Chương 4 - Đêm Động Phòng Đầy Bí Ẩn
Ta khẽ đẩy ngực chàng ra: “Tiểu thúc say rồi.”
Nào ngờ chàng càng ôm chặt hơn.
“Say thì cứ say đi. Ta thà rằng cả đời này không tỉnh lại nữa.”
Chàng truy hỏi:
“Hôm đó vì sao nàng lại đi? Ta vẫn nghĩ, chi bằng để mẫu thân bọn họ biết luôn. Ta căn bản không muốn nạp Vân Tú. Ta muốn nạp nàng. Ta thật lòng ái mộ nàng.”
Ta suýt không nhịn được mà trợn trắng mắt.
Ta điên rồi mới bỏ vị trí thiếu phu nhân đàng hoàng để đi làm thiếp.
Miệng nói ái mộ ta, lại lấy cả đời ta ra làm trò đùa.
Ta cụp mắt, giọng mềm mại bi thương:
“Kiếp này là chúng ta có duyên không phận. Đợi kiếp sau, ta nhất định gả cho chàng.”
Tần Chiêu Viễn lập tức xúc động, nụ hôn nóng bỏng rơi xuống bên cổ ta.
“Nguyệt Thù, ta không đợi nổi thêm một khắc nào nữa.”
Chàng bế ngang ta lên, nhanh chóng đi tới bên giường. Bóng dáng chàng phủ xuống.
Ánh nến lay động, màn giường trên đầu cũng đung đưa suốt đêm.
…
Sau ngày hôm đó, Tần Chiêu Viễn vẫn luôn lưu luyến bên ngoài phủ.
Mẹ chồng oán trách tất cả đều do cưới phải người vợ không hiền.
“Ta nhìn thấy nàng ta là tức. Cháu ngoan của ta bị hại, Chiêu Viễn cũng bị nàng ta ép đến mức không dám về nhà.”
Ta đỡ phu quân đến thỉnh an, mẹ chồng lúc này mới lộ chút ý cười.
“Vẫn là Nguyệt Thù tốt. Mới qua cửa mấy tháng, Hữu An đã có thể xuống giường đi lại rồi.”
Phu quân nhìn ta ngày càng dịu dàng:
“Còn phải đa tạ mẫu thân đã cưới cho con một hiền thê.”
Mấy ngày này ta sống trong hầu phủ quả thật không tệ. Cách ba hôm năm bữa, cha mẹ chồng lại đưa tới kỳ trân dị bảo.
Đệ đệ cũng thuận lợi vào Vân Sơn thư viện, phu tử mấy lần khen nó thiên tư thông minh.
Cha ta dựa vào hầu phủ làm thêm được mấy vụ buôn bán lớn. Muội muội cũng tìm được một mối hôn sự không tệ.
Nếu là nữ tử khác, đến lúc này chắc cũng nên hài lòng rồi.
Chỉ là ta từ trước đến nay không thích giao vận mệnh mình vào tay kẻ khác, mặc người sắp đặt.
Ta biết Tần Chiêu Viễn đang trốn ta, nên sau buổi thỉnh an, ta chặn chàng lại.
“Ta có rồi.”
Tần Chiêu Viễn kinh hãi biến sắc, kéo ta tới nơi vắng vẻ.
Ta lấy khăn thấm nước gừng lau mắt, nước mắt liền lăn dài.
“Chàng cũng biết, ta và phu quân chưa từng viên phòng. Ta thật sự không biết phải làm sao nữa.”
Tần Chiêu Viễn gấp đến mức trán đổ mồ hôi, nghẹn hồi lâu mới thốt ra một câu:
“Ta đi hỏi mẫu thân.”
Đúng là đồ ngu.
Mẹ chàng mà biết, ta còn sống nổi sao?
Ta khóc đến đau đớn tuyệt vọng, kéo tay chàng đặt lên bụng mình còn chưa nhô lên.
“Ta cũng là nữ nhi nhà lành. Xảy ra chuyện này, lẽ ra ta nên dùng ba thước lụa trắng treo cổ mà chết. Chỉ thương đứa trẻ này, còn chưa được nhìn xem cha nó trông thế nào.”
Tần Chiêu Viễn mở to mắt, cẩn thận vuốt ve.
Trong này có một đứa trẻ sau này sẽ gọi chàng là cha.
Như đã hạ quyết tâm, giọng chàng khàn đi, căng chặt:
“Nguyệt Thù, nàng bảo ta làm gì, ta sẽ làm nấy.”
Ta dịu dàng thay chàng tính toán chu toàn:
“Chàng tạm thời giấu mọi người. Về trước nói với đệ muội, rằng ta có một biểu muội họ xa muốn gả cho chàng làm thiếp, xem nàng ta có đồng ý không.”
Tần Chiêu Viễn chỉ cho rằng ta thông cảm với khó xử của chàng, liên tục gật đầu.
“Nàng lúc nào cũng suy nghĩ cho người khác như vậy, chắc Như Oánh sẽ đồng ý thôi.”
Chàng quả nhiên về bàn bạc với Liễu Như Oánh.
Đi theo chàng về, còn có tin tức ta cố ý sai người truyền tới.
Nhưng đến tai Liễu Như Oánh, chuyện lại biến thành Tần Chiêu Viễn từ lâu đã nuôi biểu muội của ta bên ngoài phủ, chỉ chờ đưa vào cửa làm bình thê.
Liễu Như Oánh tức đến mất trí. Lại có hạ nhân ta mua chuộc không ngừng châm dầu vào lửa.
Nàng ta lập tức muốn tới tìm ta đối chất.
Cũng tốt, vừa khéo phu quân đang ở trong viện vịn lan can tập đi.
Liễu Như Oánh đá tung cửa viện, chỉ vào mũi ta mà mắng:
“Ta đã biết từ lâu ngươi lòng dạ khó lường, nghĩ trăm phương ngàn kế hại ta.”
“Ngươi đừng trốn, ta phải giết ngươi báo thù.”
Một đám người hỗn loạn, kẻ đánh người cản, khung cảnh ồn ào rối ren.
Không biết từ lúc nào, Liễu Như Oánh loạng choạng một cái, đụng ngã phu quân, khiến chàng phun ra một ngụm máu.
09
Mọi người hoảng loạn, vội khiêng người lên giường, sai người gọi phủ y.
Nhưng đã muộn. Phu quân đã cưỡi hạc về trời.
Cha mẹ chồng còn chưa được gặp mặt chàng lần cuối.
“Phu quân, sao chàng nhẫn tâm bỏ ta lại…”
Ta khóc đến đau đớn tột cùng, mấy lần muốn đi theo phu quân. Chủ tử hạ nhân trong phòng cũng rơi lệ theo.
Dù sao bọn họ đều biết ta yêu phu quân đến nhường nào.
Vú nuôi của phu quân lau nước mắt già nua.
“Đại thiếu phu nhân và đại thiếu gia tình cảm rất tốt. Nhờ đại thiếu phu nhân chăm sóc, thân thể đại thiếu gia đã khá lên hơn nửa. Hôm qua ngài ấy còn nói muốn đưa phu nhân đi du hồ.”
Mẹ chồng đấm ngực giậm chân, ném cả chén trà trên bàn vào người Liễu Như Oánh.
“Là ta không tốt, để độc phụ này vào cửa, hại hai đứa con trai của ta.”
Cha mẹ chồng ép Tần Chiêu Viễn viết thư hưu thê.
Chàng vốn hiếu thuận, nay lại cách một mạng người, đối với Liễu Như Oánh cũng chẳng còn gì không nỡ.
“Phu quân, đừng mà. Nếu ta bị hưu, cha ta nhất định sẽ sai người siết chết ta.”