Chương 4 - Cuộc Trở Về Để Cứu Chị
Mẹ vuốt ngực giúp bố bình tĩnh lại, trong miệng chỉ còn một câu:
“Nó thật sự hết cứu rồi.”
Trước khi đi, chị vẫn không cam lòng quay đầu lại.
“Tiểu Mãn, đừng tưởng thi đỗ đại học là giỏi.”
“Con gái cuối cùng chẳng phải vẫn phải lấy chồng sao? Chị tìm người có tiền cho em là sợ sau này em chịu khổ.”
Tôi chỉ vào những vết bầm trên mặt chị.
“Chị lấy chồng rồi sống cuộc đời tốt đẹp như thế này à? Phúc khí kiểu này chị giữ lấy mà hưởng, tôi không tranh.”
Mặt chị lúc đỏ lúc trắng, khi đóng sầm cửa còn chửi tôi sớm muộn gì cũng không lấy được chồng.
Bố đuổi đến cửa định đánh tiếp, bị mẹ ôm chặt giữ lại.
Tôi nhặt tấm ảnh lên, nhận ra người đàn ông tên Đoạn Quảng Tài.
Kiếp trước, tôi từng nhìn thấy người này trong tài liệu điều tra nợ cờ bạc của Lư Kiến Quân.
Hắn không phải đối tượng tốt như lời chị nói, mà là chủ nợ lớn nhất của Lư Kiến Quân.
Chị không muốn tìm cho tôi một nơi nương tựa.
Chị muốn lấy tôi gán nợ.
7
Vài ngày sau, chị trực tiếp dẫn Đoạn Quảng Tài đến nhà.
Mẹ đi mua thức ăn về, vừa mở cửa đã bị chặn lại.
Chị tranh thủ lúc mẹ chưa kịp phản ứng, gọi người đàn ông chen vào phòng khách.
Đoạn Quảng Tài vừa ngồi xuống đã cười.
“Tôi tên Đoạn Quảng Tài, nhà tôi ba đời chưa bao giờ thiếu tiền.”
“Tiểu Mãn theo tôi, sính lễ, xe, nhà, không thiếu thứ nào.”
Bố nghe thấy động tĩnh bước từ phòng ngủ ra, vừa nhìn thấy bộ dạng tự nhiên như ở nhà mình của hắn, sắc mặt lập tức đen lại.
“Ai cho anh vào? Ra ngoài!”
Đoạn Quảng Tài vẫn gọi bố là bố vợ, nói mình sẵn sàng đưa một trăm tám mươi tám nghìn tệ tiền sính lễ.
Bố tức đến mức chỉ vào mặt hắn mắng:
“Không biết lấy điện thoại ra tự soi mặt mình à! Con gái tôi đang yên đang lành học đại học, dựa vào đâu phải lấy anh?”
Chị vội vàng chắn ở giữa.
“Bố, người ta vừa có tiền vừa thật thà.”
“Tốt nghiệp đại học cũng chỉ đi làm thuê, Tiểu Mãn lấy anh ấy là thành bà chủ.”
Mẹ giơ tay tát chị một cái.
“Con ôm khư khư một thằng đàn ông rác rưởi không chịu buông còn chưa đủ, bây giờ còn muốn bán cả em gái? Tiểu Mãn muốn thứ gì nó sẽ tự kiếm, không cần con tìm ông chủ cho nó!”
Chị ôm mặt, vẫn cứng miệng nói mình chỉ muốn tốt cho tôi.
Tôi đập xấp chứng cứ xuống trước mặt Đoạn Quảng Tài.
Lư Kiến Quân vay năm trăm nghìn tệ để mong gỡ vốn, may mắn thắng được một lần, lại bị vài câu nịnh nọt khiến không biết mình là ai.
Anh ta ném toàn bộ số tiền thắng được trở lại chiếu bạc, cuối cùng còn nợ ngược hơn một triệu tệ.
Đoạn Quảng Tài đến đây không phải để cầu hôn.
Hắn muốn lấy tôi để xóa khoản nợ ấy.
Trong tài liệu có lịch sử chuyển tiền, cũng có ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện giữa chị và đàn em của Đoạn Quảng Tài.
Chị từng gửi ảnh của tôi, nói tên trường và tuổi, còn bảo đảm bố mẹ nghe lời chị nhất.
Thậm chí chị còn hỏi chỉ cần tôi đồng ý kết hôn thì khoản nợ của Lư Kiến Quân có được xóa sạch hay không.
Khi tôi đọc nội dung trò chuyện ra, phòng khách yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng thở nặng nề của bố.
Chị lao tới giật điện thoại.
Tôi lùi một bước tránh đi, chị vồ hụt đâm vào ghế sofa nhưng vẫn hét rằng lịch sử trò chuyện có thể làm giả.
Đoạn Quảng Tài lại mất kiên nhẫn.
“Người là hai vợ chồng cô đồng ý đưa cho tôi, bây giờ còn giả làm chị gái tốt cái gì? Hôm nay tôi đã đến đây thì phải nghe được một câu trả lời chắc chắn.”
Câu nói này còn rõ ràng hơn tất cả chứng cứ.
Chị há miệng, không thể bịa thêm lời giải thích nào nữa.
“Hai người tính toán giỏi thật đấy.”
“Lư Kiến Quân nợ tiền, dựa vào đâu bắt tôi trả?”
Chị nhào tới xé tài liệu.
“Đều là giả! Chị tìm cho em một người giàu ba đời, vậy mà em còn quay lại cắn chị.”
Bố quay vào bếp, cầm một con dao lọc xương đi ra.
“Cút.”
“Còn dám nhòm ngó con gái tôi, tôi cho anh nằm ngang mà đi ra.”
Cuối cùng Đoạn Quảng Tài cũng thôi cười.
Trước khi rời đi, hắn nhìn tôi vài giây.
Ánh mắt ấy không giống đã từ bỏ, mà giống đang định giá một món hàng hơn.
Chị vẫn muốn ở lại giải thích, tôi và mẹ mỗi người một bên đẩy chị ra ngoài.
Sau khi khóa trái cửa, bố nói:
“Tối nay đi luôn. Nhà có bán rẻ một chút cũng không thể chờ thêm nữa.”
Tôi đồng ý.
Đoạn Quảng Tài không chỉ muốn tiền.
Hắn còn nhắm vào tôi.
Chúng tôi không thể chờ thêm.
Tối nay nhất định phải đi.
8
Sau này, khi xuất đoạn ghi âm trong máy nghe lén ra, tôi mới biết chuyện xảy ra sau khi chị rời khỏi nhà tôi.
Chị đứng chần chừ rất lâu bên ngoài nhà mình, không dám tay không bước vào.
Lư Kiến Quân vừa bị Đoạn Quảng Tài mắng, đang đi khắp nhà tìm chị.
Vừa mở cửa, anh ta đã túm tóc chị kéo vào trong.
“Bảo mày đưa một người về mà cũng không làm được, tao nuôi mày có ích gì!”
Chị vừa khóc vừa bảo đảm vẫn có thể hẹn tôi ra ngoài.
“Em lừa nó đến chỗ không có người, rồi để anh Đoạn trực tiếp đưa nó đi.”
“Đến lúc gạo đã nấu thành cơm, nó không nhận cũng phải nhận.”
Lư Kiến Quân giục chị lập tức gọi điện.
Điện thoại của chúng tôi đã tắt máy.
Chị gọi liên tục mấy lần, chỉ nghe được thông báo không thể kết nối.
Anh ta đá chị ngã về phía bàn trà, mắng chị cố ý muốn nhìn mình bị chặt tay.