Chương 9 - Đằng Sau Tấm Giấy Ly Hôn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Tôi chưa từng nghĩ sẽ khiến nó chết. Tôi chỉ muốn… chỉ muốn cậu đau buồn, muốn cậu đau khổ, muốn cậu cũng nếm thử cảm giác không có được bất kỳ thứ gì…”

“Tôi thật sự chỉ muốn dọa cậu…”

Cô ta che mặt, bờ vai liên tục run lên.

“Nếu có kiếp sau…”

Cô ta nhìn tôi, môi run rẩy:

“Tôi sẽ làm trâu làm ngựa để rửa sạch tội lỗi của mình. Nhưng kiếp này, tôi không hối hận.”

Tôi không thể nghe tiếp được nữa.

Tôi cúp điện thoại, xoay người đi ra ngoài.

Khi đi tới cửa, phía sau vang lên giọng cô ta:

“Lâm Tri Hạ, vậy còn cậu?”

“Cậu có hối hận vì từng làm bạn với tôi không?”

Tôi không trả lời.

Đẩy cửa bước ra ngoài.

Một tháng sau, tôi bán toàn bộ số cổ phần trong tay cho công ty đối thủ.

Tập đoàn Châu thị chính thức bị thu mua.

Công ty mà Châu Dật An đã tay trắng gây dựng từ tầng hầm, công ty tôi dùng mười năm thanh xuân cùng anh ta xây dựng, hoàn toàn đổi chủ.

Tôi thanh lý toàn bộ tài sản, để lại cho mẹ một quỹ ủy thác.

Không nhiều, đủ để bà dưỡng già, cũng đủ để sống một cách thể diện.

Sau đó tôi mua một tấm vé máy bay một chiều ra nước ngoài.

Ngày tôi rời đi, trời âm u.

Tuyết rơi rất lớn.

Mẹ tới sân bay tiễn tôi.

Bà già đi rất nhiều so với mấy tháng trước.

Tóc bạc đi một mảng lớn, nếp nhăn trên mặt cũng ngày càng sâu.

Bà đứng trong sảnh khởi hành, vẫn luôn cúi đầu.

Qua rất lâu mới lên tiếng:

“Chuyện của Ôn Ôn… mẹ không biết nó đã làm ra chuyện quá đáng như vậy.”

Bà dừng lại, giọng bắt đầu run:

“Mẹ có lỗi với con. Mẹ thật sự không biết. Nếu mẹ biết…”

Bà không nói tiếp.

Nước mắt rơi xuống, bà giơ tay lau nhưng lau thế nào cũng không hết.

Tôi nhìn bà.

Người đã nuôi tôi khôn lớn từ nhỏ, người tôi từng tưởng sẽ mãi mãi đứng sau lưng tôi.

Bà đã già rồi.

Nhưng vết thương trong lòng tôi sẽ không vì bà già đi mà khép lại.

Tôi nhìn bà, nói:

“Mẹ, con sẽ không trách mẹ.”

Nước mắt bà càng chảy dữ dội hơn, bà đưa tay định kéo tôi.

“Nhưng con cũng sẽ không tha thứ cho mẹ.”

Bàn tay bà cứng đờ giữa không trung.

“Tạm biệt.”

Tôi xoay người, kéo vali bước vào cổng kiểm tra an ninh.

Phía sau vang lên tiếng khóc của bà.

Tôi không dừng lại.

Cũng không thể dừng lại.

Khi máy bay cất cánh, tôi dựa vào cửa sổ, nhìn thấy một bóng người quen thuộc.

Là Châu Dật An.

Anh ta đứng trong tuyết bên ngoài nhà ga, không che ô, trên tóc phủ đầy tuyết.

Áo khoác mở rộng, cả người gầy như một tờ giấy.

Anh ta cứ đứng như vậy, ngẩng đầu nhìn máy bay của tôi.

Tôi đột nhiên nhớ tới rất nhiều năm trước.

Cũng trong một mùa đông như thế này, tôi bị mấy tên côn đồ chặn trong con hẻm bên ngoài trường học.

Anh ta không biết từ đâu lao ra, chắn trước mặt tôi.

Đối phương có hơn mười người, anh ta đánh không lại, bị đè xuống đất đá, ngón út bị đánh gãy.

Nhưng anh ta vẫn không hề buông tay, liều mạng bảo vệ tôi sau lưng.

“Đừng sợ.”

Anh ta nói:

“Anh sẽ mãi mãi bảo vệ em.”

Đáng tiếc, trên đời không có nhiều mãi mãi như vậy.

Máy bay xuyên qua tầng mây, thành phố ấy và con người ấy không còn nhìn thấy được nữa.

Khi máy bay hạ cánh, nơi đó đang là buổi sáng.

Tôi kéo vali bước ra khỏi nhà ga.

Gió lạnh lùa vào cổ áo, cũng là một mùa đông giống như trong nước.

Nhưng bầu trời rất xanh xanh đến mức có phần không chân thật.

Tôi không tới khách sạn, mà gọi một chiếc xe đi tới thị trấn nhỏ mà tôi đã nhờ người tìm hiểu từ mấy tháng trước.

Đó là một nơi nhỏ bé nằm dưới chân núi tuyết, dân số chưa tới một nghìn người, yên tĩnh như bị cả thế giới lãng quên.

Căn nhà là một tòa nhà gỗ cũ hai tầng, trước đây từng là một quán cà phê, đã đóng cửa rất lâu.

Tôi đứng trước cửa, người môi giới đưa chìa khóa tới.

“Cô Lâm cô chắc chắn muốn mua nơi này sao? Chỗ này ngay cả khách du lịch cũng không có nhiều.”

Tôi nhận chìa khóa, mở cửa.

Bên trong rất cũ, sàn nhà phát ra tiếng kẽo kẹt.

Nhưng cửa sổ rất lớn, đối diện thẳng với núi tuyết. Ánh nắng tràn vào, chiếu bụi trong không khí lấp lánh như bột vàng.

“Chọn nơi này.”

Tiền bạc đối với tôi không phải vấn đề.

Số tiền giành được sau vụ kiện, cộng với tiền bán cổ phần, đủ để tôi tiêu mấy đời.

Nhưng tôi không muốn chỉ tiêu tiền.

Tôi muốn tìm một việc gì đó cho bản thân làm.

Trong hai tháng tiếp theo, tôi thuê đội thi công ở địa phương sửa sang lại tòa nhà cũ.

Tầng một được cải tạo thành quán cà phê và quầy lễ tân, tầng hai chia thành năm căn phòng, mỗi phòng đều có một ô cửa sổ có thể nhìn thấy tuyết.

Trước cửa treo một tấm biển gỗ, bên trên viết cùng một câu bằng tiếng Anh và tiếng Trung:

“Nhà nghỉ Miên Miên.”

Con gái của tôi.

Tôi biết con bé không thể trở về nữa.

Nhưng tôi muốn con bé sống trong ký ức của tôi, sống dưới ngọn núi tuyết này, sống trong nụ cười của từng vị khách.

Ngày tháng cứ như vậy trôi qua.

Có người tới, có người rời đi.

Tôi học được cách nướng bánh mì, học cách sửa ống nước, học cách chăm sóc đủ loại hoa cỏ.

Có những đêm đóng cửa muộn, tôi ngồi trong sân, nhìn bầu trời đầy sao, thỉnh thoảng cũng nhớ tới những người ấy.

Châu Dật An, Ôn Ôn, mẹ tôi.

Những chuyện đó giống như đã trôi qua rất lâu, lại giống như vừa mới xảy ra.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)