Chương 1 - Đêm Động Phòng Đầy Bí Ẩn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đêm động phòng hoa chúc, ta mới biết người mình gả không phải nhị thiếu gia hầu phủ từng đến xem mắt.

Mà là đại thiếu gia bệnh tật triền miên, quanh năm nằm trên giường.

Người nghĩ ra chủ ý này là tiểu thư Liễu gia, người cùng ngày bước vào cửa hầu phủ với ta, nay đã là nhị thiếu phu nhân.

Nàng ta cười tươi rói, nói:

“Nghe nói tẩu tẩu và đại ca vừa gặp đã thương, nay thành thân rồi, tẩu tẩu có vui không?”

Ai nấy đều tưởng ta sẽ khóc, sẽ làm ầm lên, sẽ vạch trần chuyện bị tráo người.

Nhưng ta chỉ cụp mắt xuống, bình tĩnh dâng trà cho cha mẹ chồng xong mới mở lời.

“Nữ nhi khuê các coi trọng danh tiết nhất. Hôm ấy ta không dám nhìn kỹ dung mạo phu quân, đến hôm nay gặp rồi mới biết thế nào là quân tử phong nhã.”

Cha mẹ chồng chuyển buồn thành vui, khen ta phẩm hạnh cao khiết, là hiền phụ hạng nhất.

Chỉ tiếc bọn họ đều không biết, ta xuất thân thương hộ, xưa nay coi trọng giao dịch công bằng, có thù tất báo.

Chuyện lừa ta tuy nhỏ, ta ngẫm thấy chỉ cần lấy mạng ra trả là được.

01

Ta là con gái nhà buôn, nhưng từ nhỏ đã có dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn.

Cha thương ta, nên muốn gả ta vào nhà quan lại.

“Có tiền đến mấy cũng không bằng có quyền. Cha chịu đủ ánh mắt khinh miệt của người đời rồi, không muốn con lại phải chịu.”

Đến khi ta cập kê, cha bắt đầu lo liệu hôn sự cho ta.

Nhà không làm quan thì không cần, không biết đọc sách thì không cần, tuổi tác quá lớn cũng không cần.

Từ chối nhiều quá, đến cả bà mối cũng nói cha ta kén chọn, không muốn tới cửa nữa.

Chờ đến khi ta qua mười tám, một hôm cha hớn hở về nhà, nói đã tìm được cho ta một mối tốt.

Đối phương là đích tử của Thần Dũng hầu, chưa đến tuổi nhược quan đã có công danh, là mối hôn sự tốt đến mức nhà ta phải nhờ tổ tiên hiển linh mới với tới được.

Bà mối nói hầu phủ đã lên chùa xem quẻ, bảo ta và chàng là trời sinh một đôi.

Nhà họ giục rất gấp. Từ lúc bà mối đến cửa cho tới ngày thành thân, chẳng qua mới ba tháng, ta đã trở thành thiếu phu nhân nhà họ Tần.

Cũng chính vào đêm động phòng hoa chúc ấy, ta mới biết hầu phủ không chỉ có một vị thiếu gia.

Người đến xem mắt ta là nhị thiếu gia Tần Chiêu Viễn.

Chàng anh tư bừng bừng, tài mạo song toàn, cha ta nói xét về nhân phẩm thì đến công chúa cũng xứng.

Mà người ta gả cho lại là đại thiếu gia Tần Hữu An.

Chàng sinh ra đã yếu ớt, hiếm khi ra ngoài, rất ít người biết nhà họ Tần còn có một nhân vật như vậy.

Gắng gượng vén khăn voan cho ta xong, Tần Hữu An xoay người ngủ mê man.

Ta cúi đầu cạy sợi chỉ vàng trên áo cưới, ngồi ngẩn bên giường suốt một đêm.

Đến sáng hôm sau, lúc đi dâng trà cho cha mẹ chồng, cũng chỉ có mình ta đi.

Trong sảnh từ sớm đã vang tiếng cười nói.

Tiểu Đào đỡ tay ta, lòng bàn tay run rẩy: “Hôm qua nhị thiếu gia cũng cưới tân phụ. Thật ức hiếp người quá đáng.”

Hóa ra là vậy.

Chẳng trách lúc kiệu hoa vào cửa lại náo nhiệt đến thế.

Liễu Như Oánh thần thái rạng rỡ, sắc mặt hồng hào, lúc này chẳng biết vừa nói gì mà chọc mẹ chồng cười tươi.

Nàng ta là người đầu tiên nhìn thấy ta, cười tủm tỉm bước tới kéo tay ta:

“Nghe người ta nói tẩu tẩu và đại ca vừa gặp đã thương, nay thành thân rồi, tẩu tẩu có vui không?”

Miệng nàng ta cười, nhưng ác ý nơi đáy mắt gần như tràn ra ngoài.

Khung cảnh náo nhiệt thoáng chốc lặng ngắt. Tất cả đều nhìn ta, muốn xem người bị lừa vào phủ sẽ phản ứng thế nào.

Tần Chiêu Viễn đứng dậy, khẽ kéo tay áo Liễu Như Oánh, rồi hành lễ với ta.

Mặt chàng lộ vẻ áy náy.

Áo dài màu xanh vẫn là bộ y phục ngày chàng gặp ta.

Chỉ nhìn ánh mắt đắc ý của Liễu Như Oánh, ta đã biết nàng ta cố ý.

Ta dời mắt, thong thả bước lên trước, bình tĩnh dâng trà cho cha mẹ chồng.

Ta cúi mày thuận mắt nói:

“Nữ nhi khuê các coi trọng danh tiết nhất. Hôm ấy ta không dám nhìn kỹ dung mạo phu quân, hôm qua gặp rồi mới biết thế nào là quân tử phong nhã.”

Cha mẹ chồng chuyển buồn thành vui, vỗ tay ta rồi dịu dàng dặn dò:

“Đứa trẻ ngoan, thiếu gì cứ đến tìm ta.”

Ta được cha mẹ chồng coi trọng, tự nhiên chướng mắt người khác.

Liễu Như Oánh chặn ta trong hậu hoa viên.

“Tẩu tẩu đúng là khéo mồm khéo miệng, lừa được cha mẹ chồng vui lòng. Không giống ta, vụng miệng vụng lưỡi.”

“Mấy hôm trước có một nữ nhân không biết xấu hổ nhìn trúng phu quân ta, ta còn không biết phải từ chối thế nào đây.”

02

Ta liếc qua vẻ đắc ý trên mặt nàng ta, nhàn nhạt đáp:

“Đệ muội nói đùa rồi. Từ xưa hôn nhân đều do cha mẹ đặt đâu, mai mối đặt đấy. Nữ tử dám tự định chung thân là phải bị nhốt lồng heo dìm nước.”

Chuyện của hầu phủ, ở ngoài khó nghe ngóng. Nhưng trong phủ, chỉ cần mười lượng bạc là biết rõ ràng.

Liễu Như Oánh là thiên kim của Trung thư lệnh, cùng Tần Chiêu Viễn là thanh mai trúc mã, từ lâu đã tự định chung thân, chỉ chờ Tần Hữu An cưới vợ xong là có thể hoàn hôn.

Khổ nỗi Tần Hữu An thật sự quá yếu. Các quý nữ bình thường đều không muốn gả, người chịu gả cũng chỉ là những nhà sa sút tham quyền thế.

Mẹ chồng cảm thấy những nữ tử ấy đều không xứng với con trai bảo bối của mình, một lòng muốn chọn một cô nương tốt không ham quyền quý.

Mắt thấy người cùng tuổi đều đã thành thân, Liễu Như Oánh không đợi nổi nữa.

Nàng ta bèn bày cho mẹ chồng chủ ý thay người đi xem mắt.

Còn ta chính là kẻ xui xẻo được nàng ta chọn trúng.

Một là vì ta có dung mạo nổi bật, tính tình dịu dàng, dễ khống chế.

Hai là vì nhà ta tuy có của cải nhưng không có quan hệ. Dù chịu ấm ức cũng chẳng có ai chống lưng.

Ba là vì ta và nàng ta từng có chút hiềm khích cũ. Hủy hoại ta, trong lòng nàng ta sẽ thoải mái.

Liễu Như Oánh bị ta nói đến đỏ mặt tía tai, phất tay áo bỏ đi.

Chỉ còn Tần Chiêu Viễn đứng tại chỗ, thấp thỏm bất an.

Đối diện với ta, chàng luôn có vài phần chột dạ.

Do dự hồi lâu, chàng ngẩng đầu, áy náy nói:

“Là ta có lỗi với nàng.”

“Nàng đừng trách Như Oánh, nàng ấy chỉ có tính trẻ con thôi.”

Ta lắc đầu, đưa miếng ngọc bội trong tay áo cho chàng.

“Ta không để trong lòng. Chuyện cũ trước kia cũng quên cả rồi.”

Ta nhìn thẳng vào mắt chàng, ánh mắt thản nhiên, trong sạch.

Chàng như bị trấn trụ, vô thức siết miếng ngọc bội trong lòng bàn tay, lẩm bẩm: “Tốt.”

Sao có thể quên được?

Ngày xem mắt ấy, chúng ta trò chuyện rất vui, từng xem nhau như tri kỷ đời này. Ta nén thẹn thùng sai người đem bánh ngọt cho chàng, ngày hôm sau chàng liền đáp lại ta bằng miếng ngọc bội này.

Sau khi thành thân, ta từng dò hỏi Tần Hữu An. Chàng hoàn toàn không biết gì về chuyện đó.

Khi ấy ta đã biết, Tần Chiêu Viễn đối với ta không phải vô tình.

Mà tình ý của một nam nhân sẽ trở thành con dao tốt nhất trong tay ta.

Tiểu Đào thở dài, thương cho số mệnh lận đận của ta, không biết sau này ta phải sống trong hầu phủ thế nào.

Nhưng ta lại không nghĩ vậy.

Một phu quân bệnh tật, một tiểu thúc tử có tình, cùng cha mẹ chồng nông cạn, thích phô trương.

Ở hầu phủ này, ta đã nhìn thấy rất rõ con đường rộng mở của mình.

Ta nhìn bóng lưng Tần Chiêu Viễn chạy trốn trong hoảng hốt, cong mắt cười.

“Đi thôi, đi sắc thuốc cho phu quân tốt của ta.”

03

Tần Hữu An thật ra rất dễ hầu hạ.

Chàng thân thể yếu, uống thuốc xong liền ngủ. Mỗi ngày tỉnh được vài canh giờ, nếu có sức thì nói với ta vài câu, chưa từng làm khó ta.

Tiểu Đào rất mừng: “May mà cô gia là người tốt, tiểu thư cũng xem như có được nơi nương tựa.”

Ngay trong đêm động phòng, Tần Hữu An đã kể rõ đầu đuôi sự việc cho ta.

“Chuyện này là Tần gia có lỗi với nàng. Nếu nàng không muốn, ta sẽ viết thư hòa ly, thả nàng…”

Chàng còn chưa nói hết, ta đã đưa tay che miệng chàng lại.

“Nữ tử ở nhà theo cha, xuất giá theo chồng. Huống chi phu quân có nhân phẩm như vậy, ta phải có phúc ba đời mới được gả cho chàng.”

Ánh mắt chàng dịu xuống, hứa sau này tuyệt đối sẽ không phụ ta.

Nhìn bóng lưng chàng xoay người ngủ đi, ta dùng khăn lau mạnh lòng bàn tay.

Hừ, quân tử phong nhã.

Nếu chàng không muốn cưới, lẽ nào cha mẹ chàng còn có thể ép buộc được sao?

Chẳng qua là đã được lợi rồi còn muốn giả vờ quân tử.

Cái gì mà tùy ý ta, thật buồn cười.

Đêm tân hôn mà hòa ly, nước bọt của người đời cũng đủ nhấn chìm ta.

Dù ta có thể liều cái mạng này để đòi công đạo cho mình, vậy cha mẹ, đệ muội của ta thì sao? Hầu phủ chỉ cần một ngón tay cũng có thể nghiền chết bọn họ.

Trở về phòng, Tần Hữu An vẫn đang ngủ say.

Hạ nhân đem tới một lư hương bột ngọc, nói là Tần Hữu An chuẩn bị cho ta thưởng ngoạn.

Ta đưa tay vuốt ve. Quả nhiên ôn nhuận mịn màng, là món đồ tốt.

Chỉ có điều, vẫn còn kém một chút.

Ta đi tới bên giường, đầu ngón tay mềm mại lướt lên cổ Tần Hữu An.

Phu quân, chàng hủy cả đời ta, chỉ dùng vàng bạc ngọc khí e là đền không nổi đâu.

Quyền thế của hầu phủ đã nuôi bọn họ thành quá mức cao quý, đến mức vận mệnh của người khác cũng có thể tùy tiện đem ra tính toán.

Dưới lòng bàn tay khẽ run, Tần Hữu An ho vài tiếng rồi tỉnh lại.

Nhìn thấy ta, chàng lộ vài phần ý cười: “Nàng dùng cơm bên chỗ mẫu thân rồi à?”

Ta thuần thục đỡ chàng dựa lên gối mềm, vô tình để lộ vành mắt đỏ hoe.

Chàng điều hòa hơi thở, hỏi: “Có ai bắt nạt nàng sao?”

Ta mím môi không nói, tự nhiên sẽ có người thay ta nói.

Tiểu Đào rất biết thời thế, thay ta bất bình:

“Nhị thiếu phu nhân cứ làm khó tiểu thư nhà nô tỳ, nói tiểu thư xuất thân thấp hèn, sau này sẽ cô khổ không nơi nương tựa.”

Nữ tử xuất giá theo chồng, chẳng phải chỉ khi phu quân mất đi mới không nơi nương tựa sao?

Sắc mặt Tần Hữu An lập tức thay đổi.

Từ lâu đã có đại phu đoán chàng sống không quá ba năm, trong phủ nghiêm cấm nhắc đến chuyện này trước mặt chàng.

Chàng nắm tay ta, sắc mặt vặn vẹo.

“Ta nghe nói ấu đệ của nàng có chút thiên tư đọc sách, vậy đưa nó vào Vân Sơn thư viện đi.”

Đệ đệ ta từ nhỏ thông minh. Cha ta vì muốn đổi vận gia môn, đã bỏ ra khoản tiền lớn nhờ người đưa nó vào Vân Sơn thư viện đọc sách, nhưng hai ba năm vẫn không thành.

Còn Tần Hữu An chỉ cần một câu.

Quyền thế quả thật là thứ tốt.

Ta lộ vài phần ý cười, nhẹ nhàng đút chàng uống hết thuốc.

“Vậy đa tạ phu quân.”

04

Liễu Như Oánh bị phạt.

Mẹ chồng mắng nàng ta không tu khẩu đức, phạt chép Nữ giới một trăm lần.

Hình phạt không nặng, nhưng mất mặt.

Nàng ta nghi ngờ ta cáo trạng, ngày nào cũng kéo Tần Chiêu Viễn tới chặn trên con đường ta nhất định đi qua.

Đấu miệng thì nàng ta không nói lại ta, nên muốn đả kích ta bằng cách khác.

“Ha ha, cao hơn nữa, cao hơn nữa!”

Tiểu Đào tức giận nói: “Thả diều thì cứ thả đi, sắp chạy vào sân chúng ta rồi.”

Mặt trời lên cao, ta nấp dưới bóng cây vẫn thấy nóng.

Không biết Tần Chiêu Viễn đang cõng người kia cảm thấy thế nào.

“Nhị thiếu phu nhân sao không biết thương nhị thiếu gia vậy?”

Ta rải hết mồi cá xuống ao, vỗ sạch vụn trên tay.

“Nàng ta có thương cũng không bằng mẹ ruột thương. Nhìn bên kia kìa.”

Tiểu Đào nhìn theo hướng ta chỉ, thấy mẹ chồng bị ta dẫn tới.

Bà đứng đó, tức đến mức gần phát điên.

Liễu Như Oánh vạn lần không ngờ, chút trò vặt của nàng ta chưa làm tổn thương được ta, ngược lại còn chọc phải sát thần.

Từ xưa mẹ chồng nàng dâu là oan gia, mặc kệ trước khi thành thân nàng có khiến bà hài lòng thế nào.

Sau khi thành thân, nàng vẫn là nữ nhân ác độc cướp mất con trai bà.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)