Chương 4 - Đám Cưới Dối Trá và Những Bí Mật Chưa Được Kể
“À còn nữa, đứa trẻ này phải có danh phận, không được là con ngoài giá thú, hai người khoan hãy đăng ký kết hôn.”
Cô ta liệt kê một loạt yêu cầu, và Phó Cảnh Thâm, một cách hiếm hoi, dịu dàng đồng ý tất cả.
Không biết bao lâu sau, Thẩm Khê mệt rồi đi nghỉ. Phó Cảnh Thâm định đưa tay đỡ tôi dậy, nhưng tôi tránh ra và tự đứng lên.
Đôi chân đã mất cảm giác, nhưng tôi vẫn chọn cách kiên cường tự rời đi.
Phó Cảnh Thâm không ngăn tôi, chỉ dặn trợ lý đưa tôi đến biệt thự ở ngoại ô:
“Em cứ ở đó một thời gian, hai ngày nữa anh sẽ đến thăm.”
“Đợi con sinh ra chúng ta sẽ đăng ký kết hôn, anh sẽ bù đắp cho em gấp bội—”
Không đợi anh nói hết, tôi đã bước lên xe rời đi. Bảo tài xế đổi điểm đến thành sân bay, tôi không một chút do dự, không một lần quay đầu, bước lên máy bay.
Ngay trước khi máy bay cất cánh, điện thoại rung lên, là tin nhắn từ bạn bè trong giới:
“Phó Cảnh Thâm và Thẩm Khê quay lại với nhau rồi??”
Mở vòng bạn bè ra, Phó Cảnh Thâm – người cả vạn năm không đăng bài – vừa đăng một bức ảnh mười ngón tay đan chặt:
“Sợi dây liên kết giữa chúng tôi lại sâu đậm hơn rồi.”
Tôi nhìn lướt qua rồi tiện tay chặn tất cả những người liên quan đến anh.
Sau đó: Tắt máy, đi ngủ.
—
Phó Cảnh Thâm đăng bài xong, thiếu kiên nhẫn đẩy người phụ nữ đang quấn quýt bên cạnh ra:
“Đăng rồi, công khai rồi, hài lòng chưa?”
“Bất kể em có yêu cầu gì, tôi đã nói rồi, Dĩ Nhiên mới là vợ tôi, đừng quá phận.”
Nói xong, anh rời khỏi phòng ngủ gọi cho Ôn Dĩ Nhiên, nhưng máy báo tắt.
Anh nhíu mày suy nghĩ, cho rằng chắc cô đang giận. Sự thỏa hiệp vừa rồi chắc chỉ là giả vờ, vì bất kỳ người phụ nữ nào gặp cảnh đó cũng sẽ đau lòng.
Nghĩ vậy, Phó Cảnh Thâm lái xe đến biệt thự. Bên trong tối om, anh bật đèn, mỉm cười:
“Giận rồi sao? Tổ tông của anh ơi—”
Trong phòng không một bóng người. Anh sững lại, điện thoại rung lên, là cuộc gọi của tài xế:
“Phó tổng, tôi đã đưa phu nhân ra sân bay theo yêu cầu của cô ấy rồi.”
**5**
Sân bay?!
Tay Phó Cảnh Thâm run lên, điện thoại suýt rơi xuống đất.
Ôn Dĩ Nhiên chưa từng ra nước ngoài, giờ ra sân bay là muốn làm gì?
Chỉ trong vài giây, anh hiểu ra, chắc chắn cô đang chơi chiêu “lạt mềm buộc chặt”. Dù sao bảy năm qua anh luôn chiều chuộng cô, chưa bao giờ đối xử với cô như hôm nay.
Nghĩ thông suốt, cơn giận trong lòng anh lại tăng lên, anh gọi trợ lý:
“Đi tra xem Ôn Dĩ Nhiên đi đâu.”
Vừa định đi, anh bị mẹ Phó gọi về nhà chính.
Mẹ Phó mặt mày khó coi, ném tập hồ sơ về thân phận thật của Ôn Dĩ Nhiên vào mặt anh:
“Nhìn đi, đây là đứa con dâu tốt mà con chọn! Kẻ nói dối chuyên nghiệp! Một đứa con gái lớn lên nhờ đi ăn xin!”
Phó Cảnh Thâm đau đầu:
“Nếu mẹ gọi con đến chỉ để nói chuyện này thì con xin phép đi trước.”
Mẹ Phó sững sờ:
“Ý con là sao? Con biết từ trước rồi?”
“Hóa ra Ôn Dĩ Nhiên giỏi thật, dám để con trai mẹ biết thân phận mà vẫn đòi cưới!”
“Đúng là lúc trước mẹ không nên nói điều kiện kết hôn với nó!”
Bà tức đến run người, còn Phó Cảnh Thâm sững sờ, nghi hoặc hỏi:
“Ý mẹ là sao?”
“Không phải trong đám cưới là lần đầu hai người gặp mặt sao?”
Mẹ Phó cười lạnh:
“Làm sao có thể, con là con trai mẹ, mẹ sao có thể buông thả con như thế?”
“Ngay từ đầu mẹ đã nhìn ra nó không phải tiểu thư nhà giàu, mẹ đã nói với nó rằng mẹ chỉ đồng ý cho người có thể giúp ích cho công việc của con bước chân vào nhà họ Phó!”
Trong đầu Phó Cảnh Thâm hiện ra như một cuốn phim tất cả những hình ảnh suốt bảy năm qua.
Đúng là anh biết Ôn Dĩ Nhiên không phải tiểu thư nhà giàu, nhưng anh không vạch trần lời nói dối của cô vì nghĩ rằng chỉ là chơi đùa chút thôi. Nhưng không ngờ suốt bảy năm, cô dựa vào chính sức mình để trở thành nhà thiết kế nổi tiếng, mang lại vô số thuận lợi cho công việc của anh.