Chương 2 - Đêm Đen Bên Trong Tòa Nhà Bỏ Hoang

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Đèn cảm ứng trong cầu thang bộ lần lượt sáng lên.

Tầng hai mươi ba.

Tầng hai mươi hai.

Tầng hai mươi mốt.

Ánh đèn liên tục lan xuống dưới.

Tôi nhìn chằm chằm vào cầu dao tổng của camera.

“Bật camera lên, có lẽ chúng ta sẽ nhìn thấy vị trí của chúng.”

Sắc mặt Mã Thành Hải trắng bệch.

“Sau mười giờ mà bật camera, những thứ trong ống kính sẽ biết ai là người bật.”

Đèn cầu thang đã sáng đến tầng bảy.

Tiếng bước chân ngày càng gần.

Tôi đặt tay lên cầu dao tổng.

Ngoài cửa phòng trực đột nhiên vang lên giọng của một đứa trẻ.

“Chú ơi, đừng bật.”

“Trên màn hình có một người khác giống hệt chú đang ngồi.”

03

Sau khi đứa trẻ ngoài cửa nói xong, tiếng bước chân dừng lại.

Tôi không mở cửa.

Mã Thành Hải nhìn chằm chằm vào cầu dao tổng, trán phủ đầy mồ hôi.

“Không được bật.”

“Nếu không bật, chúng ta sẽ không biết bên ngoài có gì.”

“Cậu nhìn thấy chúng thì chúng cũng sẽ nhìn thấy cậu.”

Trong cầu thang truyền đến tiếng kéo lê.

Giống như có người đang kéo một vật nặng đi ngang qua sảnh lớn.

Trên tấm kính mờ của phòng trực, vài bóng người dần dần xuất hiện.

Bóng thứ nhất rất cao, đầu nghiêng sang trái.

Bóng thứ hai không có tay phải.

Bóng thứ ba áp sát mặt đất, chỉ có thể nhìn thấy mái tóc xõa ra.

Chúng dừng lại ngoài cửa.

Đồng hồ điện tử hiển thị hai mươi hai giờ bốn mươi bảy phút.

Nhưng phần giây luôn dừng ở số không.

Bên ngoài có người bắt đầu đếm.

“Một.”

“Hai.”

“Ba.”

Mỗi khi đếm thêm một số, trên kính lại xuất hiện thêm một bóng người.

Khi đếm đến chín, bên ngoài đã chật kín bóng đen.

Tôi siết chặt bình chữa cháy.

“Tại sao chúng không vào?”

“Trên cửa phòng trực từng được dán một thứ.”

“Thứ gì?”

“Đội trưởng tiền nhiệm để lại.”

Mã Thành Hải chỉ vào khung cửa.

Tôi ngẩng đầu nhìn.

Trên khung cửa đóng một chiếc khuy đồng đã gỉ.

Phía dưới khuy đồng đè một mảnh vải trắng nhỏ.

Viền vải đã chuyển sang màu đen.

“Nó có thể chống đỡ được bao lâu?”

“Trước đây có thể chống đến trời sáng.”

“Còn tối nay?”

Giọng bên ngoài đếm đến mười.

Chiếc khuy đồng đột nhiên rung lên.

Mảnh vải trắng nứt ra một đường.

Một bóng người áp mặt vào tấm kính mờ.

Nó không có ngũ quan, chỉ có một cái miệng đang há ra.

“Bên trong có hai người.”

“Đủ rồi.”

Những bóng đen khác đồng loạt giơ tay, ấn lên mặt kính.

Tấm kính phát ra tiếng răng rắc khe khẽ.

Những vết nứt từ bên cạnh tay nắm cửa lan ra bốn phía.

Mã Thành Hải kéo cánh cửa tủ phía dưới bàn ra.

Bên trong giấu một hộp điều khiển kiểu cũ.

Hộp điều khiển không có nhãn, chỉ có ba công tắc.

“Đây là hệ thống điều khiển camera cũ.”

“Cầu dao tổng đã tắt, nó vẫn dùng được sao?”

“Đường dây khác nhau.”

“Phòng nhân sự có biết không?”

“Cô ta vẫn luôn tìm thứ này.”

Tôi nhìn ông ấy.

“Ông giấu hệ thống cũ để tìm con trai mình sao?”

“Mỗi tối sau mười giờ, tôi sẽ bật nó trong một phút.”

“Ông đã nhìn thấy gì?”

Mã Thành Hải không trả lời ngay.

Những vết nứt trên kính tiếp tục tăng lên.

Chiếc khuy đồng lại rung lên.

“Tối đầu tiên, tôi nhìn thấy thang máy trống không.”

“Tối thứ hai, tôi nhìn thấy một đôi giày.”

“Tối thứ ba, tôi nhìn thấy một người mặc đồ trắng quay lưng về phía camera.”

“Tối thứ tư, bên trong có năm người.”

“Sau đó ngày càng nhiều.”

“Con trai ông ở trong đó sao?”

“Tôi đã nhìn thấy mặt nó.”

Giọng Mã Thành Hải khàn đi.

“Nó đứng ở cuối đám người, liên tục chỉ lên tầng hai mươi ba.”

Tôi nhớ đến cánh cửa sắt dán dòng chữ “Cấm vào ban đêm”.

“Trên tầng hai mươi ba giấu thứ gì?”

“Phòng hồ sơ nhân sự của công ty trước đây.”

“Nửa năm trước, thang máy số một rơi từ tầng hai mươi ba xuống tầng hầm thứ hai.”

“Có bao nhiêu người chết?”

“Thông báo của công ty nói không có thương vong.”

“Thực tế thì sao?”

“Mười tám người.”

Những bóng đen ngoài cửa lại đâm vào cửa.

Mảnh vải trắng bị rung rơi xuống.

Chiếc khuy đồng rơi trên sàn.

Cánh cửa phồng vào bên trong.

Mã Thành Hải ngồi xổm xuống, mở hộp điều khiển.

“Đợi chúng xông vào, cả hai chúng ta đều không thể sống.”

“Vậy thì bật hệ thống cũ.”

“Cậu đã suy nghĩ kỹ chưa?”

“Bật đi.”

Ông ấy gạt công tắc thứ nhất xuống.

Bốn màn hình sáng lên.

Hình ảnh trên đó đều là những đốm nhiễu.

Ông ấy gạt công tắc thứ hai xuống.

Những đốm nhiễu tan đi, bãi đỗ xe ngầm hiện lên trên màn hình.

Trong bãi xe đỗ một hàng xe phế thải.

Bên cạnh mỗi chiếc xe đều có một người cúi đầu đứng đó.

Họ mặc đồng phục công ty, hai chân không chạm đất.

Tôi nín thở.

Mã Thành Hải gạt công tắc thứ ba xuống.

Tám màn hình còn lại đồng loạt sáng lên.

Trong hành lang không có thứ gì.

Ngoài cửa phòng trực cũng trống không.

Tất cả bóng người trên mặt kính đều biến mất.

Tiếng đâm cửa dừng lại.

“Chúng đi đâu rồi?”

Mã Thành Hải chỉ vào màn hình trên cùng.

“Thang máy số một.”

Thang máy trong hình ảnh đang đi xuống.

Tầng hai mươi ba.

Tầng hai mươi.

Tầng mười lăm.

Cửa thang máy không đóng kín.

Trong khe cửa mắc một góc áo màu trắng.

Thang máy đến tầng một.

Tiếng báo vang lên từ sảnh lớn.

Cửa trên màn hình từ từ mở ra.

Trong thang máy chật kín những người quay lưng về phía camera.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)