Chương 4 - Đám Cưới Bị Phá Hỏng
Đến giây phút này, tôi bắt đầu thừa nhận, tôi chính là một người không có cảm giác an toàn.
Tôi liều mạng muốn chứng minh bản thân.
Thức khuya viết kịch bản, quay video, trở thành khách quen của bệnh viện, vừa họp vừa truyền dịch.
Để có tỷ lệ chia hoa hồng tốt hơn, tôi thậm chí không tiếc ký với sếp một bản “hợp đồng bán thân”.
Hai năm.
Tôi bị mài mòn hết tâm khí.
Giữa tóc đã có sợi bạc, lớp kem nền dày nhất cũng không che được vẻ mệt mỏi.
Tuổi xuân của tôi lặng lẽ bay mất.
Tôi tưởng rằng ít nhất trong lòng Lục Tri Dư, ngoài yêu ra, sẽ có thêm chút áy náy.
Kết quả sau khi Đông Sơn tái khởi, việc đầu tiên anh làm lại là đón Giang Ngư về.
“An An, anh đã hứa với ba con bé, phải chăm sóc tốt cho con bé.”
“Nếu em không yên tâm, vậy chúng ta kết hôn trước được không?”
“Anh sẽ cho em đủ cảm giác an toàn.”
Lời cầu hôn đã bị Giang Ngư cắt ngang ba lần.
Còn chuyện kết hôn thì kéo dài hết lần này đến lần khác. Cuối cùng, dưới sự thúc giục của bố mẹ tôi, Lục Tri Dư mới quyết định ngày cưới.
Anh ở bên Giang Ngư lâu, suy nghĩ cũng thay đổi.
Trở nên trẻ con, trở nên thiếu thực tế, có thể xem cả hôn nhân như một trò đùa.
Tôi đầy lòng vui mừng mà đi.
Thất hồn lạc phách mà về.
Có lẽ là tôi quá cố chấp, cưỡng cầu đoạn tình cảm này năm này qua năm khác.
Chúng tôi đáng lẽ nên kết thúc từ lâu rồi.
Ngay từ lúc trái tim anh xuất hiện một khe nứt, đã nên kết thúc rồi.
9
Quá trình nhận việc rất thuận lợi.
Chi nhánh này ký không nhiều streamer, đa số đều là những streamer nhỏ không nổi trong nước, mới chọn ra nước ngoài thử vận may.
Tôi chọn lùi về tuyến sau.
Nếu tôi tiếp tục livestream, nền tảng fan quá lớn sẽ khiến càng nhiều ánh mắt đổ dồn lên tôi, streamer nhỏ càng khó nổi bật. Công ty ngược lại sẽ biến thành cục diện phụ thuộc vào một người.
Thứ tôi muốn không chỉ là hoa hồng bán hàng.
Mà là cổ phần lợi nhuận của cả công ty.
“Được, giao hết cho cô.” Sếp cười trong điện thoại. “Có thể vực chi nhánh này sống dậy hay không, phải xem bản lĩnh của cô. Nếu thật sự làm ra thành tích, tỷ lệ chia lợi nhuận tùy cô đề xuất.”
“Tôi còn một yêu cầu.” Tôi nói.
“Gì?”
“Nếu Lục Tri Dư hỏi ông về tung tích của tôi, giúp tôi giữ bí mật.”
“Còn cần cô nói sao?” Sếp đắc ý cực kỳ.
“Sáng nay cậu ta đã đến hỏi, bị tôi lừa đi rồi.”
“Được.”
Cúp điện thoại.
Tôi vứt hết mọi chuyện trước kia ra sau đầu, đứng dậy, chỉnh lại biểu cảm, bước ra khỏi văn phòng phó tổng, vỗ tay với toàn thể nhân viên.
“Họp.”
10
Tôi mất hai năm, tự tay dẫn dắt những người mới này trưởng thành.
Công ty từ thua lỗ chuyển sang có lãi.
Từ vô danh trở nên có tiếng tăm.
“Lão Lưu, chuyện chia lợi nhuận tính sao?” Tôi tựa bên cửa sổ, thờ ơ gọi điện cho sếp.
“Ngoài lương và phần lợi nhuận cô nên được với tư cách phó tổng, phần của tôi chia thêm cho cô một nửa được không?”
Sếp cười đến không khép được miệng.
“Không thì cô sáu tôi bốn, cô bảy tôi ba cũng được!”
“Cô đúng là Thần Tài của tôi!”
“Hứa Niệm An, rảnh thì về nước một chuyến đi. Về giao lưu kinh nghiệm với đám nhân viên cũ bên này.”
Thư ký nhẹ nhàng chọc tôi từ phía sau, đưa hợp đồng tới.
Tôi liếc qua vài khu vực trọng điểm rồi ký tên.
Thuận miệng nói:
“Được.”
“Ông mua vé máy bay cho tôi thì tôi về.”
Sếp vui vẻ nói:
“Mua! Nhất định mua!”
“Cô nói rồi đấy nhé, bây giờ tôi xem vé cho cô ngay.”
Ông ta vội vàng cúp điện thoại.
Tôi cười, không để trong lòng.
Về nước, thật ra tôi chưa từng cân nhắc. Tôi sống ở đây rất tốt, mỗi năm bố mẹ cũng sẽ sang đây chơi vài tháng, nên cũng chẳng có gì quá lưu luyến trong nước.
Huống hồ, ngay cả ở nước ngoài tôi cũng nghe nói Lục Tri Dư tìm tôi đến phát điên.
Nếu về rồi bị anh ta bám lấy, chỉ rước thêm phiền.
“Cô Hứa, bên đối tác yêu cầu cô về trực tiếp chọn sản phẩm.”
Thư ký cẩn thận cất hợp đồng.
“Sau khi xác nhận không có vấn đề, bước tiếp theo là đối nối nguồn hàng. Cô có thể tiện mang vài mẫu về, để nhân viên thử livestream trước.”
“Xem hàng ở đâu?”
“Bắc Thành.”
Tôi khựng lại.
“Đưa hợp đồng cho tôi.”
Chữ ký ở khu vực bên đối tác là Lục Tri Dư.
Tôi nhìn thư ký.
“Sao lại đổi rồi?”
Thư ký giải thích:
“Công ty này đầu năm nay bị Lục Thị mua lại, nên bây giờ tổng giám đốc là Lục Tri Dư.”
Tôi tặc lưỡi, phẩy tay. Thư ký rất biết điều lui ra ngoài.
Không đến mức bực bội.
Chỉ là cảm thấy hơi phiền.
Nhất là đối phó với kiểu người mặt dày bám dai như Lục Tri Dư.
Tôi mở WeChat, gửi cho sếp một đoạn thoại:
“Lão Lưu, ông khỏi xem vé cho tôi.”
“Tối nay tôi về luôn.”
11
Thư ký đi cùng tôi về nước.
Vừa xuống máy bay, cô ấy đã dẫn tôi đi về phía cửa ra, tìm được người phụ trách tiếp đón.
“Cô Hứa, tối nay chúng ta ở khách sạn do bên đối tác sắp xếp.”
“Cuộc họp sáng mai lúc mười giờ.”
“Họp xong sẽ bắt đầu chọn sản phẩm, dự kiến kết thúc lúc năm giờ chiều. Có cần tôi đặt trước vé về cho cô không?”
Tôi ngồi vào xe bảo mẫu, kéo mũ che kín cả mặt.
“Không cần.”
Những chuyện chưa xử lý xong kia, nhân tiện xử lý luôn một thể.
Khách sạn đặt là phòng suite năm sao.
Tôi một phòng, thư ký một phòng.