Chương 7 - Cưỡng Ép Tình Yêu Hay Hạnh Phúc Bất Ngờ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nhưng Kỳ Thịnh có vẻ giận thật, tối đến không ôm tôi ngủ, cứ nằm co rúm một góc giường như khúc gỗ. Tôi nhìn cái lưng thẳng tắp đó, trở mình. Thôi, đợi anh ta hết giận rồi dỗ sau vậy.

Ai ngờ một lúc sau, bên cạnh vang lên tiếng sụt sịt. Tôi ngơ ngác bật đèn, thấy Kỳ Thịnh đang nức nở.

“Kỳ Thịnh, anh khóc đấy à?”

Anh ta dịch ra xa hơn, giọng nghèn nghẹn: “Không có.”

Tôi bò qua xoay mặt anh ta lại, mắt anh ta ướt nhòe, đỏ hoe, nhìn y hệt một chú cún bị bỏ rơi. Tôi thở dài: “Còn bảo không.”

Anh ta vội quay mặt đi: “Không là không.”

Nói thật, dáng vẻ này của anh ta nhìn cũng… đáng yêu. Tôi không nhịn được, hôn lên khóe môi anh ta: “Đừng giận nữa.”

Anh ta vẫn bướng: “Đã bảo là không rồi.”

Nhớ lại mấy bộ phim ngắn từng xem, tôi nghiêng đầu suy nghĩ vài giây. Rồi tôi vung tay tát một cái thật mạnh vào mặt anh ta: “Cún con không ngoan!”

Kỳ Thịnh khẽ run lên nhưng không phản ứng. Tôi nghiến răng, tát tiếp. Một cái, hai cái… Đến cái thứ ba, anh ta hừ nhẹ một tiếng nhưng vẫn không phản ứng.

Tôi cáu rồi. Không biết điều đúng không? Yêu cầu biến thái thế mà tôi không từ chối, còn bảo đi học thêm, thế mà anh ta lại giận. Càng nghĩ càng tức, tôi cưỡi lên người anh ta nhéo loạn xạ. Không phải thích khóc sao? Chỗ nào đau nhéo chỗ đó, cho anh khóc cho sướng.

Đang nhéo hăng say thì Kỳ Thịnh đột nhiên ôm chầm lấy tôi, hít một hơi thật sâu. Ánh mắt không còn chút tủi thân nào, mà là sự thỏa mãn tột độ. Nụ cười đắc thắng hiện lên, anh ta thì thầm vào tai tôi: “Sập bẫy rồi nhé bé cưng. Sau này cứ bắt nạt anh thế này nhé.”

Tôi: ¥%#¥. Sao trên đời lại có người biến thái như thế này cơ chứ!

10

Sau khi ép tôi thử hết những trò anh ta mua, Kỳ Thịnh mới chịu cởi xích cho tôi. Trên đường về, anh ta đột nhiên ghé sát: “Nhát thế này, sao lúc đầu lại dám bắt tôi?”

Tôi ngượng ngùng quay mặt đi: “Lúc đó nghe nói anh sắp liên hôn, cộng thêm uống chút rượu, lại bị Ngụy Lai xúi…” Rượu đúng là thủ phạm.

Anh ta gật đầu: “Ồ, hôm nào tôi sẽ đi lạy tạ mấy cô ấy.” Ngừng một chút, anh ta nghiêm túc giải thích: “Nhà tôi đúng là muốn liên hôn, nhưng tôi không đồng ý. Hơn nữa, tôi từng đến nhà em vài lần, nhưng bố em không đồng ý.”

“Cho nên… vốn dĩ tôi cũng định bắt em đi, đã chọn xong địa điểm rồi.”

Cái gì??? Sao tôi không biết nhỉ? Bố tôi buồn cười thật, tự nhiên từ chối người ta làm gì không biết.

Nhìn hai bàn tay đan chặt vào nhau, tôi hắng giọng: “Cái đó… anh thích tôi từ bao giờ thế?”

Kỳ Thịnh cúi đầu, giọng hơi ngượng: “Từ hồi làm bạn cùng bàn tiểu học…”

“Còn em?”

Tôi ngượng ngùng nhìn ra cửa sổ: “Cái đó… hồi cấp ba, em vô tình thấy anh thay đồ.”

Các bạn không hiểu đâu. Mùa hè, buổi chiều, trong phòng thể chất tĩnh lặng. Chàng trai dứt khoát cởi áo đồng phục, lộ ra những đường nét săn chắc của vùng bụng, mồ hôi chảy dài theo cổ, lồng ngực phập phồng theo nhịp thở… Cảm giác đó thực sự gây sốc. Yêu chỉ cần 0.01 giây.

Anh ta không phản ứng. Một lúc sau, anh ta đỏ mắt vẻ tủi thân: “Thẩm Minh Ca, em đúng là kẻ hám sắc.”

11

Vốn dĩ tôi định đợi một thời gian rồi mới báo với gia đình chuyện yêu đương, nhưng không ngờ lại bị bố mẹ bắt quả tang. Lúc đó có một buổi tiệc từ thiện, tôi đi theo bố mẹ cố gắng giả vờ ngoan ngoãn.

Kỳ Thịnh “vô tình” đi ngang qua ngón út khẽ móc lấy tay tôi. Trong hành lang mờ ảo, anh ta ép tôi vào tường, vẻ mặt không vui: “Khi nào mới kết hôn đây? Một mình tôi ngủ không được.”

Tôi đấm nhẹ anh ta, bật cười: “Không ngủ được thì 20 năm qua anh ngủ kiểu gì?”

Anh ta bĩu môi: “Ôm ảnh em ngủ, với cả mấy cái kẹp tóc em làm rơi. Ồ, tôi còn trộm mấy cái chun buộc tóc của em nữa, thơm lắm.”

… Đúng là biến thái.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)