Chương 11 - Cuốn Sổ Đỏ Bí Ẩn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bà hơi ngạc nhiên.

Nhưng rồi bà lại cười ngay.

“Tri Hạ, con lớn thật rồi.”

Bà kéo tôi đến ngồi trên ghế sofa.

Cậu tôi lên tiếng: “Tri Hạ à, chuyện hôm nay, cậu chỉ nói hai câu thôi.”

“Bố cháu mất mười năm rồi. Mẹ cháu mười năm nay cũng không dễ dàng gì. Vừa phải nuôi cháu lớn, lại còn sinh thêm em.”

“Bây giờ cháu lớn rồi, hiểu chuyện rồi, bằng lòng giao lại nhà cho chú Vương. Cậu thay mặt mẹ cháu, cảm ơn cháu.”

Ông ta dứt lời, mẹ đưa tay quệt khóe mắt.

“Đời tôi, sống chết cũng chỉ vì hai đứa con này.”

Dượng ngồi bên cạnh, không nói gì.

Nhưng mắt ông ta cứ nhìn chằm chằm vào tôi.

“Cậu,” tôi lên tiếng, “lời cậu nói cháu ghi nhận.”

Tôi rút ra hai bản Tuyên bố đã in sẵn.

“Chú Vương, đây là phần của chú.”

“Mẹ, đây là của mẹ.”

Cả hai bản đều do luật sư Trần soạn thảo.

Tiêu đề là—

*《Tuyên bố tự nguyện từ bỏ quyền thừa kế và các quyền lợi liên quan đối với toàn bộ tài sản đứng tên Lâm Kiến Hoành》*.

Phần nội dung rất ngắn, chỉ hơn chục dòng.

Dượng nhận lấy, cau mày đọc qua một lượt.

“Cái này—”

“Chú Vương,” tôi ngắt lời, “chú không cần nghĩ nhiều, chỉ là hình thức thôi.”

“Trong bản tuyên bố ghi rõ, chú từ bỏ quyền thừa kế đối với toàn bộ tài sản đứng tên bố cháu. Việc cháu sang tên nhà cho chú, không mâu thuẫn gì với bản tuyên bố này. Vì nhà đang đứng tên cháu, cháu sang tên cho chú là việc của cháu, không liên quan đến thừa kế.”

“Ồ.” Ông ta gật gù.

“Mẹ, của mẹ cũng giống thế.”

“Hai bản tuyên bố này sẽ có luật sư làm công chứng.”

“Công chứng?” Mẹ ngẩng phắt lên, “Phải công chứng á?”

“Vâng.” Tôi gật đầu, “Luật sư Trần lát nữa sẽ lên đây.”

“Luật sư Trần?” Sắc mặt mẹ thoáng biến đổi.

“Luật sư mà con đã mời.”

Ánh mắt mẹ bắt đầu có vẻ bất thường.

Dượng lại liếc nhìn bà.

“Thôi, ký đi.” Dượng lên tiếng.

Ông ta cầm bút, ký roẹt một cái lên bản tuyên bố của mình.

*Vương Minh Lượng.*

Xong đẩy bút về phía mẹ.

Mẹ cầm lấy cây bút, tay hơi run.

“Tri Hạ,” bà ngập ngừng, “Mẹ hỏi con một câu.”

“Dạ.”

“Ngoài căn nhà này ra, bố con đâu còn tài sản gì khác, đúng không?”

“Chắc là không ạ.” Tôi đáp.

“Vậy con bắt bọn ta ký cái này, có phải con còn giấu mẹ chuyện gì không?”

“Mẹ.” Tôi nhìn chằm chằm vào bà, “Con thì có chuyện gì giấu mẹ được cơ chứ?”

“Hôm nay con—” bà dán mắt vào tôi, “Con không giống con mọi ngày.”

“Mẹ,” tôi điềm nhiên, “Con mười tám tuổi rồi.”

Bà nhìn tôi.

Nhìn rất lâu.

Rồi bà cầm bút lên.

Ký tên vào bản tuyên bố.

*Trương Lệ Hoa.*

“Xong rồi đấy.” Bà bỏ bút xuống, “Bây giờ được chưa?”

“Được rồi ạ.”

Tôi gom hai bản tuyên bố lại.

Cất vào balo.

“Mẹ,” tôi lên tiếng, “Con muốn hỏi mẹ một câu.”

“Con cứ hỏi.”

“Bố con—”

“Bố con làm sao?”

Tôi đứng lên.

“Bố con chết trong một vụ tai nạn giao thông trên cao tốc ven biển vào đêm ngày 12 tháng 4 năm 2016.”

“Rạng sáng ngày hôm đó.”

“Tự lao xe gây tai nạn.”

Không khí trong phòng khách chợt lạnh ngắt.

Mẹ chết trân.

Chén trà trên tay cậu tôi khựng lại giữa không trung.

Mặt dượng cứng đờ.

“Tri Hạ—” Giọng mẹ run rẩy, “Con nói linh tinh cái gì thế?”

“Bố con chết rồi.”

“Con có ý gì?”

“Mẹ,” tôi nhấn mạnh, “Bố con không hề mất tích.”

“Con—”

“Vào rạng sáng ngày 12 tháng 4 năm 2016, mẹ đã đến đồn cảnh sát để nhận dạng thi thể.”

“Nhưng mẹ lại nói với cảnh sát, người đó không phải chồng mẹ.”

“Mẹ bảo cảnh sát hỏa táng bố con như một cái xác vô danh.”

Mặt mẹ không còn hột máu.

“Tri Hạ, con nói nhăng nói cuội gì thế—”

Tôi rút từ trong balo ra bản sao hồ sơ cảnh sát.

Ném uỵch xuống bàn trà.

“Mẹ, tự mẹ xem đi.”

Mẹ không nhúc nhích.

Dượng vươn tay chộp lấy.

Ông ta mở ra xem.

Ba giây sau.

Mặt ông ta cũng trắng bệch.

“Cái này là—”

“Biên bản tai nạn giao thông của bố con. Hồ sơ cảnh sát.” Tôi đáp, “Cả hai người cùng xem đi.”

Cậu tôi giật lấy xem.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)