Chương 16 - Đêm Đen Bên Trong Tòa Nhà Bỏ Hoang

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Phía trên cầu thang vang lên tiếng bước chân.

Một người phụ nữ mặc đồng phục lao công xách xô nước đi xuống.

Cô ta không nhìn chúng tôi, trong miệng liên tục lặp lại cùng một câu.

“Làm sạch mặt gương.”

“Làm sạch mặt gương.”

Khi cô ta đi qua tôi nhìn thấy trong xô nước đang ngâm một khuôn mặt người.

Khuôn mặt đó thuộc về Cao Văn thật sự.

Khuôn mặt đột nhiên mở mắt.

“Đến tầng hai mươi ba.”

“Tấm vải đỏ vẫn còn trong phòng hồ sơ.”

Người lao công đột ngột dừng lại.

Đầu cô ta xoay nửa vòng, sau gáy nứt ra một cái miệng.

“Tìm thấy các người rồi.”

Tôi đá đổ xô nước, kéo Trần Khải chạy lên trên.

Nước đen tràn qua các bậc thang.

Vô số bàn tay thò ra từ trong nước, chộp lấy mắt cá chân chúng tôi.

Tấm thẻ số không lại sáng lên.

Những bàn tay chạm vào ánh sáng trắng đều rụt lại.

Chúng tôi chạy một mạch lên tầng hai mươi ba.

Cửa sắt đã mở rộng.

Tất cả giá sắt trong phòng hồ sơ đều đổ xuống.

Tấm vải đỏ trải giữa phòng.

Bên dưới tấm vải đỏ nhô lên hình dáng một người.

Tôi vừa đến gần, bên trong lập tức vang lên giọng của Cao Văn.

“Đừng vén lên.”

“Camera thứ mười hai nằm dưới tấm vải đỏ.”

“Đưa cả camera và tấm vải đi.”

Trần Khải ngồi xổm xuống nắm một góc vải.

Hình người bên dưới đột nhiên giơ tay, xuyên qua lớp vải giữ lấy cổ tay cậu ta.

Thứ đó dùng giọng của tôi thì thầm:

“Cậu ta không phải Trần Khải.”

“Số không thật sự đã bị nhốt trong quan tài từ lâu.”

Trần Khải ngẩng đầu nhìn tôi.

Trên mặt cậu ta không có sợ hãi.

Chỉ có một vẻ bình tĩnh khiến tôi cảm thấy xa lạ.

Cậu ta từ từ giơ tấm thẻ số không lên.

Người trong ảnh trên thẻ đã không còn là cậu ta.

Mà là La Quý.

18

Tôi lùi lại, không lập tức ra tay.

Trần Khải cúi đầu nhìn khuôn mặt trên thẻ, biểu cảm cuối cùng cũng thay đổi.

“Đây không phải tôi.”

Thứ dưới tấm vải đỏ tiếp tục nói:

“Thứ cậu ta lấy ra khỏi quan tài không phải tấm thẻ.”

“Mà là cái tên La Quý để lại trong gương.”

Trần Khải lập tức ném tấm thẻ vào góc tường.

Tấm thẻ không rơi xuống đất.

Nó lơ lửng giữa không trung, ở mép thẻ mọc ra hơn mười sợi dây màu đen.

Những sợi dây chui vào cánh tay Trần Khải.

Hai hàng dấu răng trước đó đồng loạt nứt ra.

Một khuôn mặt La Quý thu nhỏ chen ra từ vết thương.

“Số không không có tên.”

“Cho cậu mượn một cái không tốt sao?”

Trần Khải nắm những sợi dây đen, dùng sức kéo ra ngoài.

Dây đen càng kéo càng dài.

Dưới da cậu ta xuất hiện vô số tấm thẻ công việc.

Trên mỗi tấm thẻ đều viết tên La Quý.

Tôi nhặt thanh thép trên chiếc giá bị đổ, đập vào tấm thẻ đang lơ lửng.

Mặt thẻ nứt ra một đường.

La Quý trong cánh tay Trần Khải phát ra tiếng hét thảm.

Cả phòng hồ sơ rung chuyển dữ dội.

Hình người dưới tấm vải đỏ nhân cơ hội lật người.

Một bàn tay trắng bệch thò ra từ mép vải, bám lấy sàn và bò về phía cửa.

Tôi giẫm lên tấm vải đỏ.

“Ông lại là ai?”

“Cao Văn thật sự.”

“Cao Văn thật chỉ còn lại một cái đầu.”

Bên dưới tấm vải im lặng trong giây lát.

Sau đó vang lên tiếng cười của Nghiêm Chính Minh.

“Anh đã học được cách không tin bất cứ ai rồi.”

Tấm vải đỏ bất ngờ phồng lên.

Một cơ thể mặc vest đứng dậy.

Tấm vải đỏ phủ lên đầu hắn, nhưng trước ngực lại đeo thẻ ra vào của tôi.

“Đáng tiếc, ngay cả bản thân mình anh cũng không thể tin.”

Hắn giơ tay chộp lấy tôi.

Tôi dùng thanh thép đỡ lại.

Khoảnh khắc hai thứ va vào nhau, cánh tay phải của tôi truyền đến cơn đau dữ dội.

Sức mạnh của Nghiêm Chính Minh vượt xa người bình thường.

Ông ta bóp cổ tôi, ấn tôi lên phần đế còn sót lại của tấm gương toàn thân.

Bên trong đế gương giấu mười hai mảnh gương nhỏ bằng ngón tay cái.

Mười một mảnh đã tối.

Mảnh cuối cùng vẫn phản chiếu phòng trực.

Trong mảnh gương, một tôi khác đang ngồi trước camera.

Phía sau hắn đứng hàng chục số mười chín.

Họ không bước vào khu vực văn phòng.

Họ đang đợi đường dây cuối cùng mở ra.

Nghiêm Chính Minh ghé sát tai tôi.

“Chỉ còn thiếu tên của anh.”

“Chỉ cần anh thừa nhận tôi là Nghiêm Chính Minh, anh sẽ có thể lấy lại cuộc đời của mình.”

“Còn ông thì sao?”

“Tôi dùng khuôn mặt anh rời đi.”

“Anh nghĩ người bên ngoài sẽ tin ai?”

Ông ta cười ngày càng thoải mái.

“Tin một người có công việc, có địa chỉ và có hồ sơ sinh hoạt suốt nửa năm.”

“Hay tin một kẻ điên vừa bò ra khỏi giếng thang máy?”

Tôi nhìn chằm chằm vào mảnh gương cuối cùng.

Một tôi khác trên màn hình cũng đang nhìn tôi.

Hắn giơ tay, đưa thẻ ra vào sát về phía camera.

Trong mục họ tên trên tấm thẻ từ từ xuất hiện tên tôi.

Bàn tay Nghiêm Chính Minh đang bóp cổ tôi cũng theo đó siết chặt.

Chỉ cần cái tên hoàn toàn hiện ra, việc thay thế sẽ hoàn tất.

Trần Khải đột nhiên ôm lấy Nghiêm Chính Minh từ phía sau.

Những sợi dây đen trên cánh tay đã quấn kín toàn thân cậu ta.

Khuôn mặt La Quý đang chui ra từ sau gáy.

“Mau che mảnh gương lại!”

Trần Khải dùng hết sức kéo Nghiêm Chính Minh về phía tấm vải đỏ.

Tôi nắm lấy góc vải, lao về phía đế gương.

Nghiêm Chính Minh đá vào lưng tôi.

Tôi ngã xuống trước mảnh gương, trong miệng trào lên vị tanh của máu.

Tấm vải đỏ chỉ còn cách đế gương nửa mét.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)