Chương 5 - Đại Hôn Lộn Xộn Và Kim Lệnh Bí Mật
“Giận thì làm được gì? Miệng mọc trên mặt bà ta, ta cũng không bịt lại được.”
Thu Hòa sốt ruột.
“Nhưng bên ngoài rất nhiều người đã tin! Nói người quá ngang ngược, Thế tử đã nhượng bộ rồi mà người vẫn không buông tha…”
“Nhượng bộ?” Ta gập cuốn thoại bản lại, “Tần Nhược Lan thật sự bị đưa đi rồi?”
Thu Hòa ngẩn người. “Chuyện… chuyện này thì không ai nói rõ ràng…”
“Đi dò la xem.” Ta nói, “Hỏi người của chúng ta ở cửa hàng gần phủ Hầu, xem rốt cuộc Tần Nhược Lan đang ở đâu.”
“Vâng.”
Sau khi Thu Hòa rời đi, ta ngồi thẫn thờ một lúc.
Cành lan thảo ngoài cửa sổ bị gió thổi đung đưa.
Chiêu này của Hàn thị, không tính là cao minh, nhưng rất hiệu quả. Bà ta không đụng độ trực diện với ta, không đối đầu với Thái hoàng thái hậu, mà đi khuấy động lời đồn bên ngoài——nặn ta thành một ác phụ ghen tuông, ngang ngược, được thế lấn tới.
Bằng cách này, dù cuối cùng hôn sự có bị hủy bỏ, trong mắt thế nhân, lỗi không hoàn toàn thuộc về phủ Hầu. Thậm chí có người còn thấy, Hoắc Thừa Diễn mới là kẻ đáng thương “bị ác thê ép đến không lối thoát”.
Bàn tính gảy hay thật. Đáng tiếc, bà ta đã quên mất một điều. Ta đã sống ở trong cung ba năm. Nước trong cung này, so với cái phủ Hầu của bà ta, sâu hơn không biết bao nhiêu lần.
“Quận chúa.” Tiếng gọi vang lên ngoài cửa.
Một cung nữ lạ mặt đứng bên ngoài, tay bê một hộp thức ăn.
“Thái hoàng thái hậu sai nô tỳ mang chút điểm tâm tới.”
“Để đó đi.”
Cung nữ bước vào, đặt hộp thức ăn lên bàn, rồi nhún gối hành lễ.
Ta gọi ả lại.
“Ngươi là người mới đến sao? Trước đây ở cung Từ Thọ ta chưa từng thấy ngươi.”
Cung nữ cúi đầu: “Nô tỳ năm ngoái mới được điều đến cung Từ Thọ hầu hạ.”
“Điều từ cung nào tới?”
“…Khôn Ninh Cung.”
Khôn Ninh Cung. Nơi đó là của Hoàng hậu.
“Biết rồi, lui xuống đi.”
Cung nữ lui ra ngoài. Ta mở hộp thức ăn, bên trong là vài đĩa bánh trái tinh xảo, kèm theo một mảnh tiểu tiên.
Chữ viết của Thái hoàng thái hậu, chỉ có bốn chữ.
“Phủ Ninh Viễn Hầu.”
Bên dưới vẽ một vòng tròn.
Ta chằm chằm nhìn vòng tròn đó một hồi lâu. Ý của Thái hoàng thái hậu là——Chuyện của phủ Ninh Viễn Hầu, bà đã khoanh vùng lại rồi, để bà thu dọn. Bảo ta đừng gấp.
Nhưng điều ta để tâm không phải là phủ Hầu. Cung nữ được điều tới từ Khôn Ninh Cung. Hoàng hậu nương nương vào cái lúc dầu sôi lửa bỏng này lại nhét người vào cung Từ Thọ, là muốn làm gì?
Đang suy tư, bên ngoài lại truyền đến tiếng bước chân dồn dập. Lần này là Lưu ma ma. Sắc mặt bà xanh mét.
“Tiểu thư, xảy ra chuyện rồi.”
“Lại chuyện gì nữa?”
“Tần Nhược Lan chạy đến cổng phủ Tướng quân quỳ khóc, ôm bụng kêu than, nói người muốn hại đứa con của ả, cầu xin phủ Tướng quân cho ả một con đường sống.”
Nửa miếng bánh đang cầm trên tay ta rơi xuống áo.
“Ả nói gì cơ?”
“Quỳ ngay trước cổng chính phủ Tướng quân, gào khóc giữa phố, nói người ép phủ Hầu phải đưa ả đi, còn muốn đánh nát thai nhi của ả, nói ả thà chết cũng phải chết trước cổng phủ Tướng quân, để cả kinh thành nhìn xem Bùi gia bắt nạt một nữ nhân yếu đuối thế nào…”
Lưu ma ma gần như nghiến răng kể lại.
Ta đứng bật dậy. Phản ứng đầu tiên không phải tức giận. Mà là buồn cười.
Tần Nhược Lan——ta cứ tưởng ả chỉ là một nữ nhân mong manh được Hoắc Thừa Diễn yêu chiều. Không ngờ ả còn có cả bản lĩnh này. Chạy đến trước cổng phủ Tướng quân quỳ khóc làm càn?
Chiêu này, ác hơn mấy trò vặt vãnh của Hàn thị nhiều.
“Bên phủ Tướng quân thế nào rồi?”
“Tướng quân không có trong phủ, ma ma quản sự không dám tự quyết, đóng cửa không màng tới ả. Nhưng bên ngoài có một đám đông vây quanh xem chuyện, bàn tán xôn xao…”
“Ả bây giờ vẫn ở đó?”
“Vẫn đang ở đó. Quỳ gần hai canh giờ rồi, có người lót đệm cho ả, ả đẩy ra không cần, nói phải quỳ đến khi Quận chúa ra mặt gặp ả mới thôi.”
Được. Khá lắm Tần Nhược Lan. Lấy đứa trẻ trong bụng làm vũ khí. Công khai kể khổ, đẩy ta ra đầu sóng ngọn gió.
Nếu ta không đoái hoài gì đến ả, bên ngoài sẽ chửi rủa ta lạnh lùng vô tình, ức hiếp phụ nữ có thai. Nếu ta ra mặt gặp ả, thì trúng kế để ả dẫn dụ. Chọn thế nào cũng thua.
“Đi báo cho Thái hoàng thái hậu một tiếng.”
Ta cầm tờ tiểu tiên trên bàn lên, nhìn bốn chữ “Phủ Ninh Viễn Hầu” và vòng tròn kia. “Nói với ngoại tổ mẫu, vòng tròn chưa vẽ xong, đã có người tự nhảy ra rồi.”
“Tiểu thư, người không về phủ Tướng quân sao?”
“Không về.”
Ta gập tờ giấy nhét vào tay áo.
“Ả không phải thích quỳ sao? Cho ả quỳ.”
“Nhưng người ngoài sẽ nói ra sao…”
“Mặc kệ họ nói.”
Ta bước đến bên cửa sổ, nhìn bầu trời đang sẩm tối dần bên ngoài.
“Thu Hòa chưa về, đợi con bé về điều tra rõ gốc gác của Tần Nhược Lan. Người này không đơn giản, lúc trước Hàn thị có thể dung nạp ả ở trong phủ Hầu nửa năm, không thể nào chỉ vì Hoắc Thừa Diễn thích ả được.”
Lưu ma ma há hốc miệng. “Ý của người là…”
“Đứng sau lưng Tần Nhược Lan, không chỉ có một mình Hoắc Thừa Diễn chống lưng.”
Cửa bị đẩy ra. Thu Hòa đứng ở cửa, thở hồng hộc. Trong tay cầm một mẩu giấy.
“Tiểu thư, tra ra rồi.”
“Nói đi.”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: