Chương 8 - Đám Cưới Định Mệnh Và Những Lời Nói Dối

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bọn họ dưới sự chứng kiến của hàng trăm khách mời, đánh nhau điên cuồng ngay trên thảm đỏ của đám cưới.

Anh một đấm, tôi một cước, không có bất kỳ bài bản nào, hoàn toàn là tung đòn chí mạng.

Mẹ chồng tôi vừa thấy đứa con trai cưng của mình bị đánh, gấp đến độ hét lên một tiếng, điên cuồng lao vào.

“Đừng đánh con trai tao, cái lão già tuyệt tự kia, tao liều mạng với mày.”

Kết quả bà ta vừa lao vào vòng chiến, đã bị một cú vung tay mù quáng của Vương tổng đang nổi cơn thịnh nộ, đấm trúng giữa mặt.

“Ái chà!”

Mẹ chồng tôi hét lên thảm thiết, bay văng ra xa nửa mét, há miệng nhổ ra hai chiếc răng hàm dính máu, ngã gục xuống đất rên rỉ.

Cả nhà họ Chu, hoàn toàn biến thành trò cười cho toàn hội trường, mặt mũi mất sạch sành sanh.

Lâm Hạ nhân lúc cả hội trường đang náo loạn, sự chú ý của tất cả mọi người đều dồn vào hai gã đàn ông đang đánh nhau.

Cô ta đang dùng cả tay lẫn chân, hệt như một con chuột qua đường, liều mạng bò về phía cửa sau của sảnh tiệc.

Cô ta muốn nhân lúc hỗn loạn để bỏ trốn.

“Kéo con tiện nhân đó về đây cho tôi!”

Thẩm phu nhân quát lạnh, ánh mắt sắc như dao.

Hai tên vệ sĩ mặc đồ đen lập tức sải bước tiến lên, túm chặt lấy mái tóc dài của Lâm Hạ.

“Á, buông tôi ra!”

Vệ sĩ không hề thương hoa tiếc ngọc, lôi xệch cô ta hệt như lôi một con chó chết suốt cả quãng đường, ném mạnh xuống trước bục.

“Chạy à?”

Thẩm phu nhân cười khẩy, gót giày cao gót nhọn hoắt dẫm thẳng lên mặt Lâm Hạ, nghiền nát mặt cô ta xuống tấm thảm.

“Khoản tiêu dùng thẻ đen 50 vạn mà mày lừa từ chỗ chồng tao, sáng nay bộ phận pháp chế của tao đã chính thức nộp đơn khởi tố lên cơ quan công an rồi.”

“Hoặc là hôm nay mày nôn ra cả gốc lẫn lãi cho tao, hoặc là, tao sẽ để mày ngồi bóc lịch đến già!”

Lâm Hạ hoàn toàn suy sụp, cô ta gào thét điên cuồng, hai tay ôm chặt lấy chân Thẩm phu nhân.

“Thẩm phu nhân tôi sai rồi! Tiền tôi đều mua túi xách và trang sức cả rồi, tôi sẽ trả lại hết cho bà! Xin bà tha cho tôi đi!”

Thẩm phu nhân chán ghét tung một cước đá văng cô ta ra.

Sau đó, bà ta quay đầu nhìn hai gã đàn ông đang bị đánh đến mức thoi thóp, toàn thân đầy máu.

“Tách bọn họ ra.”

Vệ sĩ cưỡng chế tách Chu Hạo và Vương tổng ra.

Thẩm phu nhân từ trên cao nhìn xuống Chu Hạo đang bẹp dí như một đống bùn nhão.

“Chu Hạo, mày cầm 10 triệu tệ tiền đầu tư của Tư bản Thụy Phong, lại ở đây không làm chuyện đứng đắn.”

“Tốt lắm.”

Giọng Thẩm phu nhân lạnh lẽo, “Bắt đầu từ ngày mai, Tư bản Thụy Phong sẽ rút toàn bộ vốn đầu tư.”

“Công ty của mày chuẩn bị thanh lý phá sản đi, tao sẽ để đội ngũ tài chính hàng đầu kiểm tra rõ ràng từng khoản sổ sách của mày.

Nửa đời sau của mày, cứ chuẩn bị cõng khoản nợ mấy chục triệu tệ mà đi ăn mày đi!”

Chu Hạo như bị ngũ lôi oanh đỉnh.

Hai mắt anh ta đột ngột trợn ngược trắng dã, “Ọe” một tiếng nôn ra một búng máu tươi to tướng, trực tiếp ngất lịm đi trên mặt đất, không còn bò dậy nổi nữa.

Phá sản, nợ nần, thân bại danh liệt.

Đây chính là kết cục của việc anh ta bắt cá hai tay và ngoại tình.

Bà mẹ chồng miệng đầy máu nghe thấy hai chữ “rút vốn”, bò lết tới lăn đến dưới chân tôi.

Bà ta ôm chặt lấy đùi tôi, khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem, không còn chút tôn nghiêm nào.

“Nam Nam, Nam Nam à, con là con dâu chưa qua cửa của nhà họ Chu chúng ta mà.”

“Cái con Lâm Hạ đó chính là sao chổi, chỉ có con mới là người trong sạch.

Con tuyệt đối không được hủy hôn đâu, công ty nhà họ Chu chúng ta không thể thiếu sự giúp đỡ của nhà ngoại con được!”

Bà ta biết, bây giờ chỉ có nguồn vốn của nhà tôi, mới có thể giúp Chu Hạo lấp được cái hổng hàng chục triệu tệ này.

Tôi cúi đầu, lạnh lùng nhìn khuôn mặt xấu xí vừa nãy còn kêu gào đòi chém đòi giết tôi này.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)