Chương 6 - Cuộc Trở Về Để Cứu Chị

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chị vốn tưởng chuyện càng ầm ĩ thì tôi càng sợ mất mặt.

Nhưng camera đã quay lại toàn bộ quá trình họ giằng co với bảo vệ và tung tin đồn tôi nợ tiền.

Sau khi nhà trường công bố bản giải thích sự việc, những người xung quanh chỉ hỏi tại sao chị lại giúp người chồng bạo hành lừa em gái ruột đi gán nợ.

Chị giỏi nhất là giả đáng thương trước mặt người khác.

Nhưng lần này đến một câu giải thích hoàn chỉnh cũng không nói ra nổi.

Lư Kiến Quân sốt ruột muốn thoát thân, ngay trước mặt mọi người đẩy chị một cái, chửi rằng tất cả ý tưởng đều do chị nghĩ ra.

Hai người còn chưa gặp Đoạn Quảng Tài đã tranh nhau bán đứng đối phương một lượt.

Người của Đoạn Quảng Tài lại tìm đến.

Lư Kiến Quân không còn đường nào khác, vậy mà đề nghị đưa chị sang để trừ bớt một phần tiền nợ.

Sau này khi cảnh sát điều tra vụ quấy rối, họ từng cho tôi nghe đoạn ghi âm tại hiện trường.

Trong đoạn ghi âm, giọng cười của Đoạn Quảng Tài lạnh ngắt.

“Loại ngu ngốc như vợ mày, có cho không tao cũng thấy phiền.”

“Thứ tao nhìn trúng là cái đầu của Phương Tiểu Mãn.”

“Không đưa được người đến thì trả tiền.”

Hắn sai người đánh Lư Kiến Quân một trận, rồi ghi rõ thời hạn cuối cùng.

Bố mẹ nhà họ Lư sợ con trai bị đánh tàn phế, chỉ có thể bán nhà, đem cả tiền dưỡng già giao ra, miễn cưỡng lấp được khoản nợ cờ bạc lần đó.

Chị tưởng chồng đã thoát nạn, vừa khóc vừa nói cuối cùng cuộc sống cũng có thể bắt đầu lại.

Mẹ Lư từng gọi điện cho chị từ đồn cảnh sát, mắng chị không có bản lĩnh quản chồng, nhưng lại chưa bao giờ trách đứa con trai thật sự đem tiền đi đánh bạc.

Chị vẫn nhận lỗi như trước, hứa sau này sẽ ra ngoài kiếm tiền nuôi gia đình.

Không bao lâu sau, số tiền chị kiếm được lại bị Lư Kiến Quân lục lấy, tiếp tục đem đi đánh bạc.

Nhưng Lư Kiến Quân yên ổn chưa được mấy tháng đã lại lén lút mò lên chiếu bạc.

Người từng thắng một lần luôn cảm thấy ván sau mình có thể gỡ lại.

Anh ta càng thua càng vay, càng vay càng cuống.

Lần này thật sự không thể trả nổi nữa.

Bố mẹ nhà họ Lư đã bị vét sạch.

Đoạn Quảng Tài cũng không cho thêm thời hạn.

Hai vợ chồng đột nhiên biến mất khỏi căn nhà thuê.

Điện thoại của chị chỉ từng bật lên trong chốc lát ở khu vực biên giới.

Khoảng thời gian ấy, thành phố Kinh đang có trận mưa đầu tiên sau khi vào thu.

Mẹ đứng trong bếp gọi tôi ăn cơm, bố hỏi ngày mai tôi có tiết học buổi sáng hay không.

Trên bàn ăn, bố nói cá ở chợ gần đây rất rẻ, sáng mai muốn đi chọn một con.

Mẹ chê bố không biết chọn, lại lẩm bẩm phải mua cho tôi một chiếc áo khoác dày.

Hai người cãi nhau vì giá rau chênh nhau vài đồng, nhưng không ai còn phải giấu tiền dưỡng già dưới gối nữa.

Tôi cúi đầu uống một ngụm cháo.

Đó chỉ là bữa cơm gia đình mẹ tiện tay nấu, không phải ân huệ do bất kỳ ai ban phát.

Tôi cũng không cần dùng cả đời để báo đáp nó.

Vài tháng sau, tôi nhận được thông báo từ cảnh sát, đồng thời nhận được một đoạn ghi âm bị tuồn ra từ đường dây đòi nợ.

Hai người đã bị kéo ra nước ngoài, đưa vào một ổ tội phạm, định lấy thận của họ để trừ nợ.

Trong đoạn ghi âm, tiếng máy móc vô cùng chói tai.

Lư Kiến Quân đang khóc.

Chị cũng đang khóc.

Mãi đến khi dao đã kề lên người, cuối cùng chị mới không còn cầu xin thay chồng nữa.

Chị liều mạng hét lên bảo bọn chúng lấy thận Lư Kiến Quân trước, nói chồng mình sức khỏe tốt, lấy thận của anh ta rồi thì phải thả chị đi.

Kiếp trước, chị dùng bát cháo trắng ấy để che lấp vô số trận đòn của anh ta.

Nhưng đến thời khắc sống chết, chút tình nghĩa vợ chồng ấy đến một giây cũng không chống đỡ nổi.

Lư Kiến Quân cũng đứng bên cạnh chửi, nói mình mắc nợ là vì chị không lừa được em gái đến, vậy nên phải lấy chị gán nợ trước.

Hai người tranh nhau đẩy đối phương lên trước.

Không ai chịu chắn thay người kia dù chỉ một chút.

Trong lúc hỗn loạn, tên canh giữ giơ tay đấm hai cú.

Chị còn định lùi lại, người kia túm tóc chị, ấn chị trở về chỗ cũ.

“Đứng yên! Còn dám giãy nữa, tao lấy mạng mày trước!”

— HẾT —

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)