Chương 15 - Đánh Bài Cảm Xúc Để Chiếm Đoạt
Bà ấy đã thay đổi. Hay nói đúng hơn, bà ấy vốn dĩ chưa bao giờ giống như những gì ông ấy vẫn tưởng.
“Bối Bối…” Bố tôi quay sang tôi, ánh mắt ràn rụa vẻ van lơn, “Bối Bối, con nói giúp bố một câu được không? Bố biết con ngoan nhất, con thương bố nhất mà…”
Tôi nhìn khuôn mặt ông ấy, nhìn rất lâu.
Trên khuôn mặt người đàn ông này tràn ngập sự khẩn khoản, hèn mọn, tuyệt vọng.
Tất cả những cảm xúc mà trong suốt 20 năm qua ông ấy chưa từng một lần phơi bày.
Trong mắt ông ấy, ông ấy luôn là sếp Lương cao cao tại thượng, là trung tâm vũ trụ để mọi người phải xoay quanh.
Còn bây giờ, ông ấy quỳ mọp dưới sàn, cầu xin chính con gái ruột nói giúp một lời.
Thật nực cười.
“Bố,” tôi cất tiếng, giọng không lớn, nhưng rất rõ ràng, “Bố còn nhớ chuyện năm con 5 tuổi bị sốt cao không?”
Bố tôi sững lại.
“Mẹ con một mình đi bộ dưới mưa suốt 40 phút, bế con đến bệnh viện, thức trắng 3 ngày 3 đêm trông con. Ngày thứ 3 bố đến, nán lại đúng nửa tiếng rồi đi, bảo là công ty có họp.”
Tôi nhìn ông ấy, gằn từng chữ, “Lúc bố đi, mẹ con bảo Bối Bối không sao nữa rồi, anh cứ yên tâm đi đi. Bố ừ một tiếng, không thèm ngoảnh đầu lại bước đi thẳng.”
Môi bố tôi run bần bật.
“Trong nửa tiếng đó, bố không hỏi con một câu xem con có mệt không, không hỏi một câu xem con có sợ không, thậm chí không ôm con lấy một cái. Bố đứng cạnh giường bệnh nhìn con vài giây, rồi bỏ đi.”
Tôi nhoẻn cười, “Bố, bố nghĩ một đứa trẻ 5 tuổi sẽ quên chuyện đó sao?”
Cả người bố tôi chấn động dữ dội, như bị ai đó tát một cái đau điếng.
“Còn buổi họp phụ huynh năm con 8 tuổi nữa,” tôi tiếp tục, “Cả lớp chỉ có mình con là bà ngoại đi họp. Cô giáo hỏi mẹ con đâu, Bối Bối không có bố à? Bà ngoại bảo, bố bận công tác. Cô giáo nói, dù có bận cũng phải quan tâm đến sự trưởng thành của con cái chứ.”
Giọng tôi bình thản như đang kể chuyện người khác: “Sau này bạn học bảo con, Bối Bối không có bố đúng không? Lần nào họp phụ huynh cũng là bà ngoại đi. Con bảo con có bố, bố con giỏi lắm, mở công ty lớn lắm. Tụi nó lại bảo, thế sao bố mày chưa bao giờ đi họp phụ huynh? Con không biết trả lời thế nào.”
Nước mắt bố tôi bắt đầu rơi lã chã trong câm lặng.
“Thế nên bố à,” tôi nhìn ông ấy, ánh mắt không oán hận, không đau buồn, không vương chút cảm xúc thừa thãi nào, “bố đừng nói câu ‘gia đình mình làm lại từ đầu’ nữa. Gia đình mình, vốn dĩ chưa từng bắt đầu.”
25
Phòng khách chìm trong tĩnh lặng hồi lâu.
Mẹ tôi đứng dậy, bước đến cạnh tôi, nhẹ nhàng ôm lấy vai tôi.
Tôi tựa vào người bà, cảm nhận hơi ấm truyền từ lòng bàn tay mẹ.
Bố tôi quỳ gục ở đó, y như một bức tượng hóa đá.
Khá lâu sau, ông ấy từ từ đứng dậy, loạng choạng bước ra phía cửa.
Ông vịn tay vào khung cửa, ngoái đầu nhìn lại hai mẹ con tôi, trong ánh mắt ấy chứa đựng quá nhiều thứ: sự không cam tâm, nỗi hối hận, sự đau khổ, sự mịt mù.
“Uyển Thanh,” giọng ông khàn đến mức gần như không phát ra tiếng, “Có phải… em chưa từng yêu anh không?”
Mẹ tôi im lặng vài giây, rồi nhoẻn miệng cười.
Nụ cười hiền hòa mà xa lạ, như đang chào một người hàng xóm cũ không mấy thân thiết: “Anh Lương, anh muốn nghe lời thật lòng không?”
Bố tôi không đáp.
“Không yêu.” Mẹ tôi nói, giọng điệu bình thản như bình phẩm thời tiết hôm nay rất đẹp, “Chưa từng yêu.”
Tôi thấy cơ thể bố run rẩy kịch liệt.
“Vậy sao lúc trước… em lại gả cho anh?”
Giọng ông ấy như bị mắc kẹt lại trong cổ họng.
Mẹ tôi cúi xuống nhìn tôi, rồi ngẩng đầu lên, mỉm cười buông lời chốt hạ: “Vì Bối Bối cần một tương lai tốt đẹp. Mà anh lại có tiền.”
Cửa đóng lại.
Tôi nghe thấy một tiếng động đục ngầu vang lên ngoài hành lang, như thể một vật nặng vừa đập mạnh vào tường.
Tiếp theo là tiếng bước chân loạng choạng, ngày một xa dần, ngày một nhỏ dần, cho đến khi hoàn toàn biến mất.
Mẹ xoay người lại, cúi đầu nhìn tôi, viền mắt hơi đỏ hoe.
“Bối Bối,” bà nói, “Con có thấy mẹ nhẫn tâm quá không?”
“Không ạ.” Tôi ôm lấy mẹ, “Mẹ, mẹ làm đúng lắm.”
Mẹ ôm chặt tôi, cằm tì lên đỉnh đầu tôi, giọng rầu rĩ: “Vậy là tốt rồi. Vậy là tốt rồi.”
Chuyện sau đó, cũng chẳng có gì bất ngờ nữa.
Tần Tiểu Huệ toang hẳn.
Đoạn ghi âm đó vừa tung ra, ả ta như chuột chạy qua đường, ai thấy cũng đòi đánh.
Tài khoản mạng xã hội của ả bị bay màu, bạn bè thi nhau phủi sạch quan hệ, căn biệt thự ả ở cũng bị bố tôi thu hồi lại.
Ả vác cái bụng bầu hơn 7 tháng, lủi thủi thuê một căn phòng trọ tồi tàn, đến tiền đi khám thai cũng không gom đủ.
Ả muốn tìm thằng “người yêu cũ” để bắt chịu trách nhiệm, nhưng cái gã đó vừa nghe chuyện đổ bể đã chuồn mất dạng ngay trong đêm, số điện thoại cũng thay luôn.
Ả không tìm được hắn, không tìm được bất kỳ ai giúp đỡ, chỉ đành một thân một mình gánh chịu.
Có phóng viên tìm đến tận nơi muốn phỏng vấn.
Ả trốn tịt trong nhà, cách một lớp cửa gào lên: “Cút! Cút hết đi!”
Phóng viên đứng ngoài hỏi vọng vào: “Tần Tiểu Huệ, cô có lời gì muốn nói với Lương Chính Bang và vợ cũ của ông ấy không?”
Bên trong im lìm hồi lâu, rồi vọng ra tiếng khóc xé ruột xé gan.
Chẳng ai thương hại ả cả.