
Trận hộ giá này, khắp nơi đều lộ vẻ không bình thường, lại giống như thái tử đã sớm biết tin vậy…
Ánh mắt phó tướng lóe lên:
“Mạt tướng phụng mệnh hành sự, xin chư vị nhường đường.”
Nói rồi hắn lại muốn đi về hướng ngự trướng, Huệ phi bước lên chắn trước mặt.
“Bệ hạ chưa tỉnh, ai dám đi vào?”
“Trừ phi bước qua xác bổn cung!”
Sắc mặt phó tướng hoàn toàn khó coi, binh lính phía sau cũng lần lượt siết chặt chuôi đao.
Đúng lúc này, một giọng nói ôn hòa bỗng vang lên.
“Chư vị chớ nên kích động, thái tử điện hạ lo lắng cho phụ hoàng, phái binh đến đây vốn là một mảnh hiếu tâm.”
Thần sắc phó tướng lập tức dịu đi vài phần.
Ai ngờ khoảnh khắc sau, ngũ hoàng tử lại nói:
“Chỉ là phụ hoàng còn chưa tỉnh.”
“Lúc này ai cũng không biết bên trong rốt cuộc thế nào. Theo ta thấy, tông thân, triều thần, hoàng tử đều nên quỳ ngoài ngự trướng.”