Chương 9 - Cuốn Sổ Đỏ Bí Ẩn
Tôi nhấn mạnh từng chữ.
Nói thật chậm.
Mẹ cứng đơ người.
Dượng đưa mắt nhìn bà.
“Con xem thấy cái gì?” Mẹ tôi gặng hỏi.
“Sổ đỏ. Chỉ có tên một mình con.”
Cả phòng khách im phăng phắc.
Em trai đang và cơm, ngẩng lên nhìn một cái, rồi lại cúi xuống ăn tiếp.
Mẹ gượng cười.
“Tri Hạ à, chuyện này mẹ giải thích cho con nghe—”
“Mẹ,” tôi ngắt lời, “Con không muốn nghe giải thích.”
“Con—”
“Con muốn thưa với mẹ và chú Vương một chuyện.”
Tôi nhìn cả hai người họ.
“Ngày mai con muốn đến Phòng Quản lý nhà đất, sang tên căn nhà cho chú Vương.”
Không khí như đông đặc lại.
Dượng sững sờ.
Mẹ chết trân.
Em trai ngẩng mặt lên: “Chị bảo gì cơ?”
“Sang tên.” Tôi lặp lại, “Cho chú Vương.”
Mẹ là người phản ứng lại đầu tiên.
Trên mặt bà dần hiện ra nụ cười rạng rỡ.
“Tri Hạ, có phải con suy nghĩ thông suốt rồi không?”
Tôi gật đầu.
“Con nghĩ thông suốt rồi.”
“Mẹ biết ngay là con gái mẹ hiểu chuyện nhất mà.”
Bà đứng bật dậy, bước tới, nắm lấy tay tôi.
“Mười năm nay chú Vương đối xử với con ra sao, mẹ đối xử với con thế nào, trong lòng con tự biết.”
“Căn nhà này, vốn dĩ là của cả gia đình mình.”
“Sang tên cho bố con—à, chú Vương, thì cũng có sao đâu, chúng ta đều là người một nhà cả mà.”
“Sau này em trai con ăn học, lấy vợ, cũng nhờ cậy cả vào căn nhà này đấy.”
Bà luôn miệng nói “người một nhà”.
Tôi nhìn bà.
“Mẹ.”
“Sao con?”
“Con có một điều kiện.”
“Con cứ nói.”
“Trước khi đi Phòng Quản lý nhà đất vào ngày mai, chú Vương phải ký cho con một tờ giấy.”
Dượng nhíu mày.
“Ký cái gì?”
“Tuyên bố từ bỏ quyền thừa kế và các quyền lợi liên quan đối với toàn bộ tài sản đứng tên bố con.”
Lại một sự im lặng.
“Cái gì cơ?” Dượng hỏi.
“Ngoài căn nhà này, chắc bố con còn để lại một số khoản tiền gửi tiết kiệm hoặc tài sản khác.” Tôi nói, “Con muốn quy tất cả những tài sản của bố về tên con.”
“Nhà thì sang tên cho hai người.”
“Nhưng những tài sản khác của bố con, thì phải thuộc về con.”
“Đó là những gì bố để lại cho con.”
Trên mặt mẹ thoáng hiện vẻ phức tạp.
“Tài sản của bố con á?”
“Vâng.”
“Bố con thì còn tài sản gì nữa?”
“Con không rõ.”
“Thế con bắt bọn ta ký cái đó làm gì?”
“Để đề phòng thôi ạ.” Tôi bình thản đáp, “Chú Vương, chú thấy sao?”
Dượng nhìn tôi.
Trong mắt ông lóe lên một tia xảo quyệt.
“Thế chẳng phải là vẽ rắn thêm chân à?” Ông cười xòa, “Tri Hạ, bố con ngoài cái nhà này ra thì chẳng còn cái gì sất.”
“Thế thì càng tốt.”
“Chẳng có gì mà con lại bắt chú ký giấy ‘từ bỏ’?”
“Vâng.”
“Thế thì có ý nghĩa gì đâu?”
“Chỉ là thủ tục cho đúng hình thức thôi ạ.” Tôi đáp, “Ngày mai con đi Phòng nhà đất, thủ tục sang tên phải làm chung. Luật sư bảo, cần hai bên làm một tờ tuyên bố với nhau, để sau này tránh tranh chấp.”
“Luật sư ư?” Lông mày dượng khẽ giật.
“Vâng. Con có hỏi bố của một bạn cùng lớp, chú ấy làm luật sư.”
Dượng liếc nhìn mẹ.
Mẹ gật đầu: “Tri Hạ cũng lo xa thế là tốt.”
“Vậy còn mẹ con thì sao?” Dượng hỏi mẹ tôi, “Bà cũng ký chứ?”
“Vâng,” tôi chen vào, “Mẹ cũng phải ký một bản.”
Mẹ ngớ người.
“Mẹ cũng phải ký à?”
“Đúng thế.”
“Mẹ ký làm gì?”
“Một bản tuyên bố tương tự ạ.” Tôi giải thích, “Mẹ là vợ cũ của bố. Năm năm trước mẹ khai báo mất tích, được thừa kế bốn triệu tệ. Hôm nay con đến chỗ luật sư, chú ấy bảo trên phương diện luật pháp, số tiền đó lẽ ra phải chia cho con, vì con là người thừa kế thuộc hàng thứ nhất.”
“Nhưng mà,” tôi nhìn thẳng vào bà, “Con không quan tâm đến bốn triệu đó.”
“Nên con hy vọng mẹ cũng ký một tờ tuyên bố – từ bỏ quyền thừa kế đối với mọi tài sản đứng tên bố.”
“Bốn triệu tệ đó coi như thuộc về mẹ, hợp tình hợp lý.”
“Hả?”
Mặt mẹ hết trắng bệch lại đỏ gay.
“Tri Hạ, hôm nay con sao thế—”
“Mẹ,” tôi gằn giọng, “Mẹ không chịu ký sao?”