Chương 1 - Đằng Sau Những Căn Nhà

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bị giải tỏa nhà cũ, được chia mười căn hộ, chồng lại đòi ly hôn với tôi

Nhà cũ bị giải tỏa, tôi được chia suất mười căn hộ.

Chồng cầu xin tôi bán vài căn để lấy tiền chữa ung thư cho cô em khóa dưới của anh ta.

“Cẩn Du, anh xin em cứu Phán Nhi đi. Con bé còn quá trẻ, còn chưa kịp cảm nhận vẻ đẹp của thế giới này, anh không muốn nó chết.”

Tôi không đồng ý, anh ta liền trực tiếp khởi kiện ly hôn, chia đi năm căn hộ của tôi.

“Cẩn Du, anh yêu em, nhưng anh cũng không còn cách nào khác. Đợi bán nhà chữa khỏi bệnh cho Phán Nhi, chúng ta sẽ tái hôn.”

Tôi quay người rời đi, không hề ngoảnh lại.

Anh ta không ngờ rằng sau đó chủ đầu tư phá sản, chủ tịch bị bắt.

Đến ngày Cố Phán Nhi ch/ ết vì bệnh, những căn nhà kia vẫn chưa được xây xong.

1

Tôi và Lục Hoài An bước ra khỏi cục dân chính, anh ta kéo tay tôi lại.

Sau đó với vẻ mặt phức tạp, anh ta nói:

“Cẩn Du, anh biết trong lòng em không dễ chịu, nhưng anh thật sự không còn cách nào khác.”

Anh ta mím môi, nhìn tôi rồi khẽ nói:

“Phán Nhi mới hơn hai mươi tuổi, con bé thật sự rất đáng thương. Ngoài anh ra chẳng còn ai giúp nó, anh nhất định phải cứu nó, và cũng chắc chắn có thể cứu được nó.”

Trong ánh mắt anh ta là sự kiên định.

Tôi hất tay anh ta ra, gật đầu nói:

“Ừm, chúc hai người chống ung thư thành công. Tạm biệt.”

Lục Hoài An khựng lại, rồi lại kéo tay tôi:

“Cẩn Du, em nghe anh nói đã. Anh không thật sự muốn ly hôn với em. Em không chịu đưa nhà cho anh, anh chỉ còn cách này thôi. Ly hôn nhưng không ly thân, anh vẫn sẽ ở nhà.”

Anh ta lại kéo đầu tôi tựa vào vai mình, trong mắt đầy vẻ mong đợi.

“Đợi nhà xây xong, anh bán đi lấy tiền chữa bệnh cho Phán Nhi. Sau đó em sinh con cho anh được không? Trước đây em chẳng phải vẫn luôn muốn có một đứa con sao? Đến lúc đó chúng ta tái hôn. Em vẫn còn yêu anh, anh biết mà.”

Tôi khẽ đẩy Lục Hoài An ra, rồi lấy giấy chứng nhận ly hôn từ trong túi ra, mệt mỏi nói:

“Lục Hoài An, chúng ta đã ly hôn rồi. Mười căn nhà, anh đã chia đi một nửa. Những thứ anh muốn đều đã có. Nếu đã đạt được mục đích, vậy thì chia tay trong hòa bình đi. Nếu còn làm phiền tôi nữa thì thật không lịch sự.”

Lục Hoài An sững người.

Anh ta trợn to mắt, dường như lần đầu tiên thấy tôi đối xử với anh ta như vậy.

Anh ta nhíu mày, vừa định nói gì đó thì điện thoại vang lên.

Sau khi nghe máy, anh ta nhíu mày rồi nhẹ giọng nói:

“Phán Nhi, đau thì cố chịu một chút. Anh đang gom tiền rồi, rất nhanh thôi sẽ có tiền chữa bệnh cho em, chắc chắn sẽ chữa khỏi.”

Anh ta dừng lại một chút, dường như cảm thấy giọng mình vừa rồi hơi khó chịu, nên lại dịu giọng an ủi:

“Anh sẽ qua ngay, em đừng lo, anh trai luôn ở đây.”

Cúp máy xong, anh ta quay sang nói với tôi:

“Cẩn Du, anh phải đi thăm Phán Nhi trước. Bên nó không thể thiếu người chăm sóc. Em đừng giận dỗi trẻ con nữa, ở nhà ngoan ngoãn chờ anh.”

Nói xong, anh ta vội vàng rời đi.

Tôi đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng anh ta rồi khẽ thở dài.

Từ khi nhà cũ bị giải tỏa, đến lúc được chia mười căn hộ, rồi đến khi anh ta khởi kiện ly hôn, một năm qua đã khiến tôi cả thể xác lẫn tinh thần đều kiệt quệ.

Thành phố này, tôi thật sự không muốn ở lại nữa.

Tôi muốn tìm một nơi yên tĩnh, nghỉ ngơi cho tốt, vứt bỏ hết những chuyện rối ren này ra sau đầu.

Tôi trấn tĩnh lại, quay người đi về phía công ty môi giới bất động sản.

Đi ngang qua khu đất nơi căn nhà mới của tôi sẽ xây, tôi thấy tòa nhà đã cất nóc, chắc còn vài tháng nữa là có thể bàn giao.

Đến công ty môi giới, tôi đem năm căn hộ còn chưa xây xong trong tay mình, một hơi treo bán hết.

Nhân viên nói rằng hiện giờ sổ đỏ vẫn chưa có, suất nhà bán sẽ không được giá. Nếu chờ thêm vài tháng nữa thì có thể bán được nhiều tiền hơn.

Tôi khoát tay nói:

“Không sao, bán được là được. Bao nhiêu tiền cũng không quan trọng. Tôi sắp rời khỏi đây rồi.”

2

Bận rộn cả ngày, đến tối tôi mới về nhà.

Mở cửa ra, tôi sững người.

Cố Phán Nhi đang nằm trên giường trong phòng ngủ, sắc mặt tái nhợt, đầu trọc không còn tóc.

Lục Hoài An đang ngồi xổm bên cạnh, cầm khăn, dịu dàng lau mặt cho cô ta.

Thấy tôi về, Lục Hoài An ngẩng đầu lên, cười với tôi rồi nói:

“Cẩn Du, em về rồi à? Vừa đúng lúc. Mấy ngày nay Phán Nhi không phải hóa trị, nhà trọ của con bé cũng hết hạn rồi, không còn chỗ ở, nên tạm thời ở nhà mình vài ngày.”

Cố Phán Nhi cũng yếu ớt động đậy, nhìn tôi, trên mặt đầy vẻ áy náy.

“Chị Cẩn Du, xin lỗi chị. Đều tại em cả, là em làm liên lụy hai người, khiến hai người ly hôn. Trong lòng em cũng rất khó chịu. Em không nên làm phiền hai người đâu, em đi ngay đây.”

Cô ta chống người định ngồi dậy, Lục Hoài An vội vàng giữ lại.

“Phán Nhi, em đừng động, cứ nằm yên.”

Lục Hoài An trừng mắt nhìn tôi một cái, rồi quay sang an ủi Cố Phán Nhi, giọng nói dịu dàng:

“Không liên quan gì đến em cả. Là chị em lòng dạ hẹp hòi, có chút ghen tuông thôi. Hai chúng ta trong sạch, chỉ là anh em. Đợi anh khuyên nhủ cô ấy một chút, cô ấy sẽ nghĩ thông thôi.”

Tôi đứng ở cửa, nhìn cảnh này, chỉ cảm thấy toàn thân vô lực, ngay cả sức để nổi giận cũng không còn.

Tôi vịn khung cửa, hít một hơi, rồi mới lên tiếng:

“Lục Hoài An, trong thỏa thuận ly hôn viết rất rõ. Anh lấy năm căn nhà, còn có một phần tiền tiết kiệm. Căn nhà này là để lại cho tôi. Bây giờ nơi này không chào đón hai người.”

Lục Hoài An nhíu mày, nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi.

“Vương Cẩn Du, em lại nổi điên gì vậy? Sao lại vô tình như thế? Phán Nhi đã bệnh đến mức này rồi, em không thể cho con bé ở nhờ vài ngày sao? Nó không nơi nương tựa, ngoài chúng ta ra chẳng còn ai giúp nó!”

Giọng tôi cũng cao hơn một chút, chỉ vào Lục Hoài An:

“Tôi vô tình? Lúc anh khởi kiện ly hôn, chia nhà của tôi, sao không nói mình vô tình?”

“Bây giờ còn dẫn người ngoài đến ở trong nhà của tôi, lại quay sang trách tôi?”

Cố Phán Nhi kéo nhẹ góc áo Lục Hoài An.

“Anh Hoài An, thôi đi. Em vẫn nên đi thôi, đừng vì em mà hai người lại cãi nhau nữa. Em không sao, em tùy tiện tìm chỗ nào đó tạm ở cũng được.”

Lục Hoài An lập tức che chở cô ta, trừng mắt nhìn tôi, giọng nói trở nên cứng rắn:

“Vương Cẩn Du, em làm quá vậy sao? Cô ấy đã như thế rồi, em không thể rộng lượng một chút à? Anh biết em vẫn còn giận, nhưng Phán Nhi vô tội mà! Nếu em thật sự không vui, vậy thì em dọn ra ngoài ở đi!”

3

Bầu không khí trở nên căng thẳng.

Cố Phán Nhi lại bắt đầu giãy giụa, dường như mất thăng bằng, trực tiếp ngã xuống đất.

Sau đầu cô ta đập vào cạnh giường, máu lập tức rỉ ra.

Tôi sững người.

Nhưng Lục Hoài An lại hoảng hốt, lập tức lao tới ôm lấy Cố Phán Nhi.

“Phán Nhi! Em sao rồi? Có phải cô ta dọa em không?”

Một tay anh ta ấn vào vết thương, tay kia run rẩy lấy điện thoại gọi cấp cứu 120.

Cố Phán Nhi yếu ớt dựa vào lòng anh ta, sắc mặt càng trắng bệch, nhưng vẫn không quên nhìn về phía tôi, nhỏ giọng nói:

“Anh Hoài An, đừng trách chị Cẩn Du. Là em không cẩn thận thôi, không liên quan đến chị ấy.”

Vừa nghe câu đó, Lục Hoài An ngẩng đầu trừng tôi, trong ánh mắt đầy hận ý.

Xe cấp cứu rất nhanh đã tới.

Lục Hoài An đỡ Cố Phán Nhi lên xe.

Trước khi đi, anh ta lạnh lùng ném lại cho tôi một câu:

“Vương Cẩn Du, tôi thật sự đã nhìn lầm em. Em thấy chết mà không cứu, đời này em sẽ không có kết cục tốt đâu!”

Tôi đứng nguyên tại chỗ, nhìn họ vội vã được xe cứu thương đưa đi, không động đậy, cũng không nói gì.

Sau khi họ rời đi, tôi gọi điện cho bên môi giới, treo bán cả căn nhà tôi đang ở lên mạng.

Ngày hôm sau, bên môi giới gọi điện cho tôi, giọng khá vui vẻ:

“Cô Vương, sáu căn nhà của cô đều đã có người muốn nhận rồi. Thị trường bây giờ rất tốt, giá cũng hợp lý, thậm chí còn cao hơn dự tính của cô một chút. Cô đến làm thủ tục đi.”

Tôi đáp một tiếng, rửa mặt qua loa rồi đi thẳng đến trung tâm giao dịch.

Sau khi làm xong thủ tục sang tên, tôi lại gặp Lục Hoài An đang xem tình hình thị trường.

Mắt anh ta đỏ ngầu, chắc là đã thức cả đêm ở bệnh viện.

Vừa thấy tôi, anh ta lập tức đi tới hỏi:

“Cẩn Du, vừa rồi anh thấy em bán hết sáu căn nhà rồi? Em điên rồi à? Em vẫn còn giận anh sao? Chỉ vì không muốn cho Phán Nhi ở nhờ mà em bán luôn cả nhà? Em còn là con người không?”

Tôi không nói gì, quay người định rời đi.

Lục Hoài An nhíu mày đuổi theo, giọng có chút bực bội:

“Anh nói cho em biết, em đang làm chuyện vô ích thôi. Gần đây giá nhà vẫn đang tăng. Anh hỏi thăm rồi, chỉ cần đợi thêm vài tháng, mỗi căn có thể bán thêm vài trăm nghìn. Em bán bây giờ, lỗ to rồi!”

Thấy tôi vẫn không phản ứng, anh ta dừng lại một chút, giọng cũng dịu xuống.

“Trong tay anh bây giờ có hơn mười vạn, đủ cho Phán Nhi chữa bệnh trong thời gian này rồi, căn bản không cần phải vội vàng bán nhà lấy tiền. Em nói xem em làm vậy để làm gì?”

“Thôi bỏ đi, đợi Phán Nhi khỏi bệnh, anh lại mua một căn nhà, chúng ta sống cho tốt.”

Tôi nhìn Lục Hoài An một cái.

Dường như anh ta vẫn chưa nhận ra vì sao tôi phải bán hết tất cả nhà.

Bởi vì…

Tôi sắp rời đi rồi.

4

Tôi quay người định rời đi.

Anh ta cuống lên, vội vàng đưa tay kéo tôi lại. Động tác quá gấp khiến từ trong túi anh ta rơi ra một tờ giấy.

Tôi cúi xuống liếc nhìn.

Đó là một tờ kết quả xét nghiệm, trên đó ghi rõ ràng: Cố Phán Nhi mang thai hai tuần.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)