Chương 12 - Đám Bánh Ú và Cuộc Tình Tan Vỡ
“Cái mác ‘thanh niên ưu tú, có chí tiến thủ’ của anh ta liệu có giữ được không?”
“Đến lúc đó, đừng nói là trả tôi 15 vạn, e rằng đến cái công việc anh ta cũng chẳng giữ nổi.”
“Bác gái, bác thương con trai như vậy, chắc không muốn nhìn thấy anh ta thất nghiệp chứ?”
Những lời này trở thành cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà.
Cơ thể Lưu Nhã Lan run bần bật, ánh mắt tràn ngập sự hoảng loạn không thể tin nổi. Chắc bà ta chưa bao giờ nghĩ, cô “con dâu tương lai” luôn ngoan ngoãn dễ bắt nạt trong mắt bà ta lại có thể trở nên đáng sợ như vậy. Không chỉ sắc sảo mà chiêu nào cũng đánh trúng tử huyệt.
Bà ta thực sự sợ rồi.
Bà ta buông tay, lảo đảo bò dậy từ mặt đất, mặt trắng bệch, một câu cũng không nói nên lời. Những người xung quanh đang hóng hớt thấy sự đảo chiều đầy kịch tính này thì đều ngớ người, không biết chuyện gì đang xảy ra. Chu Hạo cũng ngơ ngác nhìn mẹ, rồi lại nhìn tôi.
Tôi đứng thẳng dậy, vuốt lại nếp quần bị bà ta vò cho nhăn nhúm, khôi phục lại vẻ bình thản thường ngày. Tôi nói với Chu Hạo:
“Trông chừng mẹ anh cẩn thận, đừng để bà ấy ra ngoài làm trò cười cho thiên hạ nữa.”
“Và nhớ, mùng 5 tháng sau là ngày trả nợ đầu tiên, tôi hy vọng sẽ thấy tiền đúng hạn.”
Nói xong, tôi không thèm nhìn hai mẹ con họ thêm một cái, quay lưng bắt taxi đi thẳng.
Qua gương chiếu hậu, tôi thấy Chu Hạo đang đỡ bà mẹ thất thần của mình đứng chết trân tại chỗ, giống như hai bức tượng bị gió mưa ăn mòn. Khung cảnh đó không làm tôi cảm thấy sảng khoái, mà chỉ có sự mệt mỏi khi mọi chuyện cuối cùng cũng ngã ngũ.
Về đến công ty, đồng nghiệp đều quan tâm hỏi han công việc tôi giải quyết thế nào rồi. Tôi chỉ bảo việc nhà đã lo xong, cảm ơn mọi người.
Sếp trực tiếp của tôi, chị Vương – một nữ cường nhân chốn công sở ngoài 40 tuổi, gọi tôi vào phòng làm việc. Chị rót cho tôi cốc nước, nhìn tôi với ánh mắt mang theo vài phần tán thưởng:
“Tiểu Hứa, chiều nay chị đi ngang qua khu nhà em, thấy cảnh làm loạn dưới lầu rồi.”
Hóa ra nhà chị Vương ngay khu chung cư kế bên nhà mới của tôi, chiều nay đi công chuyện tình cờ thấy cảnh Chu Hạo quấy rối tôi.
Tôi hơi bối rối, không biết nên giải thích thế nào thì chị Vương phẩy tay:
“Em không cần nói đâu, chị cũng đoán được đại khái rồi.” Chị thở dài, “Hồi trẻ chị cũng từng gặp loại cặn bã y chang vậy. Đối phó với loại người này là không được mềm lòng, em làm đúng lắm.”
“Nếu cần công ty hỗ trợ gì, cứ mở lời. Đừng để mấy chuyện rác rưởi này ảnh hưởng đến công việc và tâm trạng của em.”
Lời của chị Vương như dòng nước ấm chảy qua tim tôi. Tôi thực sự thấy may mắn vì trong những lúc chạm đáy cuộc đời, bên cạnh tôi vẫn có bố mẹ ủng hộ, có sự thấu hiểu từ cấp trên và đồng nghiệp. Điều này càng củng cố niềm tin: Rời bỏ Chu Hạo là quyết định đúng đắn nhất đời tôi.
Những ngày tiếp theo sóng yên biển lặng.
Chu Hạo và mẹ anh ta như bốc hơi khỏi thế giới của tôi, không còn xuất hiện quấy rầy tôi nữa. Mười ngày sau, tôi thuận lợi cầm trên tay cuốn sổ đỏ chỉ in tên một mình mình. Tôi cất kỹ nó vào két sắt, cảm thấy cuộc đời cuối cùng cũng có một điểm tựa vững chắc.
Tôi bắt đầu chuẩn bị cho việc sửa nhà. Xem bản thiết kế, chọn vật liệu, chạy tới chạy lui chợ nội thất. Ngày nào cũng bận rộn nhưng rất trọn vẹn. Tôi dồn hết thời gian và tâm sức vào việc xây dựng một tương lai hoàn toàn mới, tốt đẹp hơn cho chính mình.
Mọi thứ về Chu Hạo nhanh chóng phai nhạt trong tâm trí tôi. Cho đến ngày mùng 5 tháng sau, ngày trả nợ.
Điện thoại tôi nhận được tin nhắn từ ngân hàng:
“Tài khoản đuôi xxxx của quý khách nhận được số tiền 5.000 tệ vào ngày mùng 5 tháng này, [Chu Hạo chuyển khoản].”
Nhìn dòng tin nhắn, tôi chẳng có cảm xúc gì. Đây vốn là thứ anh ta phải trả.
Nhưng đúng 5 phút sau, điện thoại tôi lại reo. Là một số máy lạ.
Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã vang lên một giọng nữ chua ngoa, điên tiết. Là Chu Khiết, em gái Chu Hạo.
“Hứa Thấm! Rốt cuộc chị muốn cái gì!” Cô ta vừa mở miệng đã mang giọng điệu hỏi tội.
“Anh tôi đã chuyển hơn nửa tháng lương cho chị rồi! Bản thân anh ấy chỉ còn 3000 tệ, chị bảo anh ấy sống kiểu gì!”
“Còn tôi nữa! Tiền sinh hoạt của tôi đâu! Anh bảo tháng này không có tiền cho tôi, bảo tôi tự đi mà lo! Chị có biết ở trường bạn bè tôi đứa nào cũng dùng điện thoại xịn nhất, mặc đồ hiệu không, chị bắt tôi lấy gì ra mà so với người ta!”
Nghe cô ta gào thét rành rọt lý lẽ ở đầu dây bên kia, tôi tức đến bật cười.
Logic của cái nhà này đúng là lạ đời. Nợ tiền phải trả là thiên kinh địa nghĩa, thế mà qua miệng bọn họ lại thành lỗi của tôi. Chu Hạo hết tiền là lỗi của tôi, cô ta không có tiền sinh hoạt cũng là lỗi của tôi.
Tôi cắt ngang lời cô ta:
“Chu Khiết, anh trai cô nợ tôi là giấy trắng mực đen ghi rõ trong thỏa thuận. Bây giờ anh ta chỉ đang thực hiện nghĩa vụ của mình thôi.”
“Còn tiền sinh hoạt của cô, đó là chuyện giữa cô và anh trai cô, không liên quan đến tôi.”
“Cô đã là người trưởng thành rồi, nếu thực sự cần tiền thì tự đi làm thêm mà kiếm, chứ không phải ở đây gào thét với tôi.”