Chương 4 - Đau Đớn Dưới Đường Sinh Mệnh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Bốp!”

Một tiếng bạt tai vang lên.

Dì Ôn bị mẹ Lục Thừa Châu tát mạnh, đầu lệch hẳn sang một bên.

“Lục tổng đi mua bánh sinh nhật cho Giang tiểu thư rồi!”

Dì Ôn ôm mặt sưng đỏ, gào lên như phát điên để tự bào chữa:

“Ngài ấy nói chờ ngài ấy về sẽ đưa phu nhân đi bệnh viện! Thật sự không liên quan đến tôi!”

Ba tôi nhìn bà ta bằng ánh mắt âm u, chậm rãi cất lời:

“Ôn Di Hà, tôi nhớ bà còn có một đứa con gái, đang học ở trường quý tộc tại Nam Cảng, đúng không?”

Câu nói nhẹ bẫng ấy lại như một con dao sắc đâm thẳng vào tim bà ta.

Dì Ôn mềm nhũn cả chân, quỳ phịch xuống đất, trán nện mạnh vào sàn.

“Lão gia! Kiều lão gia! Tôi thật sự biết sai rồi! Tôi chỉ là làm theo lệnh thôi!”

“Tôi sai rồi! Ngài đánh chết tôi cũng được! Xin ngài đánh chết tôi đi!”

“Xin ngài… xin ngài đừng động đến con gái tôi!”

Bà ta vừa khóc vừa bò về phía ba tôi, nhưng lập tức bị vệ sĩ đá văng không chút thương tình.

“Làm theo lệnh, là có thể trơ mắt nhìn con gái tôi bị hành hạ đến sống không bằng chết sao?”

“Nhiễm Nhiễm từ nhỏ đã do bà nuôi lớn, dù không có máu mủ ruột rà, nhưng ngần ấy năm tình nghĩa, bà lại đối xử với con bé như vậy sao?

Khi nó đau đến mức chảy máu cầu cứu, gào khóc thảm thiết xin được cứu mạng, bà vẫn còn ở đó ngụy biện là ‘làm theo lệnh’?

Ôn Di Hà, bà xứng đáng làm mẹ sao? Bà thậm chí… không xứng đáng làm người!”

Dì Ôn hoàn toàn sụp đổ, vừa khóc vừa van xin tha thứ, nhưng ba tôi đã chẳng thèm liếc nhìn bà ta lấy một cái.

“Lôi bà ta ra ngoài.” – giọng ông lạnh như băng.

“Luật pháp đại lục rất nghiêm minh, tôi sẽ không làm khó bà.”

“Nhưng khi quay lại Nam Cảng, tôi sẽ để bà biết hậu quả của việc phản bội nhà họ Kiều là như thế nào.”

Ngay lập tức, vệ sĩ tiến lên, kéo lê Ôn Di Hà – người đã ngất xỉu – như một con chó chết ra khỏi phòng.

Mẹ Lục Thừa Châu đau đớn đến tột cùng, quay sang trợ lý của con trai mình,

tát tới tấp hai cái:

“Thằng súc sinh đó đâu rồi?! Cậu không phải là con chó trung thành nhất của nó sao?!

Chủ của cậu phát điên, cậu không biết ngăn lại à?!”

Trợ lý Lý ấp a ấp úng, không nói nổi một câu tròn trịa.

Ba tôi chỉ cần liếc mắt một cái cũng biết ngay — chuyện này, hắn không thoát khỏi liên can.

Ông chỉ tay ra hiệu, lập tức có người tiến tới, trói hắn lại.

“Liên hệ công an địa phương cho tôi, tôi muốn nói chuyện trực tiếp với Giám đốc Sở Công an.”

“Những kẻ ở đây, không một ai thoát được liên đới trách nhiệm!”

Lúc này, Giang Lạc – kẻ thường ngày ỷ có Giang Ninh chống lưng – vẫn còn chưa biết sợ là gì, dám xông ra nói:

“Kiều lão gia, năm đó nhà họ Kiều đã tuyên bố đoạn tuyệt với Kiều Nhiễm rồi mà.”

Cô ta hơi ngẩng cao đầu, giọng đầy thách thức:

“Bây giờ Kiều Nhiễm không còn là người nhà họ Kiều nữa, chúng tôi làm gì cô ấy, cũng không liên quan gì đến ngài cả.”

Mẹ Lục cười đến mức tức nghẹn, không thể tin nổi Giang gia lại dạy ra được một đứa con gái ngu xuẩn đến thế.

Giang Lạc chỉ là con của một người họ hàng nghèo từ quê Giang lão gia mang lên, tốt nghiệp xong thì được nhét vào Giang thị làm việc.

Hằng ngày chỉ biết nghe lời Giang Ninh, giống như một con chó ngoan biết vẫy đuôi xin xỏ.

Ba tôi chẳng buồn nhìn cô ta, ra lệnh cho trợ lý gọi điện trực tiếp cho Tổng Giám đốc của Tập đoàn Giang thị.

Giang Ninh còn chưa kịp phản ứng, thì đã nghe thấy tiếng bố mình gào lên giận dữ trong điện thoại, kèm theo là giọng cầu xin yếu ớt và hèn mọn.

Ngay khoảnh khắc đó, cô ta mới sợ hãi thật sự. Cô cắn môi, nước mắt rơi lã chã, cố gắng tỏ ra đáng thương:

“Chú Kiều… cháu… cháu thật sự chỉ là đùa với Nhiễm Nhiễm thôi mà…”

Cô ta quýnh quáng, dậm chân liên tục, cố với tay kéo áo ba tôi.

“Hôm… hôm nay là sinh nhật cháu, cháu không muốn ngày này bị phá hỏng đâu ạ!”

“Chú Kiều, Giang Ninh biết lỗi rồi, chú tha cho cháu được không? Cháu chỉ là một cô bé chưa hiểu chuyện thôi mà…”

Ba tôi tức đến bật cười, nhưng trong mắt lại lạnh lùng như băng.

“Đùa phải không? Được.”

“Nếu hôm nay là sinh nhật của Giang tiểu thư, thì phải tặng cô ấy một món quà thật lớn mới được.”

Ánh mắt ông dừng lại trên chiếc máy xăm ở góc phòng.

“Cô ta thích logo xe, vậy thì xăm đầy mặt cho cô ta đi.”

“Cũng khỏi cần sát trùng hay tiêm thuốc tê, điều quan trọng nhất là làm cô ấy vui trong ngày đặc biệt hôm nay.”

Giang Ninh không thể giả vờ được nữa, hoảng loạn đến mức mất hồn mất vía, la hét bỏ chạy:

“Đừng mà! Các người buông tôi ra! Không!!! Cứu với!!”

Lúc này Giang Lạc mới nhận ra tình hình nghiêm trọng cỡ nào, mặt tái mét như tờ giấy.

“Chú Kiều! Chú Kiều ơi!”

“Chị họ cháu dù sao cũng là con gái duy nhất của nhà họ Giang, chú mà cho người xăm đầy logo xe lên mặt chị ấy… chị ấy còn biết giấu mặt vào đâu?”

“Chú vì một đứa con gái đã đoạn tuyệt mà đối đầu cả nhà họ Giang, như vậy có đáng không?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)