Chương 4 - Đạo Lữ Đã Chết Của Tôi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Hắn đứng ngoài cửa, nhìn căn phòng trống vắng lạnh lẽo, lông mày lập tức nhíu chặt. Một lúc lâu sau, hắn mới cứng nhắc lên tiếng:

“Tạ sư huynh xuống núi trừ yêu rồi. Đêm nay không về được đâu.”

Lúc nói lời này, hắn thậm chí không dám nhìn ta. Chắc tự hắn cũng thấy cái cớ này nát bét.

Im lặng hồi lâu. Hắn bỗng lôi từ trong tay áo ra một xiên mứt quả, đưa đến trước mặt ta.

“Khương Hành. Đừng đợi nữa. Hôm nay, ta đón lễ cùng nàng.”

Yến Tùy đưa ta xuống núi.

Dưới núi đèn đuốc sáng rực như ban ngày, người xe tấp nập. Nhưng mới đi được nửa con phố dài, ta đã nhìn thấy Tạ Kinh Trần.

Hắn vận thanh y, đứng dưới ngọn đèn hoa, cô gái áo đỏ đứng cạnh nép sát vào hắn.

Ta cứng đờ tại chỗ.

Giây tiếp theo, một bàn tay ấm áp bỗng che mắt ta.

“Đừng nhìn.”

Yến Tùy không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng ta. Lồng ngực hắn dán sát vào lưng ta, nhịp tim đập vừa gấp gáp vừa mạnh. Cách một lớp y phục, từng nhịp từng nhịp truyền tới, dường như còn hoảng loạn hơn cả ta.

10

Yến Tùy có lẽ sợ ta buồn, dọc đường đi cứ không ngừng mua đồ cho ta. Trâm hoa, ngọc thạch, mặt nạ, tò he. Những món đồ chơi mà mấy cô nương nhỏ dưới phố thích, hắn gần như mua sạch.

Hai tay xách đầy nhóc, thỉnh thoảng lại nhìn ta một cái.

“Cái này nàng có thích không?”

“Nếu không thích, ta đưa nàng đi chỗ khác xem.”

Ta nhìn tầng mồ hôi mỏng trên trán hắn, trong lòng bỗng khẽ động. Trừ hồi còn ở Khương gia Thanh Châu, đã lâu lắm rồi không có ai đối xử với ta như vậy.

Sau đó, chúng ta đến tửu lâu Lâm Giang.

Ta uống vài chén rượu hoa quế, men say rất nhanh đã ngấm. Ngoài cửa sổ pháo hoa nở rộ, ánh sáng rực rỡ chiếu sáng nửa bầu trời đêm.

Ta khẽ run lên vì lạnh, Yến Tùy lập tức nắm lấy tay ta.

Linh lực ấm áp từ đầu ngón tay hắn truyền sang, từng tấc từng tấc vuốt ve qua kinh mạch khô héo của ta. Luồng hàn khí ấy, gần như lập tức tan biến.

Có lẽ vì truyền linh lực quá gấp, sắc mặt Yến Tùy trắng bệch đi vài phần. Nhưng ánh mắt nhìn ta, nửa điểm cũng không rời.

Ta bỗng nhiên nghĩ thông.

Thứ Tạ Kinh Trần có thể cho ta, chẳng qua chỉ là một con đường sống. Nhưng những thứ đó, Yến Tùy cũng có thể cho ta.

Nếu câu chuyện đã kết thúc, đạn mạc đã chìm vào tĩnh mịch. Đoạn nhân duyên giữa ta và Tạ Kinh Trần, cũng đã đi đến hồi kết. Nếu đã vậy, cớ sao ta không thể đổi một người khác?

“Yến Tùy.”

Ta khẽ gọi hắn.

Hắn gần như lập tức ngẩng đầu lên, vẻ mặt có chút căng thẳng.

“Có phải say rồi không? Hay cơ thể lại khó chịu?”

Ta lắc đầu, mượn chút hơi men chuếnh choáng, từng chút một tiến lại gần hắn.

“Ta không đợi Tạ Kinh Trần nữa.”

“Sau này, đệ ở bên cạnh ta, được không?”

Hắn nhìn chằm chằm ta, cảm xúc nơi đáy mắt cuộn trào dữ dội. Một lúc lâu sau, mới khàn giọng nói:

“Nàng đừng lừa ta.”

Mũi ta chợt cay cay. Giây tiếp theo, ta ngẩng đầu, khẽ chạm vào môi hắn.

Yến Tùy như đánh mất chút lý trí cuối cùng. Hắn mạnh bạo ôm lấy eo ta, ghì ta vào lòng.

Nụ hôn đó, cũng hoàn toàn mất kiểm soát.

Ngoài cửa sổ pháo hoa rực rỡ, ánh sáng tràn ngập cả căn phòng. Giữa lúc thần trí trôi nổi, ta loáng thoáng nghe thấy hắn thì thầm bên tai:

“Khương Hành, ta… là ai?”

Ta bám vào vai hắn, giọng run rẩy.

“Đệ… là Yến Tùy.”

Sau đó, chỉ còn lại một mảng tình ý cuộn trào nóng bỏng.

11

Tiếng gió rít qua sân.

Vết máu trên vai Yến Tùy loang lổ, gần như thấm ướt nửa bên y phục.

Tim ta chùng xuống, chẳng màng đến điều gì khác, liền đưa hắn vào phòng.

“Cởi áo ngoài ra.”

Yến Tùy sững lại một chút, sau tai lặng lẽ đỏ ửng. Hồi lâu, hắn mới cúi đầu cởi dây đai.

Áo choàng rơi xuống đất, kéo theo mùi máu tanh thoang thoảng. Trung y cũng lỏng lẻo trút xuống, lộ ra bờ vai rộng và vòng eo săn chắc. Chỉ là trên lớp da thịt ấy, vết thương chằng chịt, nhìn mà giật mình.

Đạn mạc lập tức náo nhiệt.

「Oa! Ổng cởi rồi!」

「Body đẹp thế!」

「Nữ chính ráng bình tĩnh, đừng có mải ngắm.」

Ta phớt lờ mấy dòng chữ ồn ào đó. Chỉ cúi đầu thấm thuốc, xử lý vết thương sâu nhất trên vai hắn.

Mấy vết thương khác không khó xử lý. Duy chỉ có vết ở ngực, rách xéo một đường, là nan giải nhất. Ta đành phải tiến sát thêm chút nữa.

Gần đến mức khi hơi thở của hắn buông xuống, lồng ngực phập phồng cũng rõ mồn một. Ta khẽ hỏi:

“Đau không?”

Yết hầu Yến Tùy khẽ trượt lên xuống. Hồi lâu, hắn mới khàn giọng đáp:

“…Không đau.”

Ta không vạch trần hắn, tiếp tục nhích tới nửa thốn.

Ai ngờ giây tiếp theo, Yến Tùy bỗng cử động. Tay ta trượt đi, cả người cũng mất đà. Khóe môi bất ngờ sượt qua ngực hắn.

“A Hành—”

Hơi thở Yến Tùy rối loạn, theo phản xạ đưa tay đỡ lấy ta.

Nhưng ta vốn đã bán tựa vào người hắn. Hắn vừa đỡ thế này, ta lại ngã gọn vào lòng hắn.

Lòng bàn tay đè lên phần eo săn chắc, trán đập vào hõm vai hắn. Má ta dán chặt vào vòm ngực trần nóng rẫy.

Đạn mạc phát điên rồi.

「Vãi chưởng!!」

「Hôn rồi hôn rồi!」

「Này đâu phải bôi thuốc, rõ ràng là câu hồn!」

Ta vừa định vùng khỏi vòng tay Yến Tùy, cửa phòng bỗng bị đẩy mạnh.

Bùi Chiếu Huyền đứng ngoài cửa.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)