Chương 4 - Đám Cưới Đẫm Máu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tối qua chính miệng anh còn khẳng định tôi tuyệt đối không thể nhìn thấy.

“Em… nhìn thấy từ bao giờ?”

Cửa lớn của hội trường bị đẩy ra.

Những cái tên cảnh sát đọc lên không chỉ có Chu Tự Bạch và Tô Niệm.

Còn có bố tôi, mẹ tôi và người bạn thân đã ở bên tôi mười năm.

Đến tận khoảnh khắc này, bọn họ mới hiểu ra.

Hôm nay không có chú rể.

Chỉ có năm kẻ có tội đang chờ bị thanh toán.

Tô Niệm là người đầu tiên bật khóc.

Cô ta túm lấy tay áo Chu Tự Bạch.

“Không phải em, là Tự Bạch bảo em đi dọa chị ấy!”

“Anh ấy nói chị Tri Vi luôn ép anh ấy cắt đứt với em, chỉ cần hôn lễ trì hoãn thì chúng em vẫn có thể như trước.”

Chu Tự Bạch mạnh tay hất cô ta ra.

“Anh chỉ bảo em ngăn cô ấy lại, không bảo em lái xe đâm người!”

Bố lao lên sân khấu giật micro.

“Đây là chuyện nhà họ Thẩm chúng tôi!”

“Bố mẹ Niệm Niệm có ơn cứu mạng chúng tôi, Tri Vi chịu chút ấm ức thì đã sao?”

Bên dưới vang lên tiếng hít khí lạnh.

Những người thân bạn bè vừa rồi còn cảm động rơi nước mắt vì Chu Tự Bạch đồng loạt giơ điện thoại lên.

Cuối cùng mẹ cũng hoảng.

Bà lao tới giật băng mắt tôi.

“Tắt video đi! Con nhất định phải khiến cả nhà cùng mất mặt với con mới chịu à?”

Móng tay bà cào qua khóe mắt, máu vừa cầm lại chảy ra.

Luật sư chắn trước mặt tôi.

“Bà Thẩm, tối qua cô ấy suýt mất thị lực lần nữa.”

Động tác của mẹ chỉ khựng lại một thoáng.

“Bây giờ nó chẳng phải vẫn nhìn thấy sao?”

“Nếu Niệm Niệm bị bắt đi, cả đời nó sẽ bị hủy!”

Tôi nhìn đôi mắt đỏ hoe của bà.

Hồi nhỏ tôi sốt, bà ôm tôi suốt đêm, đến sáng cổ họng khản đặc không nói nổi.

Bây giờ tôi đứng trước mặt bà với máu chảy ra từ mắt, bà vẫn chỉ sợ cuộc đời Tô Niệm bị hủy.

Khi cảnh sát đưa Tô Niệm đi, cô ta ngã quỵ xuống đất, ôm chặt lấy chân mẹ.

“Mẹ nuôi, cứu con!”

Mẹ không chút do dự đẩy tôi sang một bên, đuổi theo.

Cáng cứu thương vừa được đẩy tới cửa hội trường thì Tô Niệm đột nhiên ôm ngực ngã xuống.

Chu Tự Bạch lập tức chặn nhân viên y tế.

“Đưa cô ấy đi trước.”

Nhân viên cấp cứu nhìn thiết bị.

“Dấu hiệu sinh tồn của cô ấy ổn định. Cô Thẩm đang xuất huyết trong mắt, phải lập tức nằm thẳng.”

Chu Tự Bạch đã bế Tô Niệm lên cáng.

“Tri Vi đi được, để cô ấy tự lên xe.”

Bánh xe cán qua váy cưới của tôi, để lại một vệt đen.

Máu nóng từ mắt chảy dọc sống mũi xuống khóe miệng, vừa tanh vừa mặn.

Người cuối cùng đỡ lấy tôi lại là một cô gái làm bên tổ chức hôn lễ mà tôi hoàn toàn không quen biết.

Ba năm trước, xe cấp cứu đến muộn mười tám phút.

Ba năm sau, chiếc cáng duy nhất lại bị chính tay anh nhường cho Tô Niệm.

Bố nhân lúc hỗn loạn định cướp giấy chứng nhận nhà đất trong tay luật sư.

Luật sư nghiêng người tránh, ông tát một cái nhưng lập tức bị cảnh sát khống chế.

Ông vẫn còn gào lên với tôi:

“Con nhất định phải phá nát cái nhà này sao?”

Tôi vịn tường đi ra ngoài.

Lòng bàn tay chạm vào chữ hỷ lạnh ngắt.

Hóa ra những người đã hủy hoại tôi, điều họ sợ nhất lại là tôi không chịu tiếp tục giúp họ duy trì cái gọi là viên mãn.

Chu Tình cũng bắt đầu phủi sạch trách nhiệm.

“Chị dâu, em chỉ nghe lời anh trai thôi!”

“Sau khi chị mất thị lực, tâm trạng không ổn định. Em sợ chị biết sự thật sẽ tự sát nên mới nói với cảnh sát là em không nhìn rõ biển số.”

Tôi tháo hoa cài dành cho phù dâu trước ngực, ném xuống chân cô ấy.

“Ba năm trước, tôi nắm tay cô hỏi hơn một trăm lần.”

“Lần nào cô cũng nói không nhìn thấy.”

Mặt Chu Tình trắng bệch.

Chu Tự Bạch không biện minh.

Anh chỉ nhìn chằm chằm vào con mắt trái vẫn còn nhìn thấy của tôi.

“Tri Vi, em tới bệnh viện trước đi.”

“Đợi anh quay lại, anh sẽ giải thích.”

Tôi bật cười vì giọng điệu ấy.

Đến tận bây giờ, anh vẫn cho rằng tôi sẽ đứng yên tại chỗ chờ anh.

Livestream hôn lễ vẫn chưa tắt.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)