Chương 3 - Dấu Chấm Cuối Cùng Của Tình Yêu
“Chúc mừng, chúc mừng nhé, chúc hai cháu tân hôn vui vẻ!”
Những lời chúc phúc hỉ hả như búa tạ, đập nát lớp vỏ bọc ngụy trang yếu ớt của tôi. Tôi lúc này mới nhận ra, mình thậm chí còn chưa nói được một câu ‘tân hôn vui vẻ’. Nhưng nếu cho tôi thêm một cơ hội nữa, liệu tôi có thực sự nói ra khỏi miệng được không?
Cơn đau thắt lan ra từ trái tim. Đản Hoàng như cảm nhận được sự đau đớn của tôi, nó dụi dụi vào chân tôi. Tôi máy móc xoa đầu nó, bóc một viên kẹo bỏ vào miệng.
Kẹo tan ra, ngọt lịm.
Nhưng trớ trêu thay, đây lại là kẹo cưới của người đàn ông tôi yêu nhất và một người phụ nữ khác.
Chương 4
Viên đường thả vào tách cà phê, làm bắn lên một gợn sóng nhỏ. Tôi khuấy đều chiếc thìa, nhìn tia nắng vàng lọt qua khe rèm đang chầm chậm nhích từng chút lên ngón tay mình.
Tách cà phê cạn đáy. Tôi khoác thêm một chiếc váy ngủ rồi đi xuống lầu, định lấp đầy chiếc tủ lạnh đã bỏ trống từ lâu.
Thang máy vừa được sửa xong nhưng tiếng ồn vẫn chói tai.
Tầng 4, cửa mở.
Thứ đầu tiên tôi ngửi thấy là mùi hương của anh ấy – mùi khói của gỗ Guaiac và vị ngọt thanh của hoa hồng. Trên đời này chỉ có một người duy nhất pha trộn hai mùi hương này lại với nhau, một thứ mùi khiến tôi chỉ muốn bỏ chạy.
Bùi Duật Lẫm bước vào, không gian nhỏ hẹp lại càng trở nên chật chội, ngột ngạt. Không ai nhìn ai, không ai mở lời, còn xa lạ hơn cả người lạ.
Tôi đang thả hồn đi vắng.
‘Rầm!’
Thang máy rung bần bật, cảm giác hẫng chân ập đến. Tôi chưa kịp phản ứng thì lưng đã va vào một góc tường quen thuộc. Đó từng là góc an toàn mà Bùi Duật Lẫm luôn vô thức bảo vệ tôi mỗi khi đi thang máy, cũng là góc an toàn nhất trong các tài liệu cứu hộ hỏa hoạn và sự cố thang máy.
Bóng tối ập xuống, chỉ còn nút bấm báo động đang phát ra ánh sáng yếu ớt.
“Đứng vững nhé.”
Bùi Duật Lẫm rụt tay lại, quay sang nhấn nút khẩn cấp.
“Tòa 5 đơn nguyên 1, thang máy gặp sự cố, có hai người bị kẹt, có vẻ đang mắc kẹt giữa tầng 2 và tầng 3.”
Giọng anh vẫn rất bình tĩnh, không hề có chút sợ hãi nào khi bị nhốt trong lồng sắt lơ lửng cách mặt đất hàng chục mét.
Sự bình tĩnh của anh phần nào xoa dịu sự căng thẳng trong tôi, nhưng cơn đau thể xác thì không thể che giấu nổi. Cơn đau bụng lan tỏa ra sau lưng, mồ hôi lạnh vã ra từng lớp, tôi chỉ biết cắn răng chịu đựng.
“Không sao đâu, tầng thấp, sẽ không có chuyện gì đâu.”
Giọng Bùi Duật Lẫm dịu đi đôi chút, thứ giọng điệu mà đã rất lâu rồi tôi không được nghe.
“…Tôi biết.” Giọng tôi run rẩy vì đau.
Một tiếng sột soạt vang lên, một thứ gì đó ấm áp quấn lấy người tôi. Là áo khoác của Bùi Duật Lẫm. Mùi gỗ Guaiac, mùi hoa hồng, cùng với thân nhiệt của anh… những mùi hương ấy như một bàn tay bóp nghẹt cổ họng tôi. Vị tanh ngọt dâng trào, tôi vội vàng bụm miệng, nuốt ngụm máu ấy trở lại.
“Mặc ít quá, cứ khoác tạm đi.” Bùi Duật Lẫm nói trầm ấm.
Tôi tựa lưng vào vách thang máy, trượt ngồi xuống sàn, tay túm chặt lấy vạt áo: “…Cảm ơn anh.”
“Em sao vậy?” Bùi Duật Lẫm cuối cùng cũng nhận ra điều bất thường. Anh ngồi xổm xuống tới gần, gần đến mức gần như cảm nhận được hơi nóng từ nhịp thở của nhau.
Tôi bấu móng tay vào lòng bàn tay, dùng một cơn đau khác để kìm nén cơn đau quặn thắt ở bụng.
“Hạ đường huyết thôi, bệnh cũ ấy mà.”
Tôi quay mặt đi, đẩy bản thân ra thật xa.
Lúc này, một luồng ánh sáng chẻ dọc bóng tối, thợ sửa chữa cạy mở một khe hở, chỉ đủ một người chui ra.
Tôi không với tới được.
Bùi Duật Lẫm trực tiếp ngồi xổm xuống, bóng lưng vững chãi như một tảng đá tĩnh lặng: “Giẫm lên đây.”
Ánh mắt tôi chớp động, chần chừ giẫm lên. Dưới chân là bờ vai anh, hơi ấm xuyên qua lớp áo sơ mi truyền tới. Tôi từng gục đầu ngủ trên bờ vai này không biết bao nhiêu lần, còn bây giờ, chỉ có thể giẫm lên trong một giây.
Hai người lần lượt được cứu ra. Tôi vừa định nói lời cảm ơn thì một bóng người đã lao thẳng vào lòng Bùi Duật Lẫm.
“Duật Lẫm! Làm em sợ muốn chết, anh có bị thương không?”
Anh vỗ vỗ lưng Chung Thính Nặc an ủi: “Anh không sao, đừng lo.”
Sự ấm áp của hai người trước mắt đã xua tan đi cái ảo giác rằng trên đời này chỉ còn lại hai chúng tôi trong khoang tối chật hẹp ban nãy.
Hơi ấm còn sót lại trên chiếc áo khoác ở bờ vai tôi cũng đã tản đi. Tôi gấp gọn chiếc áo, nhẹ nhàng đặt xuống đất, rồi quay lưng lặng lẽ rời đi.
Đầu thu, cây cối trong tiểu khu đan xen sắc xanh và vàng, lá rụng chưa kịp quét phủ đầy những lối đi nhỏ.
Tôi mua đồ xong, gắng gượng chút sức tàn bước vào cửa nhà, chuông điện thoại bắt đầu reo liên hồi. Đó là một ứng dụng mạng xã hội ghép đôi ẩn danh đang rất hot dạo gần đây. Hệ thống sẽ tự động ghép bạn với người phù hợp nhất trên thế giới.
Tôi không tin, nhưng vẫn đăng ký. Tôi chỉ muốn tìm ai đó để trò chuyện, là ai cũng được.
Hệ thống báo ghép đôi thành công, và đưa ra câu hỏi đầu tiên.
【Câu hỏi 1: Bạn và người yêu cũ chia tay như thế nào?】
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình hồi lâu, hít sâu một hơi rồi gõ câu trả lời.