Chương 13 - Đám Cưới Giả Hôn Nhân Thật

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Dù sao năm đó nếu không phải nó cứu anh, có lẽ anh đã bị đánh chết rồi.”

“Đây là món nợ anh nợ nó, cũng là lời cầu xin của anh với em.”

“Thật ra Sở Sở biến thành dáng vẻ hôm nay đều trách anh. Năm đó anh bị bọn buôn người bắt cóc, anh dẫn mọi người trốn ra ngoài, nhưng ngoài ý muốn bị bắt lại.”

“Bọn họ ép hỏi ai là người cầm đầu, anh sợ không dám đứng ra, là Sở Sở đứng ra, thay anh bị nhốt vào tầng hầm chịu phạt.”

“Khi nó được cứu ra, toàn thân đều là vết thương, không có chỗ nào lành lặn.”

“Sau này, chữa khỏi vết thương trên cơ thể nó, còn mất rất nhiều năm để chữa tổn thương tinh thần cho nó.”

“Vì nó quá đáng thương, nên anh mới nuông chiều nó một chút.”

“Truy đến cùng, đều là lỗi của anh!”

“Cứu anh?”

Hứa Nam Âm như nghe thấy chuyện cười lớn nhất thiên hạ, khóe miệng cong lên một độ cong châm chọc:

“Chu Nghiên Thư, anh thật ngu xuẩn. Người cứu anh năm đó thật sự là cô ta sao?”

“Anh đúng là vô dụng. Tôi không màng nguy hiểm xông ra thay anh chịu phạt, vậy mà anh ngay cả ngẩng mắt nhìn xem tôi trông thế nào cũng không dám.”

“Còn nhận nhầm ân nhân. Trên đời này, đúng là không có ai ngu xuẩn hơn anh, đần độn hơn anh.”

Chương 18

Chu Nghiên Thư đột ngột ngẩng đầu nhìn Hứa Nam Âm, giọng vì chấn động mà trở nên khàn đặc:

“Không thể nào, những lời em nói đều là giả!”

“Em chỉ không muốn rút đơn kiện, cho nên cố ý bịa ra lời nói dối này, đúng không?”

Anh ta không muốn tin.

Những năm này, tất cả sự thiên vị, tất cả sự dung túng của anh ta đều được xây dựng trên nhận thức “Chu Sở Sở là ân nhân cứu mạng”.

Vì “ân tình” này, anh ta để nhà họ Chu thu nhận Sở Sở không nơi nương tựa, để cô ta ở căn phòng tốt nhất, mặc quần áo đắt nhất, để cô ta trở thành đại tiểu thư danh xứng với thực của nhà họ Chu.

Anh ta tưởng đó là báo ơn, là trả lại tình nghĩa trong tầng hầm tối tăm kia.

Nếu tất cả những điều này đều là giả…

Vậy những năm qua anh ta lạnh nhạt, phớt lờ, làm tổn thương Hứa Nam Âm tính là gì?

Sự cưng chiều, bảo vệ, thiên vị của anh ta dành cho Sở Sở lại tính là gì?

“Không đúng!”

Chu Nghiên Thư như phát điên lẩm bẩm:

“Sở Sở vì cứu anh mà khắp người đều là vết thương, những thứ này không thể giả được.”

“Nam Âm, em đừng lừa anh được không?”

Hứa Nam Âm nhìn Chu Nghiên Thư gần như sụp đổ, nói ra chuyện đã chôn sâu trong lòng rất lâu:

“Lúc đầu, khi tôi bị phạt, bọn họ vừa hay bắt về một cô gái lén trốn đi. Cô ta cũng chịu phạt giống tôi. Trước đây tôi không biết cô ta là ai, bây giờ tôi biết rồi.”

“Cô ta chính là Sở Sở, người bị anh nhận nhầm là ân nhân cứu mạng.”

Chu Nghiên Thư lắc đầu:

“Không thể nào như vậy được, sao lại có chuyện trùng hợp như thế!”

Hứa Nam Âm cười khinh miệt:

“Cô ta có biết chi tiết chuyện anh dẫn chúng tôi chạy trốn không? Có biết năm đó anh mới chín tuổi, vừa giả vờ nghe lời những kẻ đó, vừa lén dẫn chúng tôi chuồn đi không?”

“Cô ta có nhớ khi anh dẫn chúng tôi đi, có mấy đứa trẻ kéo chân sau, là anh không chịu bỏ lại một ai, mọi người cùng dìu nhau rời đi không?”

“Khi đó chúng ta suýt nữa đã thành công, đáng tiếc ngọn núi đó quá lớn, lớn đến mức chúng ta chạy thế nào cũng không thoát ra được!”

Năm đó, chính vì Hứa Nam Âm nhìn trúng sự dũng cảm của Chu Nghiên Thư nên mới đứng ra bảo vệ anh ta.

Mà khi Hứa Nam Âm từng chút từng chút nói ra chuyện đã trải qua năm đó, Chu Nghiên Thư hoàn toàn chấn động.

Những chuyện đó chỉ người tự mình trải qua mới biết.

Nếu Hứa Nam Âm không tự mình trải qua sao cô có thể biết nhiều chi tiết như vậy…

Lúc này, Chu Nghiên Thư nhớ lại, mỗi lần anh ta và Chu Sở Sở nói đến chuyện năm đó.

Chu Sở Sở luôn ôm đầu, dáng vẻ đau đầu, nói mình đã quên rất nhiều chi tiết.

Từng có lúc anh ta cũng tưởng Chu Sở Sở quên những chuyện đó là vì khi ấy cô ta chịu chấn thương tâm lý rất lớn, nên quên đi tất cả.

Nhưng cho đến hôm nay, Hứa Nam Âm nói ra sự thật, nói ra chi tiết năm đó.

Chu Nghiên Thư mới dám xác nhận.

Hóa ra, tất cả đều là giả.

“Ân nhân” mà anh ta đối xử tốt đủ đường mấy năm nay là hàng giả.

“Bạn gái” bị anh ta chính tay làm tổn thương, phụ lòng mới là cứu rỗi thật sự của anh ta.

“Sao lại như vậy…”

Chu Nghiên Thư lảo đảo lùi về sau một bước, va vào tường.

Anh ta cảm thấy thế giới của mình hoàn toàn sụp đổ vào khoảnh khắc này.

Tất cả nhận thức, tất cả phán đoán của anh ta đều biến thành một trò cười lớn bằng trời.

Anh ta tưởng mình đang báo ơn, lại không biết mình đang lấy oán báo ơn.

Hứa Nam Âm biết Chu Nghiên Thư sẽ không tin lời cô nói.

Mà cô nói những lời này ra cũng không phải để Chu Nghiên Thư tin hay báo ơn gì cả.

Cô chỉ muốn đặt một dấu chấm hết cho câu chuyện này, rồi bắt đầu lại.

Hứa Nam Âm tựa trên giường bệnh, giọng điệu bình thản cười nói:

“Dù sao từ trước đến giờ anh cũng chẳng quản thật giả, cũng chẳng đi tra, chỉ tin cô ta.”

“Anh nghĩ thế nào tùy anh, dù sao giữa chúng ta cũng chẳng còn gì để nói nữa.”

Chương 19

Chu Nghiên Thư loạng choạng rời đi.

Suốt đường mơ mơ hồ hồ trở về nhà.

Chuyện đầu tiên anh ta làm là điều tra sự thật năm đó.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)