Chương 2 - Đám Cưới Đẫm Máu
Hai ngày sau, đêm trước hôn lễ, Tô Niệm nhất quyết đòi đưa chúng tôi đến khách sạn.
Cô ta bấm chìa khóa.
Chiếc sedan màu đỏ cách đó không xa sáng đèn.
Phần đầu xe đã được sơn lại, nhưng bên phải vẫn còn một vết lõm chưa sửa phẳng.
Chính là chiếc xe cuối cùng tôi nhìn thấy trước khi mất thị lực.
Bố mẹ kẹp hai bên, nhét tôi vào ghế sau.
Chu Tự Bạch ngồi ghế phụ, còn cúi người cài dây an toàn cho Tô Niệm.
“Lái chậm thôi, đừng sợ.”
Nói câu đó, anh thậm chí không quay đầu nhìn tôi.
Tô Niệm nhìn tôi qua gương chiếu hậu, mỉm cười.
“Chị, con đường ba năm trước sửa xong rồi.”
“Tối nay chúng ta đi lại một lần nhé.”
Xe chạy lên đường núi.
Tô Niệm cố tình tăng tốc lên một trăm hai mươi.
Lốp xe nghiền trên mặt đường ướt trơn, phát ra tiếng ma sát chói tai.
Lòng bàn tay tôi đầy mồ hôi lạnh, dạ dày cuộn lên từng cơn.
Tiếng va chạm ba năm trước như lại nổ tung sát bên tai.
Khi ấy tôi nằm giữa đống kính vỡ, không nhìn thấy gì, chỉ có thể gọi tên Chu Tự Bạch hết lần này đến lần khác.
Mười tám phút sau, anh mới bế tôi lên.
Tôi từng cho rằng mười tám phút ấy là thời gian anh chạy tới cứu tôi.
Bây giờ tôi mới biết, đó là thời gian anh lau sạch vết máu trên xe cho Tô Niệm.
Tô Niệm đột nhiên buông vô lăng.
Chiếc xe lao thẳng về phía lan can.
Mẹ hét lên.
Chu Tự Bạch lập tức giữ lấy vô lăng giúp cô ta, dịu giọng an ủi:
“Đừng sợ, mọi chuyện qua rồi.”
Bố lại túm lấy tôi khi tôi định mở cửa xe.
“Niệm Niệm đang giúp con vượt qua ám ảnh, đừng có không biết điều.”
Khi xe dừng trước khách sạn, móng tay tôi đã bấm rách lòng bàn tay.
Bạn thân Chu Tình đứng trước cửa chờ đón.
Cô ấy là em gái ruột Chu Tự Bạch, đồng thời cũng là nhân chứng duy nhất của vụ tai nạn ba năm trước.
Năm đó, cô ấy nắm tay tôi thề rằng chiếc xe gây tai nạn là một chiếc xe đen không có biển số.
Bây giờ, cô ấy nhận chìa khóa xe từ tay Tô Niệm, quen miệng than phiền:
“Sao còn lái chiếc này? Ba năm trước tôi vất vả lắm mới giúp hai người che cho qua được.”
Hai hàm răng tôi nghiến chặt.
Chu Tình cũng biết.
Tôi không vạch trần cô ấy.
Những lời vừa rồi chẳng qua chỉ là thêm một nhát dao vào trái tim vốn đã thủng lỗ chỗ của tôi mà thôi.
Mười năm tình bạn, trước anh trai cô ấy và Tô Niệm, đến một câu nói thật cũng không đáng.
Tiệc độc thân cô ấy chuẩn bị cho tôi nhanh chóng bắt đầu.
Đám bạn lấy mất cây gậy của tôi, bày đầy ghế và chai rượu trong phòng tiệc.
“Thử thách niềm tin dành cho cô dâu mù.”
Chu Tình cầm điện thoại livestream.
“Chỉ cần Tri Vi đi theo giọng anh trai đến được đích, chứng minh hai người họ là tình yêu đích thực.”
Quản lý khách sạn khuyên ngăn:
“Dưới đất toàn chai thủy tinh, ngã xuống sẽ bị thương.”
Chu Tự Bạch lại cười.
“Cô ấy đi như vậy ba năm rồi, không yếu đuối đến thế đâu.”
Anh gọi tên tôi một tiếng, sau đó lặng lẽ chuyển sang đứng cạnh Tô Niệm.
Tôi cố tình đâm đổ chiếc ghế đầu tiên.
Đầu gối va mạnh, xung quanh lập tức vang lên tiếng cười.
Lần thứ hai, chai rượu vỡ dưới chân, mảnh kính đâm xuyên qua đế giày vốn đã bị rách.
Lần thứ ba, Chu Tình cho phù rể đứng ở đích, chờ tôi lao vào lòng một người đàn ông xa lạ.
Tôi ngửi thấy mùi thuốc lá lạ, dừng lại cách anh ta một bước.
Nụ cười của Chu Tình cứng lại.
Cô ấy đột nhiên cầm một ly rượu, hắt thẳng về phía mắt tôi.
Tôi theo bản năng nghiêng đầu.
Tô Niệm lập tức túm lấy tôi.
“Vừa rồi sao chị lại né? Có phải chị nhìn thấy rồi không?”
Tôi cố tình đưa tay sờ về phía sau cô ta, làm đổ một chiếc ly.
“Tôi ngửi thấy mùi rượu.”
Chu Tự Bạch kéo tay cô ta ra.
“Nếu cô ấy nhìn thấy thì vừa rồi đã không ngã ba lần.”
Tô Niệm nhìn tôi chằm chằm vài giây, rồi nhân lúc tôi lùi lại, đẩy tôi xuống hồ bơi của khách sạn.
Nước lạnh tràn vào mũi.