Chương 7 - Đại Tỷ và Thiên Kim Giả
Anh Hổ mặc một bộ vest đen căng chật, dẫn theo một nhóm “anh em bang hội” cũng mặc vest thắt cà vạt.
Đẩy mấy chiếc xe nhỏ chất đầy tài liệu, vui vẻ bước vào.
Anh Hổ cười híp mắt đi tới trước mặt bố Thẩm và bố Tô, cực kỳ chu đáo đưa bút ký cho họ.
“Chủ tịch Thẩm, chủ tịch Tô, đừng ngẩn ra nữa.”
“Khoản tiền phạt khổng lồ khi phá sản thanh lý, hai vị chắc chắn không trả nổi.”
Anh Hổ chỉ vào chồng hợp đồng mua lại dày cộp trên xe, cười như Phật Di Lặc.
“May mà công ty logistics Nam Khu chúng tôi tài chính hùng hậu, thích nhất là giúp đỡ người khác.”
“Bây giờ chúng tôi sẽ mua lại toàn bộ sản nghiệp và dự án thuộc hai nhà các vị theo giá phế liệu.”
“Ký đi.”
Anh Hổ vỗ vai họ.
“Ký nhanh gọn một chút, còn có thể để lại ít tiền cho hai vị mua cái quan tài tốt hơn.”
9
Dạ tiệc tối hôm ấy trở thành cơn ác mộng vĩnh viễn của giới thượng lưu trong thành phố.
Bố Thẩm tức đến công tâm, tại chỗ phun ra một ngụm máu rồi được xe cấp cứu đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt.
Sau khi tỉnh lại, thứ chờ đợi ông ta là đội quân đòi nợ phủ kín trời đất cùng thủ tục phá sản thanh lý.
Thẩm Kiều Kiều không chịu nổi cú sốc từ trên mây rơi xuống bùn.
Trong một lần giằng co với đám cho vay nặng lãi tới đòi nợ, cô ta bị đẩy ngã đập đầu rồi hoàn toàn phát điên.
Nghe nói bây giờ ngày nào cô ta cũng nhặt cơm thừa trong đống rác ở khu ổ chuột.
Vừa ăn vừa cười ngây dại lẩm bẩm: “Tôi không phải hàng giả, tôi không cần ăn rác…”
Còn nhà họ Tô, sau khi nhận tấm séc mười triệu đã dùng nó lấp khoản nợ ngân hàng ngay trong đêm.
Biệt thự xa hoa ngày trước của nhà họ Tô bị niêm phong.
Ba người chỉ có thể thuê một căn nhà cũ kỹ dột nát để sống.
Ngày nào họ cũng vì cơm áo gạo tiền mà chỉ trích lẫn nhau, thậm chí đánh nhau.
Tô Trạch ngày trước tự nhận mình là con cưng của trời, bây giờ chỉ có thể ra công trường khuân gạch trả nợ.
Chỉ cần sơ suất một chút là bị quản đốc mắng cho một trận té tát.
Cuối cùng anh ta cũng nếm đủ những ánh mắt khinh thường và nhục nhã mà trước đây anh ta từng từ trên cao áp đặt lên người khác.
Những chuyện về sau đó, tôi chỉ coi như truyện cười trước khi ngủ, nghe xong là thôi.
Điều thực sự khiến tôi cảm thấy vui vẻ và sảng khoái chính là sự thay đổi của Tô Nhuyễn Nhuyễn.
Ba tháng sau.
Tòa nhà trụ sở do bang hội Đông Bắc thành lập ở Nam Khu.
Nơi đây không hề có không khí giang hồ như người ngoài tưởng tượng, càng không có những bàn mạt chược chìm trong khói thuốc.
Thay vào đó là một tòa văn phòng hiện đại cao cấp sáng sủa sạch sẽ.
Năm đó, việc đầu tiên tôi làm sau khi tiếp quản bang hội chính là đưa anh em chuyển sang làm ăn hợp pháp.
Làm dịch vụ bảo vệ chính quy, đội xe logistics và chuỗi cung ứng thực phẩm.
Bây giờ anh Hổ và mọi người đều là nhân viên chính thức, có đầy đủ bảo hiểm, phúc lợi và đóng thuế đúng hạn.
Tôi lười biếng ngồi trên ghế giám đốc bằng da thật.
Nhìn Tô Nhuyễn Nhuyễn đẩy cửa bước vào.
Cô ấy mặc một bộ đồ công sở màu xám được cắt may cực kỳ vừa vặn, đeo kính gọng vàng.
Mỗi cử chỉ đều toát ra khí chất quyết đoán sắc bén của một nữ tổng giám đốc.
Cô ấy ôm một chồng tài liệu, đi tới bàn làm việc của tôi rồi dứt khoát đặt xuống.
“Chị, đây là báo cáo tài chính quý đầu tiên sau khi chúng ta tiếp quản toàn bộ khu logistics Nam Loan.”
“Sau khi nhà họ Thẩm sụp đổ, giá đất tuy giảm nhưng chúng ta đã kết nối thông suốt toàn bộ chuỗi cung ứng từ đầu đến cuối.”
“Cộng thêm lợi thế độc quyền hiện tại lợi nhuận đã cao gấp ba lần kế hoạch ban đầu.”
Tô Nhuyễn Nhuyễn chỉ vào số liệu trên báo cáo, trình bày rõ ràng mạch lạc trước mặt tôi.
Trong mắt cô ấy lấp lánh ánh sáng tự tin.
Không còn chút bóng dáng cô gái nhút nhát từng run rẩy khi bị chặn trong nhà vệ sinh ngày trước.
Tôi lật xem bản kế hoạch gần như hoàn hảo, cười rồi huýt sáo một tiếng.
“Làm đẹp lắm, tổng giám đốc Tô, đúng là có sự nhanh gọn của người Đông Bắc chúng ta.”
“Chi tiết hơn cả mấy du học sinh ưu tú mà anh Hổ bỏ lương cao thuê về.”
Tôi cầm bút máy, ký tên mình thật bay bướm ở cuối tài liệu.
Tôi đưa tài liệu lại cho cô ấy rồi cười dặn.
“Đi làm đi, tiện thể báo với anh em phía dưới một tiếng.”
“Tháng này thành tích tốt, tiền thưởng của tất cả mọi người tăng gấp đôi.”
“Vâng! Cảm ơn đại tỷ!”
Tô Nhuyễn Nhuyễn tinh nghịch giơ tay chào tôi một cái chẳng mấy tiêu chuẩn rồi quay người chuẩn bị ra ngoài.
Đi tới cửa, cô ấy đột nhiên dừng lại.
Cô ấy quay đầu, ánh nắng vừa khéo rơi lên gương mặt, nụ cười rực rỡ chói mắt.
“Chị, cảm ơn chị.”
“Cảm ơn gì?”
Tôi tựa vào ghế, đầu ngón tay xoay cây bút máy đắt tiền.
“Cảm ơn chị đã kéo em ra khỏi cái hố sâu ăn thịt người không nhả xương đó.”
Tô Nhuyễn Nhuyễn nghiêm túc nhìn tôi, giọng vô cùng chân thành.
“Trước đây em luôn cảm thấy mình đã chiếm thân phận của người khác, đáng phải chịu ấm ức, đáng bị người ta giẫm dưới chân.”
“Nhưng bây giờ em hiểu rồi.”
“Nếu lòng tốt không mọc nanh vuốt, đó chỉ là yếu đuối.”
“Chỉ khi bản thân mạnh lên, mình mới có thể đứng thẳng làm người trên thế giới này.”
Tôi đứng dậy, đi tới trước ô cửa kính sát đất khổng lồ.