Chương 20 - Cướp Phu Quân Của Thái Phó
Cho tới khi ta trước mặt cả phòng tìm ra một đường dây ngầm từ ba trăm bảy mươi hai quyển sổ.
Lương thực của quân phản loạn Tây Bắc không tự nhiên xuất hiện.
Mà do mấy thế gia trong kinh lấy danh nghĩa cứu tế thiên tai chuyển ra.
Hàn thiết dùng chế tạo quân khí cũng đi theo thủy lộ Tạ thị năm xưa từng bị Thôi gia chiếm dụng.
Ta ném sổ lên ngự án.
“Bắt người.”
Thẩm Nghiễn Hành không hỏi lần thứ hai.
Ngay đêm ấy, cấm quân khám xét bảy phủ đệ.
Ngày thứ hai, đường lương của phản quân Tây Bắc bị cắt.
Ngày thứ ba, Châu Huyền dẫn quân tập kích kho hàn thiết.
Ngày thứ bảy, phản quân nội loạn.
Ngày thứ mười, đích hệ cuối cùng của Thôi thị bị áp giải về kinh.
Ngày hành hình, kinh thành có tuyết lớn.
Ta ôm con đứng trên thành lâu.
Thẩm Nghiễn Hành khoác đại氅 đứng bên cạnh.
Bên dưới, bách tính chen kín phố dài.
Có người hô Bệ hạ vạn tuế.
Cũng có người hô Hoàng hậu thiên tuế.
Ta cúi nhìn con.
Nó ngủ rất ngon, hoàn toàn không biết cha mẹ vừa vượt qua một trận phong tuyết.
Sau đó Lễ bộ Thượng thư lại tới một lần.
Ông ta cầm tông phổ mới soạn, dè dặt hỏi ta:
“Danh húy tiểu hoàng tử có nhập ngọc điệp Tiêu thị không?”
Ta còn chưa lên tiếng, Thẩm Nghiễn Hành đã bình thản:
“Viết hai bản.”
Lễ bộ Thượng thư sững người.
Thẩm Nghiễn Hành nói:
“Ngọc điệp Tiêu thị ghi Hoàng trưởng tử Tiêu Thừa An.”
“Gia phả Tạ thị ghi Tạ Thừa An.”
“Nó vừa thừa tông miếu, cũng thừa Tạ gia.”
Môi Lễ bộ Thượng thư run nửa ngày, cuối cùng quỳ xuống lĩnh chỉ.
Ta nhìn Thẩm Nghiễn Hành.
“Ngài không sợ hậu nhân mắng ngài phá tổ chế?”
Chàng nắm tay ta.
“Nếu tổ chế không bảo vệ được người thì phá cũng cứ phá.”
Ta chợt nhớ rất lâu trước đây, đám thúc công ở tộc đường từng nói nữ nhân không thể gánh vác gia môn.
Nhớ tấm lưng còng xuống của cha.
Nhớ cuốn sổ mẹ giấu trong bàn tính.
Cũng nhớ ô cửa sổ mở hé của phủ Thái phó đêm đó cùng Thẩm Nghiễn Hành một thân bạch y thanh lãnh.
Ta không nhịn được cười.
“Biết ngài dễ nói chuyện như vậy, lúc đầu ta đã không mang dây thừng.”
Thẩm Nghiễn Hành nghiêng đầu nhìn ta.
“Nếu phu nhân không mang dây, chưa chắc ta đã đi cùng nàng.”
Ta sững người.
“Ngài có ý gì?”
Trong mắt chàng hiện lên nụ cười rất nhạt.
“Đêm đó nếu ta thật sự không muốn, nàng không trèo vào phủ Thái phó được.”
Ta ngây người nửa ngày rồi cuối cùng phản ứng.
“Vậy ngài biết từ trước ta sẽ tới?”
Chàng thong thả:
“Tạ cô nương dò đường ba lần, dò không kín đáo lắm.”
Ta tức đến vặn tay áo chàng.
“Thẩm Nghiễn Hành, ngài đùa ta?”
Chàng nắm tay ta, cúi đầu hôn lên đầu ngón tay.
“Là ta cam tâm tình nguyện.”
Nhiều năm sau, Thừa An lớn đến tuổi biết ôm bàn tính gảy loạn.
Ngày nào cha ta cũng vác nó trên vai, đi khắp Tạ phủ khoe khoang.
“Nhìn thấy chưa, hương hỏa Tạ gia ta đấy.”
“Biết gảy bàn tính, còn biết đọc luật lệnh.”
Trong tộc không còn ai dám nói con gái là bát nước hắt đi.
Bởi trên chính đường Tạ gia, tên mẹ ta được viết lớn nhất.
Tên ta viết ngay bên cạnh.
Kế bên nữa là Thừa An.
Còn Thẩm Nghiễn Hành.
Ban ngày chàng làm Hoàng đế, ban đêm lại trèo tường Tạ phủ tới gặp ta.
Có một lần bị cha bắt gặp.
Cha cầm bàn tính đứng trong sân, mặt đen như đáy nồi.
“Bệ hạ, ngài đi cửa chính không được sao?”
Thẩm Nghiễn Hành nhìn ta một cái, vậy mà vẫn cực kỳ ung dung.
“Quen rồi.”
Ta ngồi dưới hành lang cười đến không thẳng nổi lưng.
Hóa ra chuyện hoang đường nhất đời này không phải ta cướp một vị Thái phó cao lãnh.
Mà là vị Thái phó cao lãnh ấy ngay từ đầu đã đứng chờ ta tới cướp.