Chương 6 - Đám Cưới Dối Trá
Mẹ nằm trong phòng bệnh, sau khi nhìn thấy tin tức trên mạng thì đã hôn mê.
Lúc Lục Chiêu chặn tôi lại, râu ria xồm xoàm, trong mắt đầy tơ máu.
“Bùi Tinh Hòa, cô dừng tay đi, Đường Dạng cô ấy… sắp phát điên rồi.”
Tôi nhìn anh ta, đột nhiên bật cười.
“Lục Chiêu, những lời ngày trước anh nói khi theo đuổi tôi, anh còn nhớ không?”
Anh ta sững người.
“Anh nói tôi là cô gái trong sạch nhất mà anh từng gặp, đời này chỉ muốn ở bên tôi.”
Tôi bước lên một bước.
“Quay đầu anh lại báo cáo với Đường Dạng rằng tôi đơn thuần dễ lừa, rằng nhìn tôi quỳ dưới mưa khóc lóc thú vị đến mức nào.”
“Tôi…”
Tôi nhìn anh ta.
“Anh yêu Đường Dạng, đúng không?”
“Yêu đến mức có thể thay cô ta hại một cô gái khác. Vậy bây giờ anh cứ đến bên cô ta đi. Cô ta điên thì càng tốt, anh chăm sóc cô ta cả đời, đúng là si tình.”
Anh ta siết chặt nắm tay.
“Tôi nợ cô ấy…”
“Anh nợ cô ta thì liên quan gì đến tôi?”
Tôi vòng qua anh ta đi ra ngoài.
“Lục Chiêu, anh quen cô ta hơn mười năm, cô ta từng thật sự nhìn anh một lần chưa? Người cô ta thích từ đầu đến cuối vẫn luôn là Quý Ngạn Lễ.”
“Anh tưởng mình đang bảo vệ cô ta, thật ra anh chẳng qua chỉ là con dao thuận tay nhất của cô ta mà thôi.”
Sau lưng truyền đến tiếng nắm đấm đập mạnh vào tường.
Ba tháng sau, công ty Quý Ngạn Lễ hoàn toàn phá sản, bản thân anh ta cũng bị lập hồ sơ điều tra vì nghi ngờ gian lận thương mại.
Luật sư của anh ta gửi cho tôi một tin nhắn.
“Cô Bùi, anh Quý nhờ tôi chuyển lời rằng anh ấy có vài chuyện muốn nói trực tiếp với cô. Nếu cô không đến, anh ấy sẽ bổ sung một phần chứng cứ cho phía cảnh sát.”
Tôi ném điện thoại lên bàn, hơi tò mò.
Anh ta sẽ nói gì?
Cầu xin tôi?
Mắng tôi?
Hay lại giống như lúc trước lừa tôi, nói thêm vài lời dối trá dễ nghe?
Chiều hôm sau, tôi đúng giờ xuất hiện trước cửa kính phòng thăm gặp của trại tạm giam.
Cách một lớp kính vẫn có thể nhìn ra Quý Ngạn Lễ đã tiều tụy rất nhiều.
Anh ta gầy đi không ít, hai má hóp sâu, chiếc áo gile xanh của trại tạm giam mặc trên người rộng thùng thình.
Lúc nhìn thấy tôi, mắt anh ta sáng lên.
Ánh mắt đó khiến tôi cảm thấy thật hoang đường.
Người này đã lừa tôi suốt ba năm, bây giờ lại vẫn có thể nhìn tôi bằng ánh mắt mong đợi như vậy.
Tôi ngồi xuống, cầm ống nghe.
“Luật sư của anh nói trong tay anh có thứ muốn cho tôi xem, đồ đâu?”
Quý Ngạn Lễ không trả lời.
Anh ta nhìn tôi qua lớp kính, khó nhọc thốt ra một câu khàn khàn.
“Tinh Hòa… em gầy rồi.”
Tôi bật cười.
“Tôi không có thời gian ôn chuyện cũ với anh, đồ đâu?”
“Không có gì cả.”
“Tôi bảo luật sư nói như vậy vì sợ em không đến.”
Những ngón tay khô nứt của anh ta siết chặt ống nghe.
“Anh muốn gặp em, chỉ có cách này thôi.”
Tôi dựa vào lưng ghế, cách lớp kính nhìn anh ta biểu diễn.
“Tinh Hòa.”
Đáy mắt anh ta phủ một tầng nước.
“Anh hối hận rồi…”
“Hối hận chuyện gì?”
“Hối hận ngay từ đầu không nên đồng ý với Đường Dạng.”
Giọng anh ta bắt đầu run.
“Đêm Lục Chiêu đá em, thật ra anh hoàn toàn có thể mặc kệ. Nhưng tối đó anh nhìn thấy em ngồi xổm dưới cột đèn đường khóc, anh…”
Anh ta dừng lại, yết hầu chuyển động.
“Anh mềm lòng.”
Tôi yên lặng nhìn anh ta.
“Bọn họ đều bảo anh nên đá em. Chu Sanh liên tục thúc giục, Đường Dạng ngày nào cũng làm ầm lên, nhưng anh không làm vậy.”
“Anh giữ em lại, nói để em làm tiểu tam, thật ra là vì anh không muốn nhường em cho Chu Sanh.”
Anh ta hít mũi.
“Lúc đó anh nghĩ, chỉ cần em còn ở bên anh, dù là bạn gái, tiểu tam hay bất cứ thân phận gì cũng được. Anh chỉ không muốn người khác chạm vào em.”
Anh ta áp bàn tay lên lớp kính, lòng bàn tay đầy mồ hôi.
“Tinh Hòa, anh thật sự có tình cảm với em. Nếu không, theo kế hoạch ban đầu anh đã chia tay rồi để Chu Sanh tiếp tục từ lâu.”
“Chính vì anh thích em nên mới muốn giữ em bên mình.”
“Em hận anh thấu xương, nhưng em có từng nghĩ ba năm đó, những đêm khuya anh dỗ dành em khi em khóc đến không thở nổi, thức cùng em những đêm em mất ngủ, nấu sữa nóng cho em, tất cả đều là giả sao?”
Phòng thăm gặp vô cùng yên tĩnh.
Tôi đổi ống nghe sang tai bên kia.
“Anh dỗ dành tôi giữa đêm lúc tôi khóc là bởi vì mỗi ngày anh đều phải báo cáo trong nhóm cho Đường Dạng rằng hôm nay tôi lại khóc bao lâu.”
“Anh thức cùng tôi lúc tôi mất ngủ là bởi vì anh phải theo đuổi được tôi thì mới có thể báo cáo với Đường Dạng.”
“Anh nấu sữa nóng cho tôi là bởi vì Đường Dạng nói đối xử với tôi tốt thêm một chút thì tôi mới càng phụ thuộc vào anh, đến lúc bị vứt bỏ mới càng đau.”
Sắc mặt Quý Ngạn Lễ trắng bệch.
“Cái gọi là ‘mềm lòng’ của anh chính là câu ‘đợi thêm chút nữa, tôi vẫn chưa chơi chán’ anh nói trong nhóm đấy à?”
Tôi cong khóe môi.
“Cái gọi là ‘thích’ của anh chính là câu ‘để cô ta làm tiểu tam cả đời, nhặt những thứ cậu không cần’ anh nói với Đường Dạng trong đoạn ghi âm đấy sao?”
Môi anh ta bắt đầu run.
“Vừa rồi anh nói vì thích tôi nên mới không giao tôi cho Chu Sanh.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta qua lớp kính.