Chương 9 - Đại Tỷ Ép Ta Trở Thành Nô Tài

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Những cựu thần trung thành với tiền triều, những thế gia bị tân quý chèn ép, thi nhau túa ra, quỳ rạp trước cửa Đề đốc phủ, cao hô “Điện hạ”, khẩn cầu ta đăng cơ, khôi phục lại vinh quang của hoàng tộc Chiêu Dương.

Hoàng đế ngồi trên long ngai tức đến thẹn quá hóa giận, điều động binh mã của đại doanh ngoại ô kinh thành, mưu đồ làm con thú bị dồn vào chân tường giãy giụa lần cuối.

Nhưng lão không biết, binh phù của đại doanh ngoại ô, từ ba năm trước, đã là vật nằm trong tay của Bùi Uyên.

Đêm đó, trăng mờ gió thảm.

Phiên tử của Đông Xưởng và sát thủ nhóm Dạ bất thu như quỷ mị lẻn vào, trong ngoài phối hợp, lặng lẽ kiểm soát cả chín cổng hoàng thành.

Đây là một cuộc chính biến không tốn một giọt máu.

Không có chém giết, không có đổ máu, quyền lực kinh thành thay đổi trong đêm khuya, yên tĩnh như một giấc mộng.

Ta cầm thanh trường đao sáu năm chưa từng tuốt vỏ, trong sự vây quanh của Bùi Uyên và một đám cựu thần, từng bước đạp lên những bậc thềm bạch ngọc.

Nơi đây, là mái nhà ta đã rời xa suốt sáu năm trời.

Tường cung vẫn vậy, chỉ là cảnh còn người mất.

Ta không đi gặp hai cha con soán vị đang ngày đêm sống trong nơm nớp lo sợ ấy.

Ta đi thẳng vào Thái Cực điện, tiến về chiếc long ngai tượng trưng cho quyền lực tối thượng.

Bùi Uyên luôn đi chậm hơn ta nửa bước, thân vận hắc y gọn gàng, tay ấn chuôi đao, cơ bắp toàn thân căng cứng, hệt như một con báo săn đang chờ chực vồ mồi. Ánh mắt hắn cảnh giác rà quét bốn phía, ngay cả một con chim nhỏ giật mình bay lên dưới mái hiên điện cũng khiến hắn bộc lộ sát khí.

Ta đứng trước long ngai, nhưng không ngồi xuống.

Ta chỉ tiện tay ném thanh trường đao xuống nền, phát ra tiếng “keng” thanh thúy, phá vỡ sự tĩnh mịch chết chóc của cả điện.

Ta vỗ về tay vịn chạm rồng lạnh buốt của long ngai, đầu ngón tay lướt qua những hoa văn quen thuộc. Sáu năm trước, chính từ nơi này, ta trơ mắt nhìn giang sơn của phụ hoàng bị phường loạn thần tặc tử cướp mất.

Ta không quay đầu, chỉ nhàn nhạt dặn dò Bùi Uyên đang cúi đầu đứng chực phía sau.

“Đi truyền lời của bổn cung.”

“Rượu độc, lụa trắng, chủy thủ.”

“Bảo bọn chúng tự chọn một món, đừng ép bổn cung đích thân ra tay, làm bẩn chỗ này.”

Bùi Uyên khom người nhận lệnh, nơi đáy mắt là sự sùng bái cuồng nhiệt.

Hắn xoay người rời đi, bóng lưng đầy dứt khoát.

Ta chậm rãi quay người, nhìn vầng trăng khuyết bị mây đen che khuất ngoài điện.

Cả hoàng cung, vắng lặng đến đáng sợ.

Ta có thể nghe thấy nhịp tim của chính mình, bình ổn, và lạnh lẽo.

Không biết qua bao lâu, Lưu Thừa chạy bước nhỏ chạy vào, quỳ rạp trên đất, giọng run lẩy bẩy:

“Điện hạ, đều… đều giải quyết xong rồi.”

Ta “ừ” một tiếng, điều này nằm trong dự tính.

Ta bước đi, chuẩn bị rời khỏi đại điện ngột ngạt này.

Lúc lướt qua Lưu Thừa đang quỳ trên đất, bước chân ta khẽ dừng lại.

“Lưu Thừa, ngươi đi theo Bùi Uyên bao nhiêu năm rồi?”

Lưu Thừa ngớ người, vội đáp: “Hồi điện hạ, tròn sáu năm rồi.”

“Sáu năm…”

Ta khẽ bật cười, cúi người xuống, tiến sát vào tai hắn, dùng âm lượng chỉ đủ hai người chúng ta nghe thấy, thủ thỉ:

“Vậy ngươi có biết, Bùi Uyên hắn… không phải là thái giám thật không?”

Đồng tử của Lưu Thừa, trong khoảnh khắc co rút chỉ còn bằng mũi kim.

Chương 8

Máu trên mặt Lưu Thừa rút đi với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.

Ta đứng thẳng dậy, không thèm liếc nhìn hắn thêm một lần nào, sải bước ra khỏi tòa Thái Cực điện tràn ngập mùi máu và những âm mưu tăm tối.

Ta đã nói cho hắn một bí mật đủ để khiến hắn rơi vào vạn kiếp bất phục. Còn về phần hắn chọn ra sao, thì phải xem sáu năm nay, kẻ hắn thực sự hiệu trung rốt cuộc là ai.

Sau cuộc chính biến, là chuỗi ngày thanh trừng kéo dài suốt nửa tháng.

Cựu thần tiền triều, những thế gia từng bị tân quý chèn ép thi nhau ngoi lên, quỳ rạp trước cửa Đề đốc phủ, lớn tiếng gọi “Điện hạ”, khẩn thiết xin ta đăng cơ, chấn hưng lại vinh quang của hoàng tộc Chiêu Dương.

“Điện hạ là con ruột của tiên hoàng, huyết mạch chính thống, lý đương đăng cơ làm đế, để an lòng thiên hạ!”

“Xin điện hạ đăng cơ!”

Ta ngồi trong điện, nghe tiếng hô hào xin lên ngôi ầm ầm như sóng vỗ bên ngoài, chỉ thấy chói tai nhức óc.

Ta ném phăng một quyển tấu sớ vào chậu than, nhìn nó bị ngọn lửa nuốt chửng, hóa thành tro tàn.

Bùi Uyên đứng lặng bên cạnh ta, trầm mặc châm trà, hắn không hề mở miệng khuyên ta nửa lời.

Hắn hiểu hơn ai hết, ta căm ghét lồng giam vàng ngọc này đến nhường nào.

“Bùi Uyên.”

“Nô tài ở đây.”

“Trong tông thất, có phải có một người tên là Lý Hiền không?” Ta hỏi.

Hắn là cháu nội của một vị Vương gia an nhàn ở tiền triều, xưa nay có tiếng hiền lương. Quan trọng nhất là, mạch của hắn không có chút huyết thống dính dáng nào tới hai cha con soán vị kia.

Động tác của Bùi Uyên hơi khựng lại, ngay sau đó lập tức hiểu ý ta. Hắn cụp mắt xuống, che giấu dòng cảm xúc đang cuộn trào bên trong.

“Vâng, nô tài đi mời ngài ấy nhập cung ngay đây.”

Ba ngày sau, đại điển đăng cơ của Tân Hoàng.

Ta không tham dự, chỉ đứng trên lầu các cao nhất của Đề đốc phủ xa xa nhìn lại.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)