Chương 6 - Đại Cô Nương Đã Hiểu Rõ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chỉ là đến hôm nay, cuối cùng ta cũng biết, đau thì đau, con người vẫn phải đi về phía trước.

Biệt viện ở phía đông thành, đường không tính là xa.

Nhưng ta dựa vào vách xe, nghe bánh xe từng vòng lăn qua mặt đường, lại cảm thấy như đã đi rất lâu.

Đợi đến khi xe ngựa dừng lại, trời đã sáng hẳn.

Tấm biển trước cổng biệt viện đã cũ, sơn cũng tróc ra một ít.

Nhưng khi cửa được đẩy mở, sân bên trong lại sạch sẽ hơn ta tưởng.

Rõ ràng hôm qua cữu phụ đã cho người tới dọn dẹp. Lá rụng đã quét, giấy cửa sổ cũng thay, ngay cả chậu than trong chính phòng cũng đã nhóm lên.

Đêm đầu tiên, ta gần như không ngủ.

Sổ sách cửa tiệm, tiền thuê điền trang, biệt viện còn thiếu gì, trong tay có bao nhiêu bạc hiện, hạ nhân nào có thể giữ lại, hạ nhân nào không thể giữ…

Từng việc từng việc xếp hàng trong đầu ta.

Ta trằn trọc đến nửa đêm, dứt khoát khoác áo đứng dậy, thắp đèn ngồi trước bàn, đối chiếu lại những quyển sổ vừa giao nhận hôm nay.

Xem đến quyển thứ hai, ta bỗng phát hiện sổ sách năm ngoái của một gian tiệm thiếu ba mươi lượng.

Không nhiều.

Nhưng đây không phải chuyện bạc nhiều hay ít.

Bây giờ sổ này là của ta.

Thiếu là thiếu, phải tra.

Bất kể là chưởng quầy động tay chân, hay ở khâu nào đó bị sót, đều phải có người bù lại ba mươi lượng này cho ta.

Ta nhìn chằm chằm trang sổ ấy rất lâu, bỗng bật cười.

Có chút mệt, cũng có chút hoang đường, nhưng nhiều hơn là cảm giác vững vàng đến muộn.

Thì ra đây chính là cuộc sống của ta.

Không phải chờ ai đó cho ta một lời giải thích, không phải ngồi trong hậu trạch để người ta chọn rồi bỏ lại.

Mà là cửa tiệm thiếu ba mươi lượng, ta phải đi tra.

Điền trang năm nay giảm thu, ta phải đi xem.

Biệt viện thiếu than thiếu gạo, ta phải tính.

Rất vụn vặt, rất mệt, thậm chí có phần chật vật.

Nhưng những thứ này, ít nhất thật sự nằm trong tay ta.

Ăn sáng xong, người đầu tiên ta gặp là chưởng quầy tiệm tơ lụa.

Ông ta vừa vào cửa đã quỳ xuống trước.

“Cô nương, lão nô có lỗi với người.”

Ta không lên tiếng, chỉ nhìn ông ta.

Quả nhiên, câu tiếp theo ông ta đã tự khai ra.

“Mùa đông năm ngoái, bên Liễu phu nhân cho người tới, nói sổ sách trong phủ không xoay sở kịp, trước tiên rút ba trăm lượng từ cửa tiệm. Lão nô không dám không nghe, nhưng trên sổ lại không thể vô cớ thiếu một khoản lớn như vậy, nên đành tách ra thành mấy khoản nhỏ, vụn vặt chuyển sang chỗ khác. Về sau muốn bù lại, nhưng vẫn chưa bù xong.”

Ta nhìn ông ta, chậm rãi khép quyển sổ trong tay lại.

“Ba trăm lượng. Chỉ có khoản này?”

Sắc mặt ông ta trắng bệch.

Ta liền hiểu.

Trước đây ta xem sổ, chỉ có thể xem tổng sổ.

Bây giờ sổ sách đã nằm trong tay ta, ta lật kỹ từng trang mới phát hiện có vài con số thoạt nhìn không có vấn đề, nhưng tính kỹ lại chỗ nào cũng không đúng.

Ba mươi lượng, bốn mươi lượng, bảy mươi lượng.

Mỗi khoản không lớn, nhưng cộng từng khoản lại, sớm đã không biết thất thoát bao nhiêu.

Ta nhìn ông ta, giọng không cao:

“Trước đây ngươi là người làm việc cho mẫu thân ta. Người đối xử với ngươi không tệ.”

Đầu ông ta càng cúi thấp hơn.

“Biết vậy mà vẫn dám giấu ta lâu như thế?”

Ông ta chua chát nói:

“Cô nương, ban đầu lão nô cũng từng nghĩ sẽ truyền lời cho người. Nhưng khi ấy người còn ở trong phủ, phía trước có lão gia, phía sau có lão thái thái, Liễu phu nhân lại cầm ấn tín nội viện. Nếu lão nô vượt qua bọn họ tới tìm người, không chỉ cửa tiệm không giữ được, mà cả nhà già trẻ cũng gặp họa.”

Ta im lặng một lát, mới nói:

“Nợ bao nhiêu, trở về tính rõ từng khoản. Có thể đòi lại thì đòi lại. Không đòi lại được, cũng phải ghi rõ người và việc cho ta. Sau này sổ sách của cửa tiệm không được lẫn vào trong phủ thêm một khoản nào nữa. Nếu còn có lần sau, ngươi cũng không cần tới gặp ta.”

Người thứ hai tới là quản sự trên điền trang.

Hắn vào cửa trước tiên nói một lượt về thu hoạch năm nay, cuối cùng mới chậm rãi thốt ra một câu:

“Vì vậy tiền thuê năm nay e rằng còn phải ít hơn năm trước hai phần.”

Ta nghe xong, hỏi hắn:

“Ít hai phần, vậy nhà ngươi năm nay cũng ít hai phần à?”

Hắn sững ra.

Ta cúi đầu lật sổ, đầu cũng không ngẩng:

“Thu hoạch năm trước và năm ngoái, ruộng không ít đi, trời cũng không sập, vậy mà từ mùa đông năm trước, tiền thuê cứ năm sau ít hơn năm trước. Sao vậy, điền trang nhà họ Ôn đến năm nay mới bắt đầu sinh sâu, hay trước đây các ngươi bắt nạt ta không hiểu, chỉ cần mấy câu ‘trời không tốt’ là muốn lừa gạt cho qua?”

“Trở về tính lại. Còn dám mang loại sổ này tới lừa ta, ngươi cũng không cần làm nữa.”

Thật ra ta cũng không phải trời sinh đã biết những thứ này.

Mấy ngày đầu, ta thường tính đến đau đầu.

Vải vóc ra vào cửa tiệm, xuân gieo thu gặt trên điền trang, tiền tháng của hạ nhân trong biệt viện, than gạo trong bếp, tiền lễ đỏ dịp lễ tết… chuyện nào cũng phải động não.

Có một lần, ta ngồi nhìn sổ sách đến nửa đêm, dầu đèn cũng sắp cạn, những con số trước mắt loạn thành một đoàn.

Ta gảy bàn tính lách cách, càng gảy càng phiền, cuối cùng đè mạnh tay xuống, suýt nữa thở không nổi.

Tần ma ma vội rót cho ta một chén nước nóng, nhẹ giọng nói:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)