Chương 4 - Cửu Vĩ Thiên Hồ Trốn Hôn
Sau đó, ngài bỗng giơ tay.
Đầu ngón tay thon dài nhẹ nhàng lướt qua bên má ta.
Hơi thở ta run lên.
Ngón tay ấy chậm rãi đi xuống.
Lướt qua cổ.
Lại như có như không chạm qua xương quai xanh tiếp tục đi xuống.
Cả người ta thoáng cứng lại.
Ấy vậy mà thần sắc Đế Quân vẫn nhàn nhạt như cũ.
Chóp tai ta càng lúc càng nóng, toàn thân run rẩy.
Chỉ có thể cắn răng tiếp tục nhích tới.
“Đế Quân…”
Giọng ta mềm đi, âm cuối cũng khẽ run.
“Không phải ngài… vẫn chưa có đạo lữ sao?”
Cuối cùng Đế Quân thấp giọng cười một tiếng.
Ý cười trầm trầm ấy nghe đến mức khiến lòng ta tê dại.
Ngay sau đó.
Ngài bỗng vươn tay bóp lấy cổ ta.
Động tác không nặng.
Nhưng vẫn khiến ta lập tức cứng người.
Đế Quân kéo ta lại gần hơn, ánh mắt sâu thẳm nhìn ta.
Khoảng cách gần đến mức hơi thở gần như quấn vào nhau.
Tim ta đập nhanh đến gần như mất khống chế.
Ta không nhịn được hơi ngẩng đầu, muốn hôn lên.
Nhưng ngay khoảnh khắc sắp chạm tới—
Đế Quân bỗng buông tay.
Giây tiếp theo, cả người ta bị ngài ném thẳng xuống giường.
“A—”
Ta chật vật ngã xuống đất, khóe miệng tràn ra tơ máu.
Còn chưa kịp phản ứng, trên đầu đã truyền tới giọng ngài.
“Cất hết những tâm tư nhỏ nhặt của ngươi đi.”
Ta cứng đờ.
Mặt lập tức đỏ bừng.
Đế Quân đã đứng dậy khỏi giường, tùy tay khoác áo ngoài.
Khi đi ngang qua ta, ngài rũ mắt liếc ta một cái.
“Ra ngoài đi dạo với ta.”
Ta cúi đầu, xấu hổ đến không biết giấu mặt vào đâu.
Một lúc lâu sau, mới nhỏ giọng đáp:
“… Vâng.”
9
Ta cúi đầu, đi theo sau Đế Quân.
Làng chài về đêm rất yên tĩnh.
Gió biển thổi qua bờ, cuốn theo mùi mặn tanh, nơi xa thỉnh thoảng truyền tới vài tiếng chó sủa.
Đế Quân suốt đường không nói.
Ta cũng không dám mở miệng.
Mãi đến khi đi tới bến cảng, bước chân ngài bỗng dừng lại.
Mặt biển đen như mực.
Từng chiếc thuyền đánh cá neo bên bờ, đầu thuyền treo đèn vàng mờ, theo sóng biển nhẹ nhàng lay động.
Nhìn từ xa, giống như vô số vì sao rơi xuống nhân gian.
Đế Quân đứng bên bờ, nhìn mặt biển, mở miệng:
“Ngươi nhìn cảnh biển này.”
“Có điều gì muốn nói không?”
Ta ngẩn ra.
Sau đó nhìn theo ánh mắt ngài.
Gió biển thổi rối tóc ta.
Ta yên lặng hồi lâu, mới khẽ mở miệng:
“Phụ thân trước kia từng nói với ta.”
“Người nói đêm bên biển sẽ có rất nhiều đèn thuyền, giống như sao trời rơi xuống nhân gian.”
“Khi ấy ta chưa từng thấy biển, còn cảm thấy phàm nhân luôn thích nói lời khoa trương.”
Ta nhìn những ngọn đèn nơi xa, giọng bất giác nhẹ đi.
“Giờ mới biết.”
“Hóa ra… thật sự là như vậy.”
Đế Quân không nói.
Ta im lặng một lát, lại thấp giọng nói:
“Phụ thân ta là phàm nhân.”
“Tuổi thọ chẳng qua trăm năm.”
“Khi còn trẻ, người từng cứu mẫu thân ta, về sau liền ở lại Thanh Khâu.”
Ta cười cười.
“Thuở nhỏ, phụ thân thường lén đưa ta xuống núi.”
“Mua kẹo hình người cho ta, dẫn ta xem hội đèn, lại luôn thích kể cho ta nghe chuyện nhân gian.”
“Người nói đời người tuy ngắn, nhưng dù sao cũng phải tận mắt nhìn một lần trời đất.”
Gió biển thổi qua.
Giọng ta bỗng khựng lại.
Một lúc lâu sau, mới tiếp tục nói:
“Sau này người mất rồi.”
“Thanh Khâu chúng ta không giỏi chiến đấu, ngoài dung mạo ra…”
“Không lâu sau, mẫu thân bị đưa đi liên hôn với một lão yêu quái.”
“Bà ấy…”
Đầu ngón tay ta khẽ siết chặt.
“Chết trên đường.”
Những lời phía sau, ta không nói tiếp.
Bến cảng yên tĩnh đến chỉ còn tiếng sóng biển.
Ta cúi đầu, bỗng hơi hối hận.
Không biết vì sao mình lại nói những điều này với Đế Quân.
Nhưng đúng lúc này.
Đế Quân bỗng mở miệng.
“Lần đầu tiên ta nhìn thấy biển.”
“Trên biển nổi rất nhiều xác người.”
Ta ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn ngài.
Đế Quân vẫn nhìn mặt biển xa xa, thần sắc rất bình tĩnh.
“Khi đó nhân tộc yếu hơn bây giờ rất nhiều.”
“Yêu ăn thịt người, rồng nuốt thành trì.”
“Phàm nhân sớm sinh tối chết, ngay cả sống sót cũng đã khó.”
Gió biển nhấc vạt áo ngài lên.
“Về sau ta mới hiểu.”
“Chúng sinh thật ra chẳng khác gì nhau.”
“Khi yếu đuối, đều chỉ có thể mặc người xâu xé.”
“Trời vận hành mạnh mẽ, quân tử lấy tự cường không ngừng làm đạo.”
Ta ngây ngẩn nhìn ngài.
Gió đêm thổi qua.
Đế Quân im lặng một lát, bỗng xoay người đi về.
“Về thôi.”
Lúc này ta mới bừng tỉnh.
“… Vâng.”
Ta vội vàng theo sau.
10
Mấy tháng tiếp theo, ta theo Đế Quân đi một đường về phía bắc.
Trước tiên, chúng ta đến Giang Nam.
Khi ấy đúng độ đầu xuân mưa bụi liên miên.
Cầu đá xanh bắc ngang những con hẻm nước, thuyền nhỏ chậm rãi lướt dưới cầu. Đèn lửa hai bên bờ rơi xuống lòng sông, bị gió nhẹ thổi qua liền vỡ thành từng mảnh.
Ta nằm bò bên mạn thuyền, nhìn bóng đèn lay động trong nước, nhịn không được đưa tay chạm vào.
Đầu ngón tay vừa chạm mặt nước.
Những ánh sáng ấy liền tan ra.
Ta ngẩn người.
Đế Quân ngồi ở đầu thuyền, nhìn ta một cái.
“Trăng trong nước vốn không thể bắt được.”
“Nhưng rất nhiều người vẫn cứ thích đưa tay.”
Ta vô thức ngẩng đầu.
Ngài rũ mắt nhìn mặt sông, giọng rất nhạt.
“Người chấp niệm quá nặng.”
“Cuối cùng phần lớn đều sẽ tự nhốt chết mình trong lòng.”
Sau đó chúng ta lại đến ngoài thành Cô Tô.
Sáng hôm ấy sương mù dày đặc.
Tiếng chuông trên núi ngân dài truyền tới, rừng thông bị sương che phủ, nơi xa thấp thoáng có thể nhìn thấy mái chùa cong vút.
Ta theo Đế Quân đi lên theo bậc đá.
Bên đường có một lão tăng đang quét lá rụng.
Một chiếc lá vừa rơi xuống.
Lại bị gió thổi đi xa.
Ta nhìn rất lâu, nhịn không được hỏi:
“Ông ấy cứ quét mãi như vậy, không mệt sao?”
Bước chân Đế Quân không dừng.
“Lá rụng vốn quét không sạch.”
“Nhưng vẫn phải có người quét.”
Ta ngẩn ra.
Giọng Đế Quân vang lên:
“Rất nhiều chuyện trên đời vốn không có kết quả.”
“Nhưng không có kết quả, không có nghĩa là không nên làm.”
Gió núi xuyên qua rừng thông.
Ta bỗng có chút thất thần.
Về sau khi rời khỏi chùa, ta nhịn không được quay đầu nhìn một cái.
Lão tăng kia vẫn cúi đầu, từng nhát từng nhát quét đầy sân lá khô.
Sau nữa.
Chúng ta đến tuyết nguyên phương Bắc.
Nơi ấy quanh năm tuyết rơi, trời đất mênh mang một màu.