Chương 3 - Đám Cưới Chờ Đợi
“Nhưng anh Cố, tên chú rể đã đổi rồi, anh không biết sao?”
Cố Ninh Viễn nhíu mày.
“Tên gì?”
Wedding planner im lặng hai giây.
“Chú rể… không phải anh.”
5
Cố Ninh Viễn thở dài, cười một cách bất lực.
“Cô ấy đang giận dỗi tôi thôi, cô không cần để ý mấy chuyện đó.”
Wedding planner vâng vâng dạ dạ rồi cúp máy, không dám nói thêm.
Không hiểu sao, Cố Ninh Viễn bắt đầu thấy bất an.
Mấy ngày liền anh làm việc liên tục không nghỉ, đến thứ Bảy đã xử lý xong toàn bộ công việc, liền đặt vé máy bay đêm để về nước.
Nghĩ đến Chủ nhật, Cố Ninh Viễn lại muốn xem tiến độ đám cưới.
Anh mở nhóm chuẩn bị cưới, đập vào mắt là thiệp mời do Thẩm Hiểu Ninh thiết kế xong.
Thời gian cưới vẫn không đổi.
Thôi, lỗi nhỏ thôi. Đợi anh về rồi sửa.
Anh tag wedding planner trong nhóm.
Cho tôi hỏi, đám cưới chuẩn bị đến đâu rồi?
Rất lâu sau, wedding planner gửi tới một bức ảnh.
Tất cả đều làm theo sở thích của cô Thẩm. Anh xem có hài lòng không ạ?
Đó là phong cách Thẩm Hiểu Ninh thích nhất. Cố Ninh Viễn khen ngợi từ tận đáy lòng.
Làm rất tốt. Sau này cứ bố trí theo hiệu ứng này, chắc chắn cô ấy sẽ thích.
Nói xong, anh đóng khung chat lại thì nhận được cuộc gọi từ wedding planner.
“Anh Cố, bức ảnh tôi gửi chính là hiện trường đã bố trí xong rồi ạ. Anh có chỗ nào không hài lòng sao?”
“Không phải tôi đã nói đám cưới hoãn rồi sao? Tại sao bây giờ đã bố trí xong?”
Cố Ninh Viễn hơi tức giận. Wedding planner ở đầu bên kia càng khó hiểu hơn.
“Nhưng cô Thẩm nói thời gian không đổi ạ. Chúng tôi tăng ca bố trí, cả đêm không ngủ.”
Thẩm Hiểu Ninh vẫn đang giận dỗi mình.
Cố Ninh Viễn vừa tức vừa bất lực.
Chỉ có mấy ngày thôi mà cô cũng không đợi được sao?
May là anh đã đặt vé máy bay về vào tối thứ Bảy, nếu không thật không biết ngày mai phải kết thúc thế nào.
Cố Ninh Viễn lịch sự cảm ơn, cúp máy rồi giục tài xế chạy nhanh đến sân bay.
Bôn ba suốt đêm về đến nhà đã là bảy giờ sáng.
Cố Ninh Viễn mở cửa ra, phát hiện căn nhà đã trống rỗng. Cảm giác căng thẳng lẫn háo hức trong lòng như bị dội một chậu nước lạnh.
Tất cả những thứ liên quan đến Thẩm Hiểu Ninh đều biến mất.
Ngược lại, thùng rác chất đầy đồ.
Những bức thư tình anh viết tay, cuống vé xem phim của hai người, vé vào công viên giải trí từng đi cùng nhau…
Tấm ảnh nằm dưới cùng là ảnh chụp khi tốt nghiệp đại học.
Thẩm Hiểu Ninh ôm cổ anh, cười rạng rỡ như hoa.
Mặt sau tấm ảnh có một dòng chữ bay bổng.
Cưới em, nói được làm được.
Lớp vỏ ngọt ngào bị đập vỡ, cảm giác bất an từng bị anh đè xuống lại chậm rãi nổi lên.
Cố Ninh Viễn gọi điện cho Thẩm Hiểu Ninh. Tắt máy.
Anh nhắn tin cho cô, mới phát hiện mình đã bị kéo vào danh sách đen.
Vẫn còn giận.
Đợi tổ chức xong đám cưới, phải dỗ cô thật tử tế mới được.
Vẫn giống như trước, cứng đầu.
Cố Ninh Viễn bất lực nghĩ vậy.
Thay quần áo xong, anh mang theo cặp nhẫn đã lấy về từ trước, đi đến khách sạn.
Lúc này trời đã sáng hẳn. Lễ cưới được đặt lúc chín giờ ba mươi.
Cố Ninh Viễn đến lúc chín giờ hai mươi, lại phát hiện khách sạn hoàn toàn không có dấu hiệu tổ chức đám cưới.
Gọi quản lý tới hỏi mới biết Thẩm Hiểu Ninh đã hủy đặt chỗ ở khách sạn này.
Nhà không có người, khách sạn cũng không có người.
Còn cả những thứ trong thùng rác.
Sự bất an trong lòng anh đột nhiên phóng đại. Nhịp tim cũng tăng lên.
Nghĩ tới nghĩ lui, anh gọi cho wedding planner.
Gọi ba cuộc, wedding planner đều tắt máy.
Cố Ninh Viễn hoàn toàn mờ mịt, cổ họng nghẹn lại, cảm thấy như có thứ gì đó đang rời xa mình.
Đang thất thần, người bạn từng khuyên anh gửi tin nhắn tới.
Viễn, đến mau. Hình như cậu chơi quá đà thật rồi.
Ngay sau đó là một vị trí định vị.
Khi Cố Ninh Viễn đến nơi, trước cổng khách sạn rất náo nhiệt.
Chỉ là khi thấy người đến là anh, khung cảnh bỗng im lặng một cách kỳ lạ trong thoáng chốc.
Cố Ninh Viễn không nghĩ nhiều, chạy một mạch vào trong.
Thẩm Hiểu Ninh đang mặc váy cưới, từng bước đi lên sân khấu.
May quá, vẫn còn kịp.
Cố Ninh Viễn thở hổn hển, tay cũng run lên. Anh cầm nhẫn, bước thẳng lên thảm đỏ.
Ánh đèn sân khấu đuổi theo. Nhìn Thẩm Hiểu Ninh từng bước đi về phía mình, hạnh phúc trong lòng anh gần như tràn ra ngoài.
Anh mở hộp nhẫn, vừa lấy nhẫn ra thì phía sau vang lên một giọng nói.
“Ô, Cố Ninh Viễn, trùng hợp ghê. Hôm nay anh cũng cưới à? Sao, không hoãn nữa hả?”
6
Ngày cưới, Dạng Dạng vừa giúp tôi chỉnh lại tà váy cưới vừa lải nhải.
“Nói thật nhé, Tạ Độ Xuyên làm việc rất đâu ra đấy. Cậu xem, mới mấy ngày thôi mà đã sắp xếp mọi chuyện gọn gàng đâu vào đó. Không như cái tên Cố Ninh Viễn kia, cưới xin mà hết gió lại mưa, đáng lẽ phải đá bay từ lâu rồi.”
Tôi không dám đáp, vì Dạng Dạng nói sai một điểm.
Vì đám cưới này, Tạ Độ Xuyên không chỉ chuẩn bị mấy ngày.
Nửa năm qua mỗi lần Cố Ninh Viễn hoãn đám cưới, Tạ Độ Xuyên đều gửi tin nhắn cho tôi.
Ninh Ninh, em cưới anh đi. Đám cưới mà anh nằm mơ cũng muốn có, sao anh ta dám hoãn chứ?
Tôi không dám trả lời một câu nào.
Cho đến khi Cố Ninh Viễn nói lần này cũng phải hoãn.