Chương 3 - Cuộc Vui Đáng Sợ
Cô ấy nói, lúc cảnh sát đến, trong biệt thự đã hỗn loạn tan hoang.
Mấy người đàn ông chưa kịp rời đi bị chặn lại bên trong.
Còn vài người chạy ra bằng cửa sau.
Thẩm Thính Tuyết không có ở đó.
Vali của cô ta cũng không còn.
“Cố Miên.” Đường Ninh đột nhiên nói, “Trước đây tớ còn cảm thấy cậu không đến là làm mất vui.”
Cô ấy khóc đến mức không thở nổi.
“Bây giờ tớ mới biết cậu đúng.”
Cổ họng tôi nghẹn lại.
Tôi không nói: “Tớ đã bảo rồi.”
Bởi vì tôi vốn chẳng hề nói gì.
Tôi chỉ cứu được chính mình.
5
Sáng hôm ấy, tôi ngồi dưới tầng khu căn hộ sinh viên ở Singapore, ánh nắng rất chói chang nhưng toàn thân tôi lại lạnh đến phát run.
Giảng viên phụ trách tiếp đón chương trình trao đổi gửi cho tôi quy trình nhận phòng.
Tôi không đọc nổi một chữ nào.
Cô Tưởng kéo tôi vào một nhóm tạm thời.
Trong nhóm có lãnh đạo khoa, đầu mối phía cảnh sát, một số bạn học bị hại và phụ huynh.
Cô nói:
“Cố Miên, toàn bộ ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện riêng giữa em và Thẩm Thính Tuyết, gửi hết vào đây. Không được bỏ sót.”
Tôi chụp lại từng đoạn trò chuyện.
Cô ta mời tôi.
Cô ta hỏi tại sao tôi không đi.
Cô ta bảo tôi đổi vé.
Cô ta nói: “Tôi đảm bảo sẽ không có vấn đề gì.”
Cô ta nói: “Có phải cậu cảm thấy mình rất tỉnh táo không?”
Tin cuối cùng là sau khi tôi từ chối, cô ta không trả lời nữa.
Gửi xong ảnh chụp màn hình, tôi lại mở những bức ảnh biệt thự cô ta từng gửi.
Càng xem càng cảm thấy có gì đó không ổn.
Nếu thật sự là nhà cô ta, tại sao góc ảnh lại có dấu vết cắt mất watermark?
Tôi lưu ảnh lại rồi dùng phần mềm tìm kiếm hình ảnh ngược.
Vài phút sau, kết quả xuất hiện.
Biệt thự tổ chức tiệc ở vịnh Tê Hồ.
Giá thuê một ngày hai mươi tám nghìn tệ.
Tối đa chứa được hai mươi người.
Có bể bơi, phòng karaoke, trò chơi bàn và bếp mở.
Ảnh quảng cáo trên trang web giống hệt những bức ảnh Thẩm Thính Tuyết gửi cho chúng tôi.
Lòng bàn tay tôi toát mồ hôi.
Cái gọi là “bố mẹ ra nước ngoài, nhà đang để trống” từ đầu đến cuối đều là giả.
Tôi gửi đường dẫn cho cô Tưởng.
Trong nhóm im lặng một lúc.
Rất nhanh, cảnh sát Hà phụ trách vụ án kết bạn với tôi.
Giọng anh rất bình tĩnh, nhưng hỏi vô cùng chi tiết.
“Cô quyết định không đi từ lúc nào?”
“Sau khi cô ta gửi luật chơi.”
“Cô có từng nhắc nhở những bạn học khác không?”
Tôi siết điện thoại, đầu ngón tay cứng đờ.
“Không.”
Đầu bên kia im lặng một lúc.
Tôi nhỏ giọng nói:
“Lúc đó tôi không có bằng chứng. Tôi chỉ cảm thấy không thoải mái.”
Nói xong câu ấy, trong lòng tôi như bị thứ gì đó cứa mạnh.
Nếu tôi nhắc nhở, liệu có người nào sẽ không đi không?
Nếu tôi nói sự nghi ngờ của mình với cô Tưởng, liệu mọi chuyện có khác đi không?
Nhưng thứ hành hạ con người nhất trên đời chính là những chữ “nếu như” sau khi chuyện đã xảy ra.
Cảnh sát Hà không trách tôi.
Anh nói:
“Cô chỉ cần giữ lại những phán đoán và lịch sử trò chuyện của mình là được. Trách nhiệm phạm tội không nằm ở cô.”
Sống mũi tôi cay xè, suýt nữa bật khóc.
Buổi trưa, kết quả khám nghiệm sơ bộ của cảnh sát được gửi đến.
Những chai rượu và thùng nước trái cây trong biệt thự được mang đi kiểm nghiệm.
Bên trong phát hiện thành phần chất an thần bị cấm.
Một số camera vốn có của biệt thự đã bị người ta che đi từ trước.
Nhưng tại phòng khách, hành lang và các căn phòng trên tầng hai lại phát hiện những camera siêu nhỏ được lắp thêm.
Tài xế dùng thân phận giả.
Nhiếp ảnh gia dùng thân phận giả.
Chuyên viên trang điểm chỉ đến nửa giờ rồi đi, hoàn toàn không biết kế hoạch phía sau.
Rượu là do chính Thẩm Thính Tuyết ký nhận từ trước.
Đơn thuê biệt thự ngắn hạn cũng đứng tên thật của cô ta.
Nhìn những thông tin ấy, tôi dần hiểu ra.
Đó không phải một bữa tiệc vô tình mất kiểm soát.
Đó là một cái bẫy được bố trí từ trước.
Mà tất cả chúng tôi đều từng đứng trước cửa cái bẫy ấy.
Chỉ có tôi lùi lại một bước.
6
Ban đầu vẫn có người không tin Thẩm Thính Tuyết là kẻ chủ mưu.
Sau khi tỉnh lại, câu đầu tiên Lộc Dao hỏi là:
“Thính Tuyết đâu? Có phải cô ấy cũng bị hại không?”
Giản Nghi co người trên giường bệnh, nhỏ giọng biện hộ cho cô ta.
“Có thể cô ấy cũng bị ép. Bình thường cô ấy kiêu ngạo như vậy, sẽ không làm loại chuyện này đâu.”
Tôi có thể hiểu.
Thừa nhận mình bị người lạ làm hại đã rất đau đớn.
Thừa nhận chính người quen đã tự tay mở cửa cho những kẻ đó còn đau hơn.
Nhưng từng bằng chứng một được đặt xuống, không ai còn có thể tiếp tục tự lừa dối mình.
Cảnh sát truy xuất lịch sử đặt phòng trên nền tảng cho thuê biệt thự.
Thời gian thuê là ba ngày trước.
Tiền đặt cọc và tiền thuê đều được chuyển từ tài khoản cá nhân của Thẩm Thính Tuyết.
Cô ta còn trả thêm “phí bố trí riêng tư”, yêu cầu chủ nhà không bố trí quản gia có mặt.
Người ký nhận kiện rượu là Thẩm Thính Tuyết.
Địa chỉ nhận chính là biệt thự vịnh Tê Hồ.
Trong một tuần trước khi xảy ra vụ việc, cô ta và người đàn ông tên Khâu Thành đã gọi điện với nhau hơn mười lần.
Cuộc gọi dài nhất kéo dài bốn mươi bảy phút.
Bề ngoài Khâu Thành là quản lý kinh doanh của một công ty tài chính tiêu dùng.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng