Chương 9 - Đám Cưới Đẫm Nước Mắt
Mẹ Vương Phương trước đây rất thích chém gió trong nhóm gia đình. Chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng gửi tin nhắn thoại, mỗi tin toàn năm sáu chục giây. Từ dạo đó, trong nhóm không bao giờ còn nghe thấy giọng của bà ta nữa. Có người nhắc tên, bà ta cũng không đáp. Dịp tụ tập gia đình ngày Tết, bà ta lấy cớ ốm đau, không đi.
Vương Phương và Trần Húc chiến tranh lạnh suốt nửa năm.
Nửa năm đó, Trần Húc ngủ ở phòng sách. Kéo chiếc sofa giường ra, đắp một cái chăn mỏng. Lúc ăn cơm, hai người ngồi đối diện nhau. Chỉ nghe thấy tiếng bát đũa, đũa va vào miệng bát, kêu lanh canh. Một câu thừa thãi cũng không có.
17
Khách sạn Hỷ Doanh Môn.
Cái khách sạn dùng lý do “nhiệm vụ kiểm tra đón tiếp quan trọng” để xé bỏ hợp đồng ấy.
Về sau bị người ta bóc phốt.
Căn bản chẳng có đợt kiểm tra nào cả.
Là do có người ra giá cao hơn, một vạn hai một bàn, bao trọn cái sảnh mà Vương Phương đặt cùng mấy sảnh khác.
Bọn họ bịa ra lý do kiểm tra để hủy hết những hợp đồng giá thấp. Số tiền đền bù vi phạm hợp đồng ít ỏi đó, so với lợi nhuận nhận đơn giá cao, chẳng bõ bèn gì.
Chuyện này sau đó bị tung lên mạng.
Điểm đánh giá của Hỷ Doanh Môn chỉ trong một đêm tụt từ 4.8 xuống 3.2.
Bên dưới là một loạt đánh giá một sao.
“Quán làm ăn chộp giật, lâm thời hủy hợp đồng.”
“Sảnh đặt xong nói mất là mất, đám cưới suýt thì tan tành.”
“Tuyệt đối đừng đặt chỗ này, ai đặt người nấy hối hận.”
Ba tháng sau, nghe nói Hỷ Doanh Môn bị Cục Quản lý thị trường mời lên làm việc.
Lại hai tháng nữa, trước cửa dán thông báo sang nhượng, giấy trắng mực đen, bốn góc bị gió thổi bay phần phật.
Lúc tôi đi ngang qua có liếc nhìn một cái.
Hai con sư tử đá vẫn còn đó.
Nhưng lớp sơn vàng đã bong tróc, để lộ ra lớp xi măng màu xám xịt bên trong.
18
Công ty cưới hỏi của Tôn Mẫn.
Nhờ đám cưới của Trần tổng, tiếng tăm nổi lên như cồn.
Bạn bè trên Wechat của Trần tổng toàn là dân làm ăn, tổ chức xong một đám cưới, Tôn Mẫn chốt được luôn mười một đơn.
Toàn là khách VIP, nhận tiền cọc mỏi tay.
Nửa năm sau, chị ấy chuyển công ty sang một văn phòng lớn hơn.
Cửa kính sát đất, ánh sáng chan hòa.
Hôm mời tôi ăn cơm, chị ấy uống khá nhiều.
Mặt đỏ bừng, nói cũng nhiều hơn, tay chân múa may quay cuồng.
“Bà chủ Chu, em biết chị khâm phục nhất ở em điểm gì không?”
“Chị nói nghe xem.”
“Lúc Vương Phương đòi hủy đơn, em mà do dự một phút thôi là cái đơn của Trần tổng chị không vớt kịp đâu. Nhưng em không hề do dự lấy một giây.”
Chị ấy đặt ly rượu xuống, đáy ly cộc vào mặt bàn. Nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm túc.
“Sau này chị cứ nghĩ mãi, nếu đổi lại là chị, chị có làm được thế không. Chắc chị không làm được. Khách quen tám năm trời, trong lòng chị kiểu gì cũng phải giằng co một chút. Nhưng em thì, mặt in nguyên cái dấu tay sưng vù, nói hủy là hủy luôn.”
Tôi không nói gì.
Nâng tách trà lên nhấp một ngụm.
Trà đã nguội, vị chát càng rõ rệt hơn.
“Tám năm.”
Tôi đặt tách trà xuống, đồ sứ chạm vào mặt bàn, vang lên một tiếng lách cách nhẹ.
“Lúc mẹ cô ta tát tôi một cái, cái tình nghĩa tám năm đó đã xóa sạch sành sanh rồi.”
“Làm ăn buôn bán, quan trọng là sự tôn trọng lẫn nhau. Chị không coi tôi là con người, tôi dựa vào cái gì mà phải coi chị là khách?”
Tôn Mẫn trầm ngâm một lúc lâu.
Rồi nâng ly rượu lên, cụng vào tách trà của tôi một cái.
“Kính em vì câu nói này.”
Uống cạn một hơi.
(Hết)