Chương 14 - Cuốn Sổ Đỏ Bí Ẩn
“1 triệu tệ đầu tư vào công ty vật liệu xây dựng đứng tên Vương Minh Lượng.”
“800 nghìn tệ dùng chi trả cho trường mầm non tư thục, trường tiểu học dân lập, các lớp học thêm, cùng những chuyến du lịch gia đình của Vương Tiểu Lỗi.”
“200 nghìn tệ dùng cho sinh hoạt phí gia đình.”
“300 nghìn tệ để mua một chiếc ô tô, người đứng tên: Vương Minh Lượng.”
“200 nghìn tệ còn lại đã được rút tiền mặt toàn bộ vào năm 2023, không rõ mục đích sử dụng.”
“Còn chi phí thực tế dùng để nuôi dưỡng, giáo dục Lâm Tri Hạ trong suốt mười năm qua—”
“Sau khi kiểm tra sơ bộ—”
“Không vượt quá năm mươi nghìn tệ (tương đương 175 triệu VNĐ).”
“Trong đó, học phí được nhà nước miễn phí hoàn toàn theo giáo dục bắt buộc; tiền sinh hoạt phí cấp hai do bản thân Lâm Tri Hạ tự đi làm thêm chi trả; các khoản tạp phí ở trường cấp ba được trang trải bằng học bổng.”
“Nói cách khác—”
“Bà Trương Lệ Hoa chưa hề dùng khoản tiền 4 triệu tệ đó để nuôi dưỡng Lâm Tri Hạ.”
“Căn cứ vào điều ba trong di chúc của ông Lâm quyền thừa kế 4 triệu tệ đó tự động mất hiệu lực.”
“Và Lâm Tri Hạ sẽ truy thu số tiền đó theo quy định của pháp luật.”
Mẹ tôi ngẩng đầu lên.
Đôi môi run rẩy bần bật.
“Bốn triệu đó tôi trả—”
“Tôi trả—”
“Nhưng tôi tiêu hết rồi.”
“Không sao.” Luật sư Trần đáp, “Bất động sản và cổ phần hoán đổi từ 4 triệu tệ đó vẫn còn.”
“Căn hộ ở khu đô thị Hải Vân đứng tên ông Vương đây—”
“Nguồn tiền đăng ký mua nhà chính là khoản chuyển khoản của Trương Lệ Hoa vào năm 2021.”
“Khoản tiền đó, chính là di sản của ông Lâm.”
“Căn hộ đó sẽ bị coi là tài sản chiếm đoạt trái phép cần phải hoàn trả, và sẽ được chuyển sang tên của Lâm Tri Hạ.”
Dượng lảo đảo.
Ông ta phải bám chặt lấy bàn trà mới đứng vững.
“Ông có ý gì?” Ông ta gắt.
“Căn nhà ở khu Hải Vân—”
“Là tên tôi đăng ký.”
“Lúc mua dùng tiền của vợ tôi.”
“Đấy là hoàn toàn hợp pháp.”
“Ông Vương.” Luật sư Trần nhìn chằm chằm ông ta, “Hôm nay ông vừa ký cái gì?”
Ánh mắt luật sư liếc về phía balo của tôi.
“Cái gì cơ?”
“Ông vừa ký vào một bản Tuyên bố—”
“‘Tự nguyện từ bỏ quyền thừa kế và các quyền lợi liên quan đối với toàn bộ tài sản đứng tên ông Lâm Kiến Hoành’.”
Dượng cứng đờ người.
“Tờ giấy đó,” Luật sư Trần tiếp lời, “đang ở chỗ tôi.”
“Điều đó có nghĩa là—”
“Ông đã có văn bản chính thức từ bỏ mọi quyền lợi liên quan đến bất kỳ tài sản nào của ông Lâm.”
“Bốn triệu tệ mà vợ ông thừa kế—”
“Thuộc về khối tài sản của ông Lâm.”
“Căn hộ khu Hải Vân mà ông mua—”
“Nguồn tiền xuất phát từ tài sản của ông Lâm.”
“Theo như bản tuyên bố ông vừa ký—”
“Ông không có bất kỳ quyền lợi nào đối với những thứ này.”
“Ông không có quyền đòi hỏi.”
Miệng dượng há hốc.
Ông ta không thốt nên lời.
Luật sư Trần quay sang mẹ tôi.
“Bà Trương Lệ Hoa.”
“Bà cũng đã ký bản Tuyên bố tương tự.”
“Bà cũng không có quyền yêu cầu bất kỳ quyền lợi nào đối với tài sản của ông Lâm.”
“Nói cách khác—”
“Bốn triệu tệ bà thừa kế, cùng toàn bộ các tài sản sinh ra từ đó—”
“Dưới chữ ký xác nhận của bà, tất cả đều thuộc về Lâm Tri Hạ.”
Mẹ “á” lên một tiếng đau đớn.
Bà ta như bị rút cạn xương cốt, trượt hẳn xuống sàn.
“Tôi không ký!” Bà gào thét, “Tôi chưa ký giấy từ bỏ nào hết!”
“Bà ký rồi.” Luật sư Trần chìa bản tuyên bố ra.
“Chữ ký của bà đây.”
“Ông cũng ký rồi.” Ông đưa bản còn lại cho dượng, “Ông Vương, chữ ký của ông đây.”
Dượng trân trân nhìn tờ giấy.
Tay ông ta run lên bần bật.
“Tôi tưởng—”
“Tưởng chỉ là hình thức làm thủ tục sang tên nhà?”
“Ừ.”
“Ông không thèm đọc kỹ nội dung sao?”
“Tôi đọc rồi—”
“Nhưng ông đinh ninh rằng ngoài căn nhà, ông Lâm chẳng còn tài sản gì khác.”
“Đúng.”
“Đúng vậy. Đó chính là điều khoản cuối cùng trong di chúc của ông Lâm—”
Luật sư Trần lật đến trang cuối.
“Điều 4 của Di chúc.”