Chương 20 - Đêm Đông Ở Tân Hải

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Tô Vãn Tình,” Lâm Tri Ý ngồi xổm xuống, nhìn ngang tầm mắt cô ả, “tôi không quan tâm trước đây cô và Thẩm Nhất Minh có quan hệ gì, cũng không quan tâm mục đích cô đến Tập đoàn Đình Xuyên là gì. Nhưng có một chuyện tôi phải nói cho cô biết—”

Cô rút từ trong túi xách ra một tờ khăn giấy, đưa cho Tô Vãn Tình.

“Đứa trẻ trong bụng cô, nó vô tội. Bất kể Cố Đình Xuyên có cần đứa trẻ này hay không, cô phải tự lo toan cho chính mình.”

Tô Vãn Tình nhận lấy tờ giấy, bưng mặt, bờ vai run rẩy dữ dội.

“Tôi không có… tôi không có giúp Thẩm Nhất Minh làm gì cả… Anh ta chỉ bảo tôi tiếp cận Cố Đình Xuyên, tìm hiểu tình hình tài chính thực sự của công ty… nhưng tôi không đưa cho anh ta bất kỳ thông tin mật nào… tôi thực sự không có…”

“Tôi tin cô.” Lâm Tri Ý nói, “Nhưng ‘tin tưởng’ không mài ra ăn được. Hiện thực cô phải đối mặt là — Cố Đình Xuyên sẽ không còn tin cô nữa. Một mối quan hệ không có nền tảng tin tưởng, giống như một ngôi nhà không móng, gió thổi một cái là sập.”

Cô đứng dậy.

“Lời khuyên của tôi là — nhận tiền bồi thường nghỉ việc, rời khỏi Tân Hải, tìm một nơi không ai biết mình, sinh đứa trẻ ra, bắt đầu lại từ đầu.”

Tô Vãn Tình ngẩng lên, đôi mắt nhòe lệ nhìn cô.

“Cô… tại sao cô lại giúp tôi?”

“Tôi không giúp cô.” Lâm Tri Ý quay lưng đi về phía thang máy, “Tôi đang giúp chính mình. Cô ở lại Tân Hải, đối với tôi là một quả bom nổ chậm. Cô đi rồi, tất cả mọi người đều nhẹ nợ.”

Cửa thang máy mở, cô bước vào.

Khoảnh khắc quay người lại, cô nhìn Tô Vãn Tình lần cuối cùng.

“À, caffeine thực sự không tốt cho thai nhi đâu. Nếu cô quyết định giữ đứa bé này — bớt uống cà phê đi.”

Cửa thang máy đóng lại.

Trong hành lang, Tô Vãn Tình ngồi trên mặt đất, siết chặt tờ khăn giấy, khóc đến toàn thân run rẩy.

Cô ta nhớ lại ba năm trước, Thẩm Nhất Minh ở trong quán cà phê từng nói với cô ta: *”Vãn Tình, anh cần em giúp một việc. Vào Tập đoàn Đình Xuyên làm việc một thời gian, tìm hiểu tình hình tài chính của họ. Xong việc, anh sẽ giúp em giải quyết mọi rắc rối.”*

Cô ta đã đồng ý. Vì cô ta nợ Thẩm Nhất Minh — hồi đại học anh ta đã giúp cô đóng học phí hai năm ròng.

Sau đó, cô ta thực sự đã tiếp cận được Cố Đình Xuyên, và thực sự nảy sinh tình cảm với hắn. Cố Đình Xuyên có tiền, có địa vị, có sức hút, dịu dàng ân cần với cô ta. Khi ở bên hắn, hắn giống như một người đàn ông đích thực, chứ không phải kiểu “nhà chiến lược” lúc nào cũng đeo mặt nạ như Thẩm Nhất Minh.

Cô ta cứ ngỡ đó là cơ hội thứ hai mà số phận ban cho mình.

Cô ta cứ ngỡ Cố Đình Xuyên sẽ ly hôn để cưới cô ta.

Cô ta cứ ngỡ cuối cùng mình cũng có thể thoát khỏi sự khống chế của Thẩm Nhất Minh, có được một gia đình bình thường, thuộc về riêng mình.

Nhưng tất cả đều là giả tạo.

Cái gọi là “tình yêu” Cố Đình Xuyên dành cho cô ta, chẳng qua chỉ là sự si mê thể xác của một gã đàn ông trung niên với một người phụ nữ trẻ. Một khi sự si mê đó chạm đến lợi ích cốt lõi của hắn — công ty, cổ phần, quyền kiểm soát — hắn sẽ không ngần ngại ném cô ta đi.

Giống hệt như vứt bỏ một ly cà phê đã uống cạn.

Cô ta cúi đầu nhìn vũng cà phê dưới đất, chợt nhớ đến lời Lâm Tri Ý — *”Caffeine thực sự không tốt cho thai nhi đâu.”*

Cô ta theo bản năng vuốt ve phần bụng dưới hơi nhô lên.

Đứa bé.

Cô ta vẫn còn một đứa con.

Con của Cố Đình Xuyên.

Nhưng Cố Đình Xuyên không cần đứa trẻ này nữa — điểm này, từ thái độ lạnh lùng yêu cầu cô nghỉ việc của hắn, cô ta đã nhìn thấu rõ ràng.

Cô ta phải làm sao đây?

Cánh cửa thoát hiểm cuối hành lang bị đẩy ra, Cố Đình Xuyên bước tới. Nhìn thấy Tô Vãn Tình đang ngồi dưới sàn, vẻ mặt hắn rõ ràng cứng đờ một chốc.

“Vãn Tình? Sao em lại ở đây?”

Tô Vãn Tình ngẩng đầu lên, nước mắt nhạt nhòa nhìn hắn.

“Đình Xuyên… anh muốn sa thải em?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)