Chương 1 - Đêm Đen Và Những Bí Mật
Giang Kinh Từ mặc một chiếc áo choàng tắm màu đen.
Cổ áo mở rất thấp.
Lộ ra làn da trắng lạnh rộng lớn cùng xương quai xanh rõ ràng.
Tóc anh còn hơi ướt, giọt nước men theo đường hàm trượt sâu vào trong cổ áo.
Tôi theo bản năng nuốt nước bọt.
Ánh mắt không khống chế được mà quét xuống dưới.
Bình luận lập tức chuyển sang màu vàng.
“A a a Thẩm Kiều An thật sự đi tìm Giang Kinh Từ rồi! Nhưng con nhóc háo sắc này đang nhìn đâu vậy?”
“Gương mặt phản diện này đúng là quá đã mắt, nữ phụ mau lên! Đè hắn xuống, giày vò hắn, chơi hỏng hắn!”
“Kích cỡ thật sự là 20 sao? Xin kiểm chứng!”
Giang Kinh Từ cụp mí mắt, từ trên cao nhìn xuống tôi.
Ánh mắt âm u, đen sâu như muốn nuốt người.
“Có việc?”
Giọng anh khàn khàn, mang theo hơi nóng vừa tắm xong.
Tôi ợ một cái vì rượu, chỉ sang căn đối diện.
“Mật khẩu đổi rồi, không vào được.”
Yết hầu anh khẽ động.
Nốt ruồi nhỏ kia theo chuyển động của yết hầu mà lên xuống, gợi cảm đến chết người.
“Vậy thì sao?”
Anh cười lạnh một tiếng.
“Đến tìm tôi thu nhận?”
“Không được sao?”
Tôi bước lên một bước.
Đầu mũi suýt nữa đụng vào lồng ngực anh.
Có lẽ vì men rượu dâng lên khiến gan tôi lớn hơn.
Dù sao trước đây, tôi gần như không dám nói chuyện với Giang Kinh Từ.
Tôi quen anh từ thời cấp ba.
Nhà anh và nhà Hứa Tri Châu là thế giao, quan hệ giữa họ cũng không tệ.
Khi đó Giang Kinh Từ ngồi ở hàng cuối lớp.
Trong giờ học thì ngủ, đánh nhau rất dữ, cúc áo sơ mi chưa từng cài đến cổ.
Ánh mắt anh nhìn người quá trầm, giống như dã thú ẩn nấp trong bóng tối.
Tôi nhìn thấy anh luôn vòng đường khác mà đi.
Cho nên khi bình luận nói anh là phản diện, tôi hoàn toàn không thấy kỳ lạ.
Giang Kinh Từ cúi đầu, nheo mắt lại, trong mắt lóe lên tia nguy hiểm.
Anh đưa tay chống lên khung cửa, chặn đường tôi.
Thân thể hơi nghiêng về phía trước, cảm giác áp bức cực mạnh.
“Tôi là loại khốn có thể ra tay với phụ nữ của anh em.”
“Thẩm Kiều An, cô nghĩ kỹ chưa?”
Bình luận lướt qua.
“Hắn đang câu cá, Thẩm Kiều An mau cắn câu đi.”
“Đừng nhìn Giang Kinh Từ giả vờ bình tĩnh, tay hắn còn đang run!”
Tôi cúi đầu nhìn.
Quả nhiên.
Bàn tay chống trên khung cửa của anh nổi gân xanh đầu ngón tay khẽ run.
Giống như đang nhẫn nhịn điều gì đó.
Phát hiện này khiến tôi không hiểu sao có chút hưng phấn.
Tôi đưa tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng móc vào dây áo choàng của anh.
“Tôi nghĩ kỹ rồi.”
Tôi ngẩng đầu cười với anh, khóe mắt có lẽ bị men rượu hun đỏ.
“Giang Kinh Từ, để tôi vào.”
Không khí đông cứng vài giây.
Anh đột ngột nhắm chặt mắt, từ cổ họng bật ra một câu chửi trầm thấp.
Ngay giây sau, cổ tay tôi bị một bàn tay nóng bỏng nắm chặt.
Trời đất đảo lộn, tôi bị kéo vào trong cửa.
Trước khi lưng tôi đập vào tủ ở huyền quan, anh đã đưa tay chắn lại.
Cửa “rầm” một tiếng đóng sầm.
2
Hơi thở của Giang Kinh Từ áp xuống như trời sập.
Mang theo mùi gỗ tuyết tùng lạnh lẽo, còn có chút mùi thuốc lá.
Anh ép sát lại.
Đầu gối mạnh mẽ chen vào giữa hai chân tôi.
Hoàn toàn không giống đóa hoa trên đỉnh cao lạnh lùng kiềm chế ngày thường.
Ngược lại giống như một con sói đói khát đã lâu.
“Thẩm Kiều An, từ khi nào gan cô lớn như vậy?”
Anh cúi đầu, chóp mũi cọ qua vành tai tôi.
“Cô trêu chọc tôi, gánh nổi hậu quả không?”
Đầu óc tôi choáng váng, chỉ cảm thấy nhiệt độ trên người anh nóng đến đáng sợ.
Bình luận điên cuồng tràn màn hình.
“Đệt! Đây là thứ tôi có thể xem sao?”
“Đội ấn đầu tới rồi! Hôn đi!”
“Cặp phản diện này đúng là quá ngọt, trong nguyên tác hắn đến chết cũng không nói ra thích nữ phụ, mẹ ơi tôi tròn mộng rồi!”
Tôi mơ mơ màng màng hừ một tiếng, đưa tay sờ mặt anh.
“Tôi kiểm hàng chút, xem anh có mạnh như vậy không…”
Giang Kinh Từ cười khẩy một tiếng.
Trong tiếng cười mang theo vài phần điên cuồng.
Bàn tay lớn của anh siết lấy eo tôi, kéo tôi lại gần hơn.
“Là cô tự dâng mình tới cửa.”
Nụ hôn rơi xuống.
Hung dữ lại gấp gáp, mang theo ý trừng phạt.
Môi bị răng cắn rách, vị tanh lan ra trong khoang miệng.
Tôi đau đến nhíu mày, nhưng anh hôn càng sâu.
Trong lúc mê loạn, tôi nghe anh nghiến răng bên tai tôi.
“Thẩm Kiều An, gọi tên tôi.”
“Đừng gọi sai.”
3
“Giang Kinh Từ…”
Tôi vừa lên tiếng, người đàn ông liền nghiêng mặt đi, khóe mắt đỏ đến đáng sợ.
Đầu ngón tay anh lướt qua tôi, run rẩy kéo dây áo ngủ của mình.
Nhưng khi thân thể cường tráng trước mắt còn chưa kịp nhìn rõ.
Trong dạ dày tôi đột nhiên cuộn lên dữ dội.
“Ọe——”
Bầu không khí ái muội lập tức vỡ tan.
Tôi đẩy mạnh Giang Kinh Từ đang cứng đờ, che miệng lao vào phòng tắm.
Ôm bồn cầu nôn đến trời đất quay cuồng.
Sau lưng vang lên tiếng bước chân trầm ổn.
Giang Kinh Từ cầm cốc nước và khăn trong tay, sắc mặt đen như đáy nồi.
Nhưng vẫn quỳ một gối xuống, nhẹ nhàng vuốt lưng tôi từng cái.
“Thẩm Kiều An, cô giỏi thật.”
Anh hừ lạnh, nhưng động tác lại rất dịu dàng.
Tôi nôn sạch dạ dày, lại bị anh ép uống nước mật ong, mơ mơ màng màng nằm trên giường.
Trong lúc ý thức mơ hồ, trong lòng trống rỗng đến khó chịu.
Tôi chợt nhớ đến đêm hôm đó.
4
Năm hai đại học, tôi bị một kẻ biến thái theo dõi.
Một mạch chạy đến dưới lầu chung cư của Hứa Tri Châu, tay run đến mức bấm sai cả nút tầng.
Anh mặc đồ ngủ xuống đón tôi, ôm tôi vào lòng.
“Đừng sợ.”
Anh xoa tóc tôi.
“Mật khẩu là sinh nhật em, vĩnh viễn không đổi. Sau này em có thể tới bất cứ lúc nào.”
Đêm đó tôi ngủ trong phòng ngủ của anh.
Anh trải chăn ngủ dưới đất.
Nửa đêm tôi gặp ác mộng, khóc mà tỉnh lại.
Anh leo lên giường ôm tôi, từng cái vỗ lưng tôi.
“Kiều An, anh sẽ luôn ở đây.”
Ánh trăng rơi trên gương mặt anh, dịu dàng như một giấc mộng.
Sau đó anh ngủ thiếp đi, cánh tay vẫn ôm lấy tôi.
Tôi lén hôn lên khóe môi anh.
Tôi cho rằng đó là khởi đầu của tình yêu.
Nhưng sau đó, vì một cuộc thi tranh biện, anh quen Tô Lăng.
Họ nói chuyện không dứt.
Cán cân trong lòng Hứa Tri Châu cũng dần dần nghiêng đi.
Anh bắt đầu quên sinh nhật tôi.
Bắt đầu thất hẹn, đổi mật khẩu.
Bắt đầu nói.
“Kiều An, Tô Lăng cần anh hơn.”
Tôi nhắm mắt, nhíu chặt mày, nước mắt rơi lả tả.
Miệng lẩm bẩm.
“Hứa Tri Châu, đồ lừa đảo…”
Cánh tay đang ôm tôi bên cạnh lập tức siết chặt, đau đến nghẹt thở.
5
Khi tôi tỉnh lại lần nữa, đã là sáng hôm sau.
Ánh nắng chói mắt.
Tôi chống giường ngồi dậy, đầu đau như búa bổ.
Cúi đầu nhìn.
Trên người tôi mặc một chiếc áo sơ mi nam rộng thùng.
Ở xương quai xanh có vài vết đỏ rõ ràng.
Trong đầu tôi “ong” một tiếng.
Bình luận lại xuất hiện, lần này mang theo vài phần hả hê.
“Chúc mừng nữ phụ, tối qua tuy chưa đến bước cuối, nhưng phản diện đã ‘chăm sóc’ cô từ trong ra ngoài.”
“Giang Kinh Từ loại điên này, cô đã trêu chọc hắn còn muốn chạy?”
Tôi giật mình hoảng hốt, vội cầm quần áo chạy vào phòng tắm trốn.
Sau khi đơn giản chỉnh đốn lại bản thân, tôi lén lút mở cửa phòng.
Thật đúng lúc.
Cửa đối diện cũng mở ra.
Hứa Tri Châu mặc áo hoodie và quần dài, tay cầm một phần bữa sáng.
Phía sau anh.
Tô Lăng mặc váy ngủ, ló ra một cái đầu lông xù.
Bốn mắt nhìn nhau.
Nụ cười trên mặt Hứa Tri Châu lập tức cứng lại.
Ánh mắt anh lướt qua mái tóc rối của tôi và chiếc áo sơ mi nam, đồng tử co rút.
“Kiều An?”
Giọng anh cao lên.
“Sao em lại ở nhà Giang Kinh Từ?”
Tô Lăng che miệng, kinh ngạc nhìn tôi.
“Chị Kiều An, hai người…”
Ánh mắt cô ta hạ xuống, ánh nhìn ám muội, giống như tôi đã làm chuyện gì mờ ám.
“Sáng sớm ồn ào cái gì.”
Giang Kinh Từ từ phía sau tôi bước tới.
Anh mặc chiếc áo choàng tắm đen tối qua lười biếng dựa vào khung cửa, tay cầm hai cốc cà phê.
Thuận tay đưa cho tôi một cốc.
Sau đó anh ngẩng mắt, hờ hững liếc Hứa Tri Châu một cái.
“Cô ấy ở nhà ai, liên quan quái gì đến cậu.”
6
Sắc mặt Hứa Tri Châu xanh mét, lao lên muốn kéo tay tôi.
“Thẩm Kiều An, em điên rồi sao?”
“Chẳng phải tối qua anh không nghe điện thoại của em thôi sao?”
“Chỉ vì giận dỗi mà em đi trêu cả anh em của anh?”
Tôi lùi một bước, tránh tay anh.
Ánh mắt rơi lên một vết hôn đỏ sẫm trên cổ anh.
Chỉ cảm thấy thật châm chọc.
“Hứa Tri Châu.”
Tôi lạnh lùng nhìn anh.
“Tối qua mật khẩu của anh, tôi nhập không đúng.”
Hứa Tri Châu sững người, ánh mắt có chút né tránh.
“Tối qua là sinh nhật Tô Lăng, bọn anh đùa nên đổi mật khẩu, anh quên nói với em.”
Anh cố giải thích, giọng mềm lại.
“Kiều An, đừng làm loạn nữa, theo anh về nhà đi. Cả người em toàn mùi rượu, trông ra sao?”
“Về nhà nào?”
Tôi cười khẩy.
“Nhà anh? Hay nhà của anh và Tô Lăng?”
“Kiều An!”
Hứa Tri Châu có chút tức giận.
“Em đừng vô lý được không? Tô Lăng chỉ ở nhờ thôi, cô ấy sợ tối nên anh mới…”
“Ha.”
Sau lưng truyền tới một tiếng cười lạnh.
Giang Kinh Từ nhìn Hứa Tri Châu, ánh mắt trêu chọc.
“Hứa Tri Châu, cậu lừa ma à?”
Anh cúi người, ghé sát bên tai tôi.
Tư thế thân mật, hơi thở phả vào vành tai khiến tôi run nhẹ.
“Tối qua ngủ ngon không? Tôi thấy sau đó cô còn đá chăn.”
Sắc mặt Hứa Tri Châu lập tức đen như đáy nồi.
Bình luận tràn màn hình.
“Trà nghệ của phản diện tôi chấm điểm tuyệt đối ha ha ha!”
“Mặt Hứa Tri Châu xanh lè rồi, chắc lần đầu thấy Giang Kinh Từ dám nói thẳng với mình như vậy.”
“Tu La tràng giữa anh em, hay quá!”
Tôi không muốn dây dưa với họ, bước về phía thang máy.
Hứa Tri Châu còn muốn đuổi theo tôi, nhưng bị Tô Lăng kéo lại.
“Tri Châu, em đói rồi, mình ăn trước được không?”
Hứa Tri Châu do dự một chút, cuối cùng vẫn để cô ta kéo mình vào nhà.
Trước khi cửa thang máy đóng lại, tôi thấy gương mặt Giang Kinh Từ với nụ cười trêu chọc.