Chương 2 - Đám Cưới Không Có Em

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Anh nắm lấy hai tay tôi, chậm rãi nói:

“Ôn Thư Di, em nên có niềm tin vào tình cảm của chúng ta. Người anh muốn cưới từ đầu đến cuối đều là em.”

Nhưng điều đó không cản anh dây dưa không rõ với bạn gái cũ.

Tôi nhìn anh.

Thật sự rất muốn hỏi một câu: anh không thấy mệt sao?

Cứ lưỡng lự giữa hai người phụ nữ như vậy.

Sau bữa trưa, tôi vào phòng ngủ thu dọn hành lý.

Khi đi ra, Chu Hạo Sâm đang mặc áo chuẩn bị ra ngoài.

“Đi đâu?”

“Họp lớp.”

Như sợ tôi nghĩ nhiều, anh lại hỏi thêm:

“Em đi không?”

“Đi.”

Tôi ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt kinh ngạc của anh, rồi cười.

“Em đi cùng anh.”

Đây là lần đầu tiên tôi chủ động đi theo anh đến buổi tụ tập.

Biểu cảm của Chu Hạo Sâm không thể gọi là vui vẻ.

Trước cửa nhà hàng, Trần Nhân Nhân đi ra đón Chu Hạo Sâm.

Khi nhìn thấy tôi bên cạnh anh, vẻ mặt cô ta cứng lại trong chốc lát.

Nhưng rất nhanh, cô ta lại nở một nụ cười.

“Thư Di, hoan nghênh cậu đến chơi.”

Tôi nói cảm ơn, ánh mắt lại rơi xuống bộ đồ của cô ta.

Một chiếc váy len màu xanh nhạt.

Tôi quay đầu nhìn Chu Hạo Sâm.

Anh mặc sơ mi màu xanh nhạt.

Ngay cả đồng hồ trên tay hai người cũng là cùng một thương hiệu.

Đi cạnh nhau, tôi ngược lại giống người ngoài cuộc.

Đến cửa phòng riêng, có người bật dậy.

“Hạo Sâm, nghe nói cậu sắp kết hôn rồi à? Cậu với Nhân Nhân làm lành từ khi nào thế? Quan hệ tốt vậy mà còn giấu tụi tôi.”

“Đi một vòng, cuối cùng vẫn là hai người hợp nhau nhất!”

Cơ thể Chu Hạo Sâm bên cạnh tôi lập tức cứng đờ.

Ngược lại, sắc mặt Trần Nhân Nhân vẫn như thường, thậm chí còn quay sang nhìn tôi một cái.

Như thể muốn xem biểu cảm của tôi có vỡ vụn ra không.

Chương 4

Người biết chuyện đổi sắc mặt, vội nhỏ giọng cắt ngang:

“Cậu uống nhiều rồi. Đây mới là vị hôn thê của Hạo Sâm.”

Người kia ngượng ngập trong thoáng chốc, lập tức quay sang xin lỗi tôi.

“Xin lỗi, xin lỗi nhé.”

Tôi cười.

“Không sao.”

Trần Nhân Nhân cũng cười theo một tiếng.

Ngắn ngủi mà đột ngột.

Như đang mỉa mai tôi tự lừa mình dối người.

Lần này, tôi quay sang cô ta.

Nhẹ giọng hỏi:

“Cậu cười gì vậy?”

Trần Nhân Nhân có lẽ không ngờ tôi sẽ thẳng thắn như thế.

Nụ cười giả tạo trên mặt cô ta suýt nữa không giữ nổi.

“Mình có cười đâu, Thư Di. Cậu nhạy cảm quá rồi đó.”

Tôi “ồ” một tiếng.

“Vậy à? Thế hôm qua cậu gửi ảnh mặc bikini cho vị hôn phu của tôi, cũng là do tôi nhạy cảm à?”

Trong chớp mắt, cả phòng riêng im phăng phắc.

Mặt Trần Nhân Nhân trắng bệch.

Cô ta bày ra dáng vẻ oan ức, gục xuống bàn khóc.

Sắc mặt Chu Hạo Sâm rất khó coi.

Anh đột nhiên quay sang tôi, nắm cổ tay tôi kéo ra ngoài.

“Ôn Thư Di, em làm loạn đủ chưa!”

Chân trái tôi va vào góc tường, đau đến mức cả người giật lên.

Sau khi bình tĩnh lại, tôi lại bỗng muốn cười.

Sau khi bị vạch trần ngoại tình, anh lại quay sang chất vấn tôi.

“Anh chột dạ cái gì?”

“Anh không chột dạ.”

Chu Hạo Sâm sa sầm mặt phản bác.

“Đó chỉ là một tấm ảnh áo tắm thôi, em đừng cổ hủ như vậy.”

Tôi gật đầu.

“Vậy em cũng có thể gửi cho bạn trai cũ một tấm ảnh áo tắm, rồi nói với anh đó chỉ là một tấm ảnh áo tắm?”

Chu Hạo Sâm giơ tay ấn ấn mi tâm.

Trong phòng riêng, tiếng khóc của Trần Nhân Nhân càng lúc càng dữ dội.

Anh không còn tâm trạng tranh cãi với tôi nữa.

“Thư Di, em về nhà trước đi. Chúng ta về nhà rồi nói.”

Còn gì để nói nữa?

Khi tôi và người ngoài xảy ra mâu thuẫn, người đầu tiên anh đuổi đi lại là tôi.

Bạn học của anh nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại.

Còn Trần Nhân Nhân phía sau họ thì khoanh tay, đắc ý vẫy vẫy tôi.

Tôi xoay người rời đi.

Về đến căn hộ thuê, bố mẹ tôi đã chờ sẵn.

Họ giúp tôi chuyển hành lý lên xe.

Ánh mắt mẹ rất bình tĩnh.

Trước khi đi, bà chỉ hỏi:

“Nghĩ kỹ rồi?”

Tôi gật đầu.

“Nghĩ kỹ rồi.”

Bố mẹ tôi thông báo với toàn bộ họ hàng rằng đám cưới bị hủy.

Trên đường về nhà, Trần Nhân Nhân lại cập nhật mạng xã hội.

“Buổi tụ họp hoàn hảo. Các bạn học, năm sau lại cùng chơi nhé!”

Trong bức ảnh chụp chung, Trần Nhân Nhân dính sát vào Chu Hạo Sâm, tinh nghịch khoác lấy tay anh.

Nhưng cuộc chiến không khói súng này, tôi đã rút lui từ lâu rồi.

Tám giờ tối, Chu Hạo Sâm về nhà.

Nhưng khi mở cửa, anh không nhìn thấy người vẫn luôn chờ anh về nữa.

Tim Chu Hạo Sâm đột nhiên rơi thẳng xuống.

Một dự cảm chẳng lành xông thẳng lên đầu anh.

Chương 5

Anh vội vàng đi qua đi lại khắp các phòng.

Nhưng tìm khắp nơi, vẫn không thấy bóng dáng tôi.

Cùng lúc đó, anh bỗng phát hiện trong nhà thiếu đi rất nhiều thứ.

Không hề do dự, Chu Hạo Sâm lập tức gọi cho tôi.

Chuông đổ đến lần thứ ba, tôi mới chậm rãi nghe máy.

“Thư Di, em đi đâu rồi?”

Giọng anh hơi run, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.

“Em về nhà rồi.”

“Đây chính là nhà của em mà.”

“Chu Hạo Sâm, em đã hủy đám cưới rồi. Chúng ta không còn quan hệ gì nữa.”

Anh dường như hơi sốt ruột.

Đầu dây bên kia vang lên tiếng bước chân qua lại không ngừng.

“Em quá bốc đồng rồi.”

“Chúng ta sắp kết hôn rồi!”

Anh gần như phẫn nộ gào ra câu đó.

Như thể anh xem trọng đám cưới này lắm vậy.

Tôi bỗng thấy rất mệt, giọng cũng nhẹ đi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)