Chương 3 - Dầu Gội Bí Ẩn và Cuộc Chơi Tình Yêu
Sau đó tôi giơ ly lên, hất nước ép lên mặt cô ta.
Nghe cô ta tức đến phát điên mà gào thét, nhìn lớp trang điểm bị nước làm lem nhem nát bét.
Tôi lại cầm chai rượu trên bàn lên, đổ thẳng xuống người cô ta.
Vừa đổ vừa nói:
“Tao xin lỗi vì bản thân xinh đẹp hơn mày! Xin lỗi vì thành tích của tao tốt hơn mày!”
“Xin lỗi vì lớp trưởng thích tao mà không thích mày! Xin lỗi vì mày đã bắt nạt tao…”
Có người tới kéo tôi, tôi không biết là ai.
Tôi chỉ biết đập vỡ chai rượu, chĩa phần vỡ sắc nhọn về phía mọi người:
“Ai tới tao đâm người đó. Cùng lắm thì chết chung!”
Trì Mộng chật vật ngồi dưới đất, bị tôi túm tóc kéo dậy.
Tôi tát cô ta hết cái này đến cái khác.
“Tao xin lỗi tổ tiên nhà mày ấy, đồ súc sinh còn không bằng chó!”
2
5
Mắt tôi đỏ ngầu, tóc tai rối tung, như phát điên mà giơ nắm đấm đánh lên người cô ta.
Dựa vào đâu bắt tôi xin lỗi?
Rốt cuộc tôi đã làm sai cái gì?
Tại sao khi cuộc sống của tôi vất vả lắm mới đi vào quỹ đạo, cô ta lại nhảy ra kéo tôi xuống vực sâu?
Dựa vào đâu?!
“Đủ rồi! An Đình, dừng tay!”
Phong Sóc ôm chặt tôi vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.
Giống như vô số đêm khuya trước đây, anh thấp giọng dỗ tôi:
“Được rồi, qua rồi, không sao nữa…”
“Không muốn xin lỗi thì thôi, chúng ta đi.”
Tôi vùng ra khỏi vòng tay anh.
“Bốp” một tiếng.
Đầu anh bị tôi tát lệch sang một bên.
“Anh lại giả làm người tốt cái gì?”
“Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Anh cũng khiến người ta buồn nôn đến tận cùng, Phong Sóc.”
Phong Sóc ngẩng mắt, im lặng một lát:
“Đừng tức giận quá.”
Tôi cười, lại tát anh thêm một cái.
“Tôi hận các người.”
“Đám người thối nát đã đảo lộn cuộc đời tôi.”
Giọng không lớn, nhưng đủ để anh nghe rõ.
Phong Sóc sa sầm mặt, muốn nói gì đó, nhưng phía sau có người dùng sức đẩy tôi ngã xuống.
Thắt lưng sau đập vào góc bàn, đau thấu tim gan.
Trì Mộng mặt mày dữ tợn giơ chai rượu vỡ lên:
“Mày là cái thá gì, cũng dám đánh tao?!”
“Tao nói cho mày biết, bây giờ tao chỉ hận năm đó ra tay với mày còn quá nhẹ…”
“Mày cũng xứng để tao ghen tị? Thật sự xem mình là thứ gì à?”
Tôi đau đớn gập người xuống, trong bụng như có một bàn tay đang khuấy loạn.
Bên tai vang lên tiếng ong ong.
Hình như có người bảy miệng tám lời khuyên can, cuối cùng tất cả biến thành giọng nói sắc nhọn của Trì Mộng:
“Phong Sóc! Anh dám cản em!”
“Anh mới quen con tiện nhân đó được bao lâu? Không phải anh nói sẽ luôn bảo vệ em sao?!”
“Có phải anh yêu cô ta rồi không?! Anh nói đi?!”
m thanh bên tai mơ hồ thành một giấc mộng kỳ quái.
Trong mơ, Phong Sóc chỉ là một người bình thường có vẻ ngoài đẹp trai.
Chúng tôi tổ chức hôn lễ dưới lời chúc phúc của bạn bè người thân. Khoảnh khắc nhìn nhau, cả hai đều đỏ tai.
Sau đó lại trả tiền đặt cọc mua nhà, an cư ở thành phố này.
Trên ban công là những chậu cây xanh tôi thích, rèm voan mềm mại phản chiếu bóng nắng.
Anh lau nhà, nấu cơm, giặt quần áo.
Tôi ngồi trên sofa cảm nhận thai máy, còn hống hách sai anh bưng trà rót nước cho tôi.
Đó là hạnh phúc tôi muốn.
Đó mới là mái nhà tôi muốn.
“Máu! Sao cô ấy chảy nhiều máu như vậy?!”
Tiếng hét chói tai đập vỡ giấc mộng.
Tôi cúi đầu nhìn, tầm mắt hơi mơ hồ, không nhìn rõ lắm.
Chỉ cảm thấy giữa hai chân có dòng ấm nóng chảy xuống.
À, hóa ra là máu.
Phong Sóc bế tôi lên, tay run đến không kiểm soát được.
Xe chạy rất nhanh, anh đạp ga, liên tục nhấn còi.
“Đình Đình, đừng ngủ, cố thêm chút nữa được không?”
“Ngoan, lần này là lỗi của anh. Đợi em khỏe lại, em muốn phạt anh thế nào cũng được…”
Tôi hé mắt, nhìn thấy khóe mắt anh có thứ gì lấp lánh trượt xuống.
“Phong Sóc…”
“Sao vậy? Em nói đi, anh đang nghe…”
“Tại sao anh lại đến trêu chọc em?”
Vai anh khẽ run.
“Thấy em thành ra thế này, có phải anh đã giúp Trì Mộng của anh xả giận rồi không?”
Tôi không chờ được câu trả lời của anh.
Ý thức rơi vào một mảng hỗn độn.
6
Lần nữa tỉnh lại.
Vẫn là bệnh viện ấy, chiếc giường ấy, bên cạnh vẫn là người ấy.
Khác ở chỗ, trước đây anh tuyệt đối sẽ không để bệnh của tôi phát triển đến mức phải vào viện.
Từ khi biết tôi bị đau bụng kinh nặng, anh còn nhớ kỳ kinh của tôi rõ hơn cả tôi.
Mấy ngày trước khi đến kỳ, anh đã chuẩn bị sẵn thuốc giảm đau, túi chườm nóng cho tôi.
Anh còn đưa tôi đi khám đông y, cẩn thận điều dưỡng cơ thể.
Tôi ho cảm, anh cũng là người đầu tiên nhận ra…
Tuyệt đối sẽ không giống bây giờ, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã giày vò tôi vào viện hai lần.
“Em tỉnh rồi?”
Phong Sóc kéo chăn giúp tôi, bưng tới một bát canh sườn.
“Dì giúp việc ở nhà nấu đấy, em nếm thử nhé?”
Tôi nhận lấy.
Ngô ngọt thanh, sườn được hầm mềm nhừ, vừa chạm môi đã tan.
Mắt Phong Sóc sáng lên, cẩn thận hỏi tôi:
“Em còn muốn ăn gì nữa không?”
“Em phải bồi bổ cơ thể thật tốt. Anh bảo dì nấu thêm món khác cho em…”
Anh nói mãi, trong giọng xen lẫn một tia nghẹn ngào.
“Đứa bé… mất rồi…”
“Nhưng chúng ta còn trẻ, sau này vẫn sẽ có.”
Mắt anh đỏ lên, trông đau lòng vô cùng.
Là diễn đến mức nhập vai quá sâu rồi sao?
Tôi không hiểu, cũng không muốn nghĩ.
Tôi không nói, không đáp, cứ im lặng uống canh.