Chương 2 - Cưỡng Ép Tình Yêu Đầy Nguy Hiểm
Mặt tôi nóng ran, cuống cuồng ra ngoài lấy bình nước. Thấy bữa sáng Ngụy Lai gửi đến, tôi tiện tay cầm theo. Khi quay lại, Kỳ Thịnh đang tựa vào cửa sổ nhìn ra ngoài.
Tôi bước nhanh tới: “Cấm quan sát địa hình!!”
Kỳ Thịnh nhìn bữa sáng và nước trong tay tôi, mỉm cười lắc đầu: “Không quan sát.”
Anh ta nhận lấy bình nước, đi về phía sofa: “Áo có mùi rồi, để phơi chút.”
Ồ, hóa ra là tôi đa nghi quá. Tôi hắng giọng, đặt bữa sáng trước mặt anh ta: “Này, ăn đi.”
Kỳ Thịnh không trả lời. Một lúc sau, anh ta đột nhiên nói: “Thẩm Minh Ca, ý tôi nói ‘áo có mùi’ là: cô nên mua cho tôi ít quần áo mới đi. Từ trong ra ngoài.”
Như sợ tôi không hiểu, anh ta bổ sung thêm: “Bao gồm cả… đồ lót.”
Hả??? Tôi thấy nhức đầu quá. Sao mà rắc rối thế này… Đêm qua hành động quá bất ngờ, tôi còn chưa kịp gọi người giúp việc. Hiện tại căn biệt thự này chỉ có tôi và Kỳ Thịnh. Chẳng ai nói cho tôi biết cưỡng ép tình yêu lại có nhiều việc phải làm thế này.
Nghĩ đến câu “đâm lao thì phải theo lao”, tôi nén ý định bỏ cuộc: “Cái đó… xin lỗi nhé, anh còn cần gì nữa không?”
Anh ta cười khẩy: “Thẩm Minh Ca, cô học cả đêm rồi mà vẫn chưa biết à?”
Tôi chột dạ cúi đầu: “Trong tài liệu không nói mấy cái này.”
Mấy cái tài liệu đó toàn dạy cách “ép dưa”, cách nói những câu bá đạo, chứ có ai liệt kê danh sách đồ cần mua đâu…
Kỳ Thịnh tặc lưỡi, thỏa hiệp đưa tay ra: “Đưa điện thoại đây.”
Tôi cảnh giác ngồi thẳng lưng: “Làm gì? Cấm báo tin cho bên ngoài!!”
Anh ta lại thở dài: “Không báo tin. Đưa đây tôi lập danh sách cho.”
Tôi ngượng ngùng gãi tai, định đưa điện thoại nhưng lại rụt về: “Thế này đi, anh nói tôi ghi.” Nhỡ là bẫy thì sao?
Tiếng cười trầm thấp vang lên bên tai đầy châm chọc: “Giờ thì bắt đầu biết dùng não rồi đấy?”
Tôi lườm anh ta. Kỳ Thịnh phẩy tay, sợi xích kêu leng keng: “Cao 1m93, nặng 85kg. Kích cỡ quần áo cô có thể nhờ nhân viên tư vấn, còn size đồ lót…”
Tôi nhét điện thoại vào tay anh ta, mặt nóng bừng: “Thôi thôi, anh tự nhập đi!”
4
Danh sách Kỳ Thịnh liệt kê kỳ quái vô cùng. Tôi càng đọc càng thấy sai sai, Ngụy Lai cũng nhíu mày: “Anh ta đòi xích ngực làm gì? Sao lại có đủ loại đồng phục chó con, sói con, rồi cả hầu gái nữa?”
Cô ấy trợn tròn mắt: “Không lẽ… Kỳ Thịnh có sở thích ăn mặc kỳ quặc?!”
Tôi không dám tin: “Không thể nào… nhìn anh ta nam tính thế mà, cơ bụng cứng ngắc luôn.”
Ngụy Lai bĩu môi: “Thế thì chả biết nữa. Lần đầu thấy kẻ bị bắt cóc lại đòi kẻ bắt cóc mua mấy thứ này…”
Tôi chống cằm suy nghĩ hồi lâu, rồi kéo cô ấy đứng dậy: “Thôi, mua cho anh ta đi. Không hiểu nhưng tôn trọng.”
Tôi đã tốn rất nhiều công sức mới gom đủ những thứ đó. Để chúng tôi được ăn ngon hơn, tôi còn “đào” bà vú kín tiếng nhất nhà sang đây. Nhìn đống đồ chất cao như núi trong phòng khách, tôi hài lòng gật đầu: “Thế này là ổn rồi. Có thể yên tâm cưỡng ép tình yêu rồi.”
Những ngày tiếp theo, tôi không chỉ thường xuyên “sờ” cơ bụng, cơ ngực, cơ nhị đầu của Kỳ Thịnh, mà còn ép anh ta chịu roi, mặc quần xám, áo lưới, tất ren. Nếu anh ta không hợp tác, tôi sẽ cắn vào ngực anh ta vài cái. Mỗi khi nhìn thấy vẻ mặt rơm rớm nước mắt của anh ta, tôi lại thấy rất vui.
Tôi thầm nghĩ: Hóa ra mấy ông tổng tài trong truyện bắt nữ chính khóc mà không thả đi là vì càng khóc càng hưng phấn…
Sau khi chụp lại những tấm hình nhếch nhác của anh ta để đe dọa không được nói ra ngoài, tôi hài lòng đứng dậy. Anh ta lim dim mắt nhìn tôi, giọng khàn đặc: “Hết rồi à?”
Tôi gật đầu, nhìn tin nhắn Ngụy Lai vừa gửi, lòng đầy phiền muộn: “Hết rồi.”
Lần nào cũng hỏi vậy, cứ như là chê tôi không đủ trình độ ấy. Thấy anh ta cúi đầu không nói gì, tôi càng tức, liền ôm cổ anh ta hôn chùn chụt. Hôn xong, tôi chán nản ngồi sang một bên.