Chương 1 - Dây Buộc Tóc Màu Hồng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chồng nói dây buộc tóc màu hồng là của con gái, nhưng con gái lại ghét nhất là màu hồng

“Mẹ ơi, dây buộc tóc của con bị đứt rồi.”

Con gái lí nhí nói, tôi đang lục túi tìm cái mới thì chồng – đang lái xe – lấy từ ngăn đựng đồ ra một sợi dây buộc tóc màu hồng đưa cho tôi.

Tôi thuận tay nhận lấy, tiện miệng hỏi: “Dây buộc tóc màu hồng này ở đâu ra vậy?”

Anh nhìn chăm chú vào dòng xe phía trước, giọng thản nhiên: “Của con gái chứ đâu, trước để quên trên xe.”

Tôi ừ một tiếng, không hỏi thêm.

Nhưng con gái tôi ghét nhất là màu hồng, từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng mua cho con bất kỳ món đồ màu hồng nào.

Tối hôm đó anh nói phải tăng ca, tôi cố ý đến công ty một chuyến.

Vừa bước vào sảnh, liền thấy cô trợ lý mới của anh đang nũng nịu với anh, mà trên đầu cô ta là sợi dây buộc tóc màu hồng y hệt sợi tôi thấy trên xe ban sáng.

Tôi gần như là chạy trốn khỏi sảnh công ty của Lục Triết Ngôn, trong tay vẫn cầm sợi dây buộc tóc màu hồng ấy, như một cây kim đâm thẳng vào tim, đau buốt toàn thân.

Ngồi vào trong xe, vừa đóng cửa lại, nước mắt tôi không kìm được liền rơi lã chã xuống vô lăng.

Trong đầu không ngừng hiện lên những hình ảnh từ nhiều năm trước…

Khi đó Lục Triết Ngôn vẫn chỉ là một chàng trai nghèo trắng tay, mặc chiếc áo sơ mi đã bạc màu, nắm chặt tay tôi, ánh mắt kiên định và cháy bỏng.

Anh nói muốn khởi nghiệp, nhưng ngay cả vốn ban đầu cũng không gom nổi. Tôi không hề do dự, lấy ra toàn bộ số tiền tiết kiệm của mình, còn có cả tiền hồi môn mẹ tôi âm thầm đưa, tất cả dốc hết cho anh.

“Tôi tin anh,” lúc đó tôi mỉm cười nói, “dù có khó khăn thế nào, tôi cũng sẽ cùng anh vượt qua.”

Anh ôm tôi vào lòng, nghẹn ngào hứa đi hứa lại: “Tiểu Mãn, cảm ơn em. Chờ anh thành công rồi, nhất định cả đời sẽ đối xử tốt với em, để em và con chúng ta sau này không phải chịu khổ nữa.”

Khi ấy trong mắt anh chỉ có tôi, ánh mắt nhìn tôi tràn ngập yêu thương và hy vọng.

Tôi từng nghĩ đó sẽ là mãi mãi, từng tin rằng tình cảm của chúng tôi đủ để vượt qua năm tháng dài lâu, đủ để chống lại mọi cám dỗ ngoài kia.

Nước mắt tôi càng rơi càng nhiều, ngực nghẹn đến khó thở, gần như không thể hít thở.

Tôi nhớ lại giọng điệu thờ ơ của anh lúc đưa dây buộc tóc ban sáng, nhớ lại câu “Của con gái mà, trước để quên trên xe.”

Nhớ lại con gái tôi từ nhỏ đến lớn ghét nhất là màu hồng, chưa từng có một món đồ nào màu hồng.

Điều đó chứng minh, anh chưa từng để tâm đến tôi và con gái, lại còn dùng một lời nói dối vụng về đến mức đáng cười để qua mặt tôi.

Khoảnh khắc đó, tôi bỗng nhận ra cuộc hôn nhân mà tôi từng nghĩ là kiên cố, đã sớm rạn nứt chằng chịt.

Đúng lúc tôi đang ngập chìm trong đau đớn và tuyệt vọng, vô tình chạm vào ghế phụ bên cạnh, cúi đầu nhìn xuống – là món gấu bông nhỏ mà con gái yêu thích nhất. Đôi mắt tròn xoe của chú gấu, giống hệt ánh mắt tủi thân của con bé mỗi khi buồn.

Khoảnh khắc đó như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào tôi, khiến tôi lập tức bừng tỉnh.

Tôi không thể gục ngã, tôi còn có con gái.

Con bé mới chỉ sáu tuổi, vẫn còn quá nhỏ, không thể thiếu đi sự bảo vệ của mẹ, càng không thể lớn lên trong một gia đình đầy rẫy dối trá và phản bội.

Tôi phải vì bản thân, cũng vì con gái, giành lấy những gì thuộc về hai mẹ con tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng lau sạch nước mắt trên mặt.

Trong đầu dần dần hiện lên một kế hoạch sơ bộ.

Chiếc xe lặng lẽ lăn bánh trong đêm, ánh đèn đường nhấp nháy soi lên cửa kính, phản chiếu lại trong đôi mắt tôi.

Tôi nhớ lại những ngày đầu khi Lục Triết Ngôn mới khởi nghiệp, điều kiện vô cùng khó khăn, chúng tôi thuê một căn phòng trọ chưa đến 15 mét vuông, mùa đông không có máy sưởi, lạnh run cầm cập, mùa hè không có điều hòa, oi bức ngột ngạt.

Để tiết kiệm chi phí, mỗi ngày chúng tôi chỉ ăn những bữa cơm đơn giản nhất, thậm chí đến một miếng thịt cũng không dám mua.

Khi đó tôi chưa từng nghĩ, sẽ có một ngày chúng tôi có thể sống trong căn biệt thự có cả sân vườn,

Lại càng không ngờ rằng, sau khi sống trong biệt thự rồi, anh lại chẳng còn giữ được tấm lòng chân thành như thuở ở căn phòng trọ nhỏ kia.

Khi đó tôi cùng anh thức đêm sửa phương án, làm kế hoạch, thường xuyên làm việc đến tận nửa đêm, mắt đỏ hoe, sáng sớm hôm sau vẫn phải dậy sớm đi thị trường, gặp khách hàng.

Sau này tôi mang thai, phản ứng thai nghén rất nặng, ăn gì cũng nôn, nhưng vẫn kiên trì giúp anh xử lý việc vặt trong công ty, giúp anh sắp xếp tài liệu, nghe điện thoại.

Anh nhìn tôi vất vả, đau lòng khuyên: “Tiểu Mãn, em nghỉ ngơi ở nhà đi, đừng quá mệt mỏi. Sau này có anh rồi, anh nhất định sẽ cố gắng, cho em và con một cuộc sống tốt đẹp, để em được sống sung sướng.”

Tôi đã tin, tôi cam tâm tình nguyện từ bỏ công việc của mình, trở thành một bà nội trợ toàn thời gian, chăm lo từng bữa ăn giấc ngủ cho anh, lo toan mọi việc trong nhà, âm thầm ủng hộ sự nghiệp của anh.

Tôi cứ ngỡ, sự hy sinh của mình có thể đổi lấy sự trân trọng của anh, đổi lấy hạnh phúc trọn đời của chúng tôi.

Nhưng tôi không ngờ, việc đầu tiên anh làm sau khi thành công, lại là phản bội cuộc hôn nhân này.

Chiếc xe dừng lại trên lối xe dẫn vào sân trước biệt thự, đèn cảm ứng trong sân lập tức sáng lên, soi rõ những bụi cây được cắt tỉa gọn gàng và chiếc đèn chùm pha lê tinh xảo trước cửa ra vào.

Tôi ngồi yên trong xe, nhìn ánh sáng ấm áp từ phòng khách hắt ra – ánh sáng từng khiến tôi khao khát được trở về – giờ phút này lại chói mắt đến cay lòng.

Lục Triết Ngôn, anh đã phản bội cuộc hôn nhân của chúng ta trước, thì đừng trách tôi sẽ tuyệt tình.

2.

Lục Triết Ngôn trở về nhà đã là mười một giờ đêm.

Trên người anh vương mùi nước hoa thoang thoảng, không phải loại tôi thường dùng, lẫn với mùi rượu, khiến anh trở nên xa lạ khác thường.

“Tiệc xã giao ở công ty, uống hơi nhiều.” Anh vừa cởi áo khoác vừa lầm bầm, ánh mắt né tránh, không dám nhìn tôi.

Tôi bưng bát canh giải rượu bước đến, cố gắng kéo ra một nụ cười, giọng điệu bình thản: “Uống chút canh cho tỉnh rượu, không là khó chịu đấy.”

Anh nhận lấy bát, húp mấy ngụm lớn rồi đặt xuống, xoa xoa thái dương: “Anh mệt rồi, đi tắm trước. Em không cần chờ anh đâu, ngủ sớm đi.”

Nghe tiếng nước ào ào trong phòng tắm, tôi nhanh chóng bước vào phòng ngủ, lục soát chiếc áo khoác anh vứt trên ghế sofa. Trong túi chỉ có ví, chìa khóa và một thỏi son – không phải của tôi.

Tôi lập tức đặt lại thỏi son vào chỗ cũ, tiếp tục tìm kiếm.

Tôi vào phòng làm việc, chiếc cặp tài liệu của anh đặt ở góc bàn, bên trong chỉ có giấy tờ và sổ tay, không thấy gì khả nghi.

Khi tôi gần như muốn từ bỏ, chợt nhớ ra ngăn bí mật ở tầng dưới cùng của bàn làm việc — đó là chỗ anh tự tay làm khi chúng tôi mới dọn về biệt thự, anh từng nói muốn để những thứ quan trọng vào đó, còn cười bảo: “Chỉ có hai ta biết thôi.”

Trong ngăn bí mật không có tài liệu gì, chỉ có một chiếc điện thoại thông minh màu đen, màn hình tắt ngúm.

Tôi cầm lên, đầu ngón tay lạnh toát, thử nhấn nút mở khóa, màn hình hiện ra ô nhập mật khẩu.

Không hiểu sao, tôi nhập sinh nhật của mình — 0815.

Điện thoại mở khóa.

Khoảnh khắc ấy, toàn thân tôi lạnh buốt, một cảm giác mỉa mai đến tột cùng ập thẳng vào tim.

Anh phản bội tôi, giấu một chiếc điện thoại thứ hai, mà mật khẩu lại là sinh nhật của tôi.

Tôi lập tức mở WeChat, trong đó chỉ có một người được đặt biệt danh là “Tiểu Nhiễm”.

Chắc là cô trợ lý đó.

Tôi nhấn vào xem đoạn trò chuyện, những dòng tin nhắn mập mờ, chói mắt hiện lên trước mắt tôi.

【Triết Ngôn, bao giờ anh mới chịu nói rõ với bà vợ già ở nhà vậy? Bà ta chỉ biết ở nhà trông con, nấu cơm, hoàn toàn không theo kịp bước chân của anh, còn cứ khư khư giữ cái danh phận đó, phiền phức chết đi được.】

Lục Triết Ngôn trả lời:

【Đừng vội, chờ thêm chút nữa, bây giờ anh chưa thể động đến cô ta. Đợi anh sắp xếp ổn thỏa công việc ở công ty, nhất định sẽ cho em một lời giải thích. So với cô ta, chỉ có em là hiểu anh, cũng chỉ có em mới xứng đứng bên cạnh anh.】

【Vậy anh không được lừa em đâu đấy. À đúng rồi, sợi dây chuyền anh tặng em tuần trước em thích lắm đó. Anh không tặng bà ta cái giống vậy đấy chứ?】

【Dĩ nhiên là không rồi, ngốc ạ. Em là bảo bối của anh, dĩ nhiên phải dành cho em điều tốt nhất, sao cô ta có thể so được với em chứ.】

Ngón tay tôi run rẩy lướt lên trên, đoạn trò chuyện sớm nhất có thể truy lại là từ sáu năm trước.

Tôi biết được họ của người phụ nữ đó là Giang, khi ấy Giang Tiểu Nhiễm vẫn chưa vào công ty, họ mới quen nhau.

Là vào lúc tôi mới mang thai chưa được bao lâu, khi anh còn hứa rằng sẽ cố gắng để cho mẹ con tôi một cuộc sống tốt hơn.

Tôi siết chặt chiếc điện thoại, đầu ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch, tôi nghiến chặt răng, tiếp tục xem tiếp.

Trong đoạn chat là vô số lời âu yếm tình tứ, như những con dao sắc bén, đâm nát thân thể và trái tim tôi.

Tôi nhanh chóng chụp lại màn hình, lưu từng đoạn hội thoại một cách cẩn thận, không để sót bất cứ chi tiết nào.

Sau đó, tôi mở phần lịch sử thanh toán trong điện thoại – và càng choáng váng hơn.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)