Chương 4 - Đại Đế Đoạt Hậu
12
Tiên Đế không cho ta cơ hội từ chối.
Nói xong, ông trực tiếp chuồn khỏi cung điện.
Đúng vậy, là chuồn. Vèo một cái, trực tiếp biến mất.
Ta thật sự khó hiểu, đây là cung điện của ông ta, ông ta chạy cái gì?
Không còn cách nào, ta đành đi một chuyến tới Hi Quang điện.
Trước khi vào cửa, ta nghĩ đến giấc mộng vô duyên vô cớ lúc chợp mắt, quả quyết dùng huyễn thuật đổi sang một gương mặt khác, đề phòng bất trắc.
Trong điện không có tiên đồng hầu hạ, đi thẳng một đường vào gian trong.
Trên mỹ nhân tháp chỉ có một con tiểu hắc long cuộn mình.
Ta nhíu mày, khẽ gọi:
“Hi Quang điện hạ?”
Tiểu hắc long ngẩng đầu lên, nhìn ta một cái, rồi lại yếu ớt rũ đầu xuống.
Trông như đang bị bệnh.
“Là Tiên Đế bảo ta tới, để truyền thụ tâm pháp tĩnh tâm cho điện hạ.”
Tim ta đập rất nhanh, nói cho ta biết con tiểu long bề ngoài ốm yếu này thật ra rất nguy hiểm.
Ta đứng thật xa, niệm cho hắn hai lần tâm pháp tĩnh tâm.
Niệm xong liền dứt khoát xoay người định đi.
Nào ngờ trong chớp mắt, một đôi tay thon dài từ phía sau vươn ra.
Giây tiếp theo, ta bị người ta ôm trọn vào lòng.
Thiếu niên ngửi tóc ta, đột nhiên nói:
“Mùi hương của nàng… rất quen thuộc.”
13
Tóc gáy ta suýt dựng hết cả lên.
Bởi vì giọng nói của hắn cũng rất quen thuộc.
Không, không thể nói là quen thuộc, mà là giống hệt như đúc.
Ta không dám quay đầu, sợ lại giống trong mộng, đối diện với gương mặt của Lục Tranh.
Ta chỉ dùng sức thúc khuỷu tay hất hắn ra, tức giận:
“Điện hạ, xin tự trọng.”
Ta là kiếm tu, tuy không sánh được với long tộc được trời ưu ái, nhưng lực đạo cũng không dễ dàng bị hóa giải.
Thiếu niên lùi lại tháo lực, buông ta ra.
Sau đó lại tiến tới lần nữa.
Tốc độ của hắn rất nhanh, chớp mắt đã gần ngay trước mặt.
May mà ta cũng không kém, vừa né tránh vừa túm lấy đai ngọc bên hông hắn, đẩy rồi kéo, trực tiếp bẻ tay hắn ra sau, đè lên tường.
“Thành thật chút.”
Thiếu niên lẩm bẩm: “Thân pháp cũng rất giống, rốt cuộc nàng là ai?”
Hắn nghiêng đầu muốn nhìn ta, bị ta đè trở về.
Tay ta lại hơi run.
Bởi vì ta đã nhìn rõ mặt hắn, giống Lục Tranh như đúc.
Hoặc phải nói, hắn chính là Lục Tranh.
Ta chính là người mà các tiên nữ nói đã khiến Hi Quang điện hạ mất hồn.
Là tình kiếp ở phàm gian của hắn.
Nói vậy, lần hạ phàm này, ngoài mặt là Tiên Đế muốn rèn luyện ta.
Thực chất là muốn để ta đi lót đường cho Lục Tranh?
Trời đất, may mà đạo tâm của ta vững chắc.
Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật, suýt chút nữa đã trở thành đá kê chân của người khác.
Lục Tranh giãy giụa, cổ tay ta bị hắn ép đến đau.
Ta buông tay, bấm một pháp quyết, trực tiếp chuồn tại chỗ.
Sau lưng truyền đến giọng nói run rẩy:
“Thanh Âm, là nàng sao?”
14
Là cái rắm.
Ở phàm gian ngươi gọi ta là Sở Thanh Âm, về tiên giới ngươi phải gọi ta là gì?
Nói rõ cho ngươi biết, ngay cả Tiên Đế cũng phải gọi ta một tiếng Hàn Cảnh Tiên Tôn!
Chọc giận ta, nửa tháng sau trấn áp Ma tộc, ngươi bảo đám văn quan kia đi đi.
Đúng, phái Nguyệt Lão ra chiến trường, buộc loạn chỉ đỏ cho Ma tộc, khiến bọn chúng đoạn tụ rồi tự diệt tộc.
Phái Văn Khúc Tinh tới đọc “chi hồ giả dã” cho Ma tộc nghe suốt ba ngày ba đêm, khiến chúng đau đầu mà chết.
Thực tế không? Có khả thi không?
Đừng chọc cô nãi nãi đây cười.
Ta lau mặt, trong lòng bực bội.
Vẫn là do đọc quá ít thoại bản, vốn không nên nhặt nam nhân ven đường. Căn bản chẳng có món hàng nào tốt, toàn là tai họa.
Đây này, dính như cao dán chó, về tiên giới rồi vẫn không vứt được.
Ô Linh thò đầu ra:
“Tỷ tỷ, sao tỷ đứng ngoài điện không vào?”
“Tú Nga tỷ tỷ đã đón ngọc thỏ về rồi, tỷ có muốn cho nó ăn củ cải không?”
Ta dọn sạch những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, vào phòng xem thỏ.
Con thỏ trắng như tuyết rất có linh tính, ngửi thấy mùi quen thuộc sẽ chủ động lại gần.
Bàn tay ta vươn ra bị nó liếm một cái, rồi lại dùng đầu cọ vào.
Giống như chó con vậy, muốn ta xoa đầu nó.
Nói ra thì, ở phàm gian Lục Tranh cũng nuôi một con chó.
Mỗi lần thấy ta, nó đều lao tới, sau đó liếm lấy liếm để.
Tay đang vuốt thỏ của ta khựng lại.
Không đúng, sao lại nghĩ tới Lục Tranh nữa rồi?
“Tú Nga, giúp ta tìm một bộ y phục màu tối hơn.”
Dao Trì tiên hội tối nay, ta phải cải trang một phen rồi mới vào.
Tuyệt đối không thể để Lục Tranh nhận ra ta!
15
Gần như toàn bộ tiên nhân có danh có tiếng trong tiên giới đều tới tham dự Dao Trì tiên hội.
Vị trí của ta khá gần phía trước, ngay dưới vị trí đầu tiên của Tiên Đế.
Nhưng tương ứng, cũng ngồi cạnh Lục Tranh.
Vì vậy, ta không đến chỗ ngồi, mà đội gương mặt lão đầu râu trắng đi dạo khắp nơi.
Bàn đào và quỳnh tương ngọc dịch đều có đủ, ta nhân cơ hội ăn no một trận.
Lại đi dạo xem bảo vật khắp nơi, thỉnh thoảng tham gia đấu giá một chút.
Tiên hội diễn ra được một nửa, Tiên Đế tới, chúng tiên trở về vị trí.
Không còn cách nào, ta đành trở lại chỗ ngồi của mình.
Ta cúi đầu, cố gắng giảm cảm giác tồn tại.
“Mấy năm nay, sự ổn định của tam giới đều nhờ vào chư vị đang ngồi đây.”
“Sau này chúng ta cũng nên…”