Chương 1 - Đại Đế Đoạt Hậu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ta tu vô tình đạo thành tiên, vậy mà Tiên Đế cứ nhất quyết bắt ta hạ phàm độ tình kiếp.

Để qua loa với ông ta, ta tiện tay nhặt một tiểu khất cái, giúp hắn báo thù, thuận tiện còn đoạt luôn một ngôi vương vị.

Ngày tiểu khất cái xưng đế, hắn đại xá thiên hạ, muốn lập ta làm hậu.

Ta nhìn đường chỉ tay của hắn, thuận miệng nói:

“Thân thể ngươi không được, vẫn nên đừng lấy oán báo ân, bắt ta phải thủ tiết sống.”

“Đường tình duyên cũng nông, hai ta chỗ nào cũng không hợp.”

Dứt lời, ta lập tức phi thăng tại chỗ, trở về tiên giới.

Vừa mở mắt ra, ta đã nghe thấy hai tiên nữ đang thì thầm:

“Nghe nói chưa? Tiểu nhi tử của Tiên Đế độ kiếp thất bại rồi.”

“Tay bị rạch toàn vết máu, miệng thì cứ như phát điên mà lẩm bẩm ‘hợp mà, hợp mà’.”

“Mấy ngày nay lại cố chấp nói mình bất lực, cầu xin Nguyệt Lão suốt ba ngày rồi.”

“Ơ? Kiếm Tiên tỷ tỷ, tỷ về rồi à? Tỷ và điện hạ cùng độ kiếp một lúc, có biết nguyên nhân là gì không?”

Ta: “…”

Nguy hiểm thật, suýt chút nữa đã thành đá lót đường cho nhi tử của Tiên Đế rồi.

May mà đạo tâm của ta vững chắc.

01

Ta trời sinh thiếu một khiếu trong tâm trí, sư phụ nói ta thích hợp tu vô tình đạo.

Quả thật cũng đúng. Ta tám tuổi Trúc Cơ, mười sáu tuổi đại thành, mười tám tuổi cứng rắn chống đỡ chín đạo thiên lôi mà thành tiên.

Hai mươi tuổi, Tiên Đế muốn phong ta làm Chiến Thần.

Yêu cầu duy nhất là: để ta hạ phàm độ tình kiếp.

“Ngươi trời sinh thiếu một khiếu, vốn không được thiên đạo dung nạp, nhưng ngươi tu luyện khắc khổ, ta không muốn mai một ngươi.”

“Đợi ngươi độ kiếp trở về, ta sẽ dùng Thần Linh Quả giúp ngươi nặn ra một khiếu, bù đắp phần thần thức còn thiếu của ngươi, được không?”

Ta do dự một lát rồi đồng ý.

Trước khi phi thăng, sư phụ cũng từng dặn ta nghĩ cách bù đắp thần thức.

Nếu không, tu vi càng cao thì càng dễ tẩu hỏa nhập ma.

Ta sắp xếp ổn thỏa cho con thỏ nhỏ vừa ôm từ chỗ Hằng Nga tỷ tỷ về, rồi tung người nhảy xuống phàm gian.

Trước khi phi thăng, để giết thời gian, ta từng lén xem không ít thoại bản mà sư phụ mua.

Vì vậy, ta cũng học được vài bí quyết tình cảm.

Ví dụ như thanh mai trúc mã là tốt nhất, tình cảm phải bồi dưỡng từ nhỏ, sau khi lớn lên mới có thể một lòng một dạ.

Tốt nhất còn nên thêm chút ý nghĩa cứu rỗi, như vậy tỷ lệ thành công sẽ cao hơn.

Thế là ta chọn tới chọn lui trong một đám tiểu khất cái, tìm ra đứa trông thảm nhất.

Ta đút cho hắn hai miếng màn thầu khô khốc, hỏi hắn:

“Ngươi có bằng lòng đi theo ta không?”

“Sau này, ta có một miếng thịt gà ăn, thì ngươi sẽ có một miếng màn thầu ăn.”

Hắn không trả lời.

Ta thấy kỳ lạ, cúi đầu nhìn xuống.

Tiểu khất cái cụt tay cụt chân đang bị nghẹn đến trợn trắng mắt.

Một lúc lâu sau, giọng nói yếu ớt của hắn mới khó khăn bật ra:

“Màn thầu đổi thành cháo loãng… được không?”

02

Ồ, tiểu khất cái này còn khá tham lam.

Màn thầu bột thô một văn tiền hai cái, còn cháo gạo trắng phải ba văn một bát đấy.

Nhưng ta còn trông mong sau này hắn có thể giúp ta độ tình kiếp, nên miễn cưỡng đồng ý.

Ta giúp hắn nối lại tay chân, rồi một bát khô, một bát loãng mà nuôi hắn lớn.

Hắn nói muốn đọc sách, ta tìm tiên sinh cho hắn.

Hắn muốn luyện võ, ta đích thân ra tay dạy.

Cứ thế chịu đựng bốn năm, cuối cùng hắn cũng mười sáu tuổi.

Ta xoa xoa tay, ban đêm gọi hắn vào phòng mình, định bắt đầu hành sự.

Nào ngờ hắn dùng đôi mắt trong như nước, đầy bi thương nhìn ta, đột nhiên hỏi:

“Tỷ tỷ, tỷ có biết tên thật của ta là gì không?”

Ta có dự cảm chẳng lành, vội xua tay:

“Không biết, cũng không muốn biết, ngươi đừng nói với ta.”

Nhưng hắn vẫn tự nói:

“Ta tên Lục Tranh, là thế tử tiền Định Quốc Công phủ.”

“Sáu năm trước, nhà ta bị gian thần hãm hại, cả phủ bị xử trảm. Ta kéo dài hơi tàn, giả chết mới may mắn thoát được một kiếp.”

Ta thấy đau đầu:

“Cho nên, ngươi nói những chuyện này với ta là muốn báo thù?”

Lục Tranh tiến lên một bước, nắm lấy tay ta:

“Tỷ tỷ, ta biết, tỷ cứu ta là vì thèm muốn…”

Tai hắn hơi đỏ:

“Thèm muốn thân thể của ta.”

Hắn kéo hé cổ áo ra, để lộ lồng ngực đẹp đẽ rắn chắc.

“Thân thể này vốn là do tỷ tỷ cứu về, vốn nên thuộc về tỷ.”

03

Bốn năm trước, khi ta cứu Lục Tranh.

Mặt hắn đầy bụi bẩn, thân thể gầy đến mức như một cây trúc khô.

Nhưng hiện giờ, đôi mày mắt hắn sâu thẳm như đầm lạnh, môi mỏng mím chặt, dung mạo tuấn mỹ, lạnh nhạt mà cao quý.

Đường nét cơ bắp đẹp đẽ men theo cổ áo kéo xuống, khuất vào cạp quần.

Vòng eo thon gọn săn chắc nhìn thôi đã thấy mê hoặc.

Ta vươn tay sờ một cái, như ý nghe thấy hắn khẽ thở gấp đầy kìm nén.

Giọng nói lạnh nhạt mang chút khàn, rất dễ nghe.

Rất biết điều, ta rất hài lòng.

Tay ta trượt xuống dưới, định bắt đầu hưởng dụng.

Kết quả Lục Tranh giữ tay ta lại, giữa mày mắt lộ ra chút buồn bã.

“Tỷ tỷ, bây giờ vẫn chưa phải lúc nói chuyện tình ái.”

“Gia thù của ta vẫn chưa báo.”

“Đợi ta thêm hai năm, được không?”

“Thân thể này sớm muộn gì cũng là của tỷ, không cần vội nhất thời.”

Nếu đổi thành người khác, chắc chắn sẽ đau lòng cho hắn.

Nhưng ta còn sốt ruột trở về tiên giới xem thỏ của ta.

“Là của ta thì bây giờ lấy ra cho ta đi.”

“Sao lại không cần vội nhất thời? Ta rất vội, bây giờ ta muốn luôn!”

Lục Tranh: “?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)