Chương 1 - Cuộc Trở Lại Của Nữ Diễn Viên
Sau khi ly hôn, tôi rút khỏi giới giải trí.
Tôi phẫu thuật thẩm mỹ, xóa hộ khẩu cũ, đổi sang một thân phận mới, kết hôn sinh con và sống cuộc đời của một người bình thường.
Tất cả mọi người đều cho rằng tôi chỉ vì giận dỗi nên mới biến mất, chẳng bao lâu nữa sẽ quay về cúi đầu nhận lỗi.
Cho đến bảy năm sau, tôi một lần nữa trở lại thành phố nơi Thẩm Tẫn đang sống.
Bây giờ chắc anh ta đã sớm ở bên bạch nguyệt quang được anh dùng ảnh riêng tư của tôi để nâng đỡ lên vị trí cao rồi nhỉ.
Không ngờ tôi lại gặp anh trong một buổi tụ họp.
Người đàn ông mặc vest chỉnh tề vừa xuất hiện đã khiến mọi người không ngớt trầm trồ.
Bảy năm không gặp, Thẩm Tẫn vẫn đẹp trai đến mức khiến người ta kinh ngạc, nhưng anh vẫn độc thân.
Anh không nhận ra tôi, mọi người lại thi nhau trêu chọc:
“Tổng giám đốc Thẩm đúng là một người si tình. Bao nhiêu năm rồi vẫn nhớ mãi vợ cũ, không chịu tái hôn. Khối tài sản lớn như vậy sau này ai thừa kế đây?”
Nghe vậy, tôi lại cảm thấy khó hiểu.
Nếu anh thật sự yêu tôi, vậy tại sao vào ngày tôi giành được giải Ảnh hậu, anh lại tung ảnh riêng tư của tôi ra ngoài?
Khiến tôi thân bại danh liệt, buộc phải rời khỏi giới điện ảnh.
……
Bảy năm trước, vào ngày tôi lên máy bay tới Cannes nhận giải Ảnh hậu, ảnh riêng tư của tôi bùng nổ khắp mạng xã hội.
Tôi từ một nữ diễn viên được người người khen ngợi biến thành con chuột chạy qua đường, ai cũng muốn đánh.
Nhìn những lời lẽ bẩn thỉu trong phần bình luận, đầu ngón tay tôi run lên, lập tức chạy về nhà muốn tìm Thẩm Tẫn hỏi cho ra lẽ.
Nhưng cuộc trò chuyện bên trong lại khiến tôi chết lặng ngay tại chỗ.
“Tổng giám đốc Thẩm, chiêu này có phải hơi độc ác quá không? Phu nhân đã lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm như vậy, có khi sau này đến phim cũng chẳng còn được đóng.”
Giọng nói bình tĩnh lạnh nhạt của Thẩm Tẫn vang lên:
“Giải Ảnh hậu lần này nhất định phải thuộc về Nhược Nhược. Vì sự nghiệp diễn xuất sau này của Nhược Nhược, hy sinh cô ấy một lần thì có đáng là gì?”
Lưng tôi áp chặt vào tường, hơi lạnh thấu xương lan khắp toàn thân.
“Vẫn là Tổng giám đốc Thẩm nhìn xa trông rộng, chỉ dùng ba chiêu đã hoàn toàn nắm Chu Uyển trong lòng bàn tay.”
Thuộc hạ của Thẩm Tẫn nịnh nọt:
“Chiêu thứ nhất, lúc cô ta vừa vào nghề, để công ty quản lý lừa cô ta ký hợp đồng âm dương.”
“Chiêu thứ hai, dùng khoản tiền phạt vi phạm hợp đồng năm mươi triệu ép cô ta phải chủ động cởi quần áo chụp ảnh khỏa thân.”
“Chiêu thứ ba, Tổng giám đốc Thẩm lại diễn một màn anh hùng cứu mỹ nhân, Chu Uyển chẳng phải sẽ tự động ngã vào lòng anh sao? Vừa trung thành vừa nghe lời, bán sống bán chết kiếm tiền cho công ty của Tổng giám đốc Thẩm.”
“Còn ngoan hơn chó, lại chẳng cần chia cát-xê cho cô ta!”
Những lời lạnh lẽo như lưỡi kiếm của Thẩm Tẫn một lần nữa đâm xuyên trái tim tôi.
“Giới giải trí quá hỗn loạn. Có Chu Uyển làm đá thử vàng đi trước mở đường, Nhược Nhược mới có thể bước đi thật vững vàng.”
Thuộc hạ nhìn vẻ dịu dàng không thể che giấu trong mắt Thẩm Tẫn mỗi khi nhắc tới Tô Nhược Nhược, khó hiểu hỏi:
“Vậy Tổng giám đốc Thẩm còn kết hôn với Chu Uyển làm gì? Diễn giả thành thật à?”
Thẩm Tẫn nhìn rượu vang trong ly, khẽ cười nhạt, giống như tất cả đều là chuyện bất đắc dĩ.
“Ba năm trước, Nhược Nhược vừa lấy bằng lái xe, không cẩn thận đâm trúng Chu Uyển và mẹ cô ấy. Đứa con ba tháng trong bụng cô ấy và mẹ cô ấy… đều không cứu được.”
“Không phải lỗi của Nhược Nhược, cô ấy cũng bị dọa sợ. Là Chu Uyển và mẹ cô ấy không tránh kịp.”
Hai chân tôi run lên, tôi cắn mạnh vào hổ khẩu đến bật máu mới miễn cưỡng nuốt được cơn giận dữ và tiếng gào thét đang cuộn trào trong lòng.
Ba năm trước, khi tôi mang bụng bầu ra ngoài đi dạo cùng mẹ, một chiếc xe lao như bay tới đâm chúng tôi ngã xuống.
Khi tỉnh lại lần nữa, thứ tôi nhìn thấy chỉ còn là thi thể lạnh ngắt của mẹ.
Tôi suy sụp khóc lớn, Thẩm Tẫn ôm tôi vào lòng an ủi.
“Uyển Uyển, cho dù phải lật tung cả Hải Thành, anh cũng nhất định tìm được tên tài xế gây tai nạn rồi bỏ trốn kia, đòi lại công bằng cho mẹ em và con của chúng ta!”
Nhưng một tháng sau, thứ tôi chờ được lại là tin tức bất lực từ Thẩm Tẫn.
“Cảnh sát nói camera giám sát xung quanh tối hôm đó đều bị hỏng.”
“Uyển Uyển, không sao đâu. Từ nay về sau trên đời này anh chính là chỗ dựa của em. Anh sẽ mãi mãi ở bên bảo vệ em, mãi mãi yêu em.”
“Gả cho anh nhé?”
Tôi cúi đầu nhìn chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út.
Thì ra cuộc hôn nhân mang tên hạnh phúc này lại nhuốm đầy máu của mẹ tôi và con tôi!
Trong thư phòng, giọng Thẩm Tẫn vẫn tiếp tục vang lên.
“Anh sợ Chu Uyển cắn chết không buông, liên lụy đến Nhược Nhược, nên mới mở miệng cưới cô ấy. Cho cô ấy thân phận bà Thẩm cũng coi như bồi thường rồi.”
“Còn Nhược Nhược của anh, đời này anh không thể cho cô ấy một danh phận, vậy trên con đường sự nghiệp, đương nhiên anh phải bất chấp tất cả nâng đỡ cô ấy.”
Sự thật tàn khốc hoàn toàn đánh gục tôi.
Tôi chạy trốn khỏi chiếc lồng giam này như một kẻ mất hồn.
Mãi đến khi hoàn toàn rời khỏi căn biệt thự ấy, tôi mới bật khóc thành tiếng.
Khóc đủ rồi, đầu ngón tay tôi run rẩy kéo danh bạ xuống tận cuối cùng, gọi vào số điện thoại chói mắt kia.
Chỉ một giây sau, đầu dây bên kia đã bắt máy.
Tôi run giọng:
“Em gái anh còn cần thận của tôi không?”
“Tôi đồng ý hiến cho cô ấy, nhưng tôi có một điều kiện.”
“Tôi muốn đôi cẩu nam nữ Thẩm Tẫn và Tô Nhược Nhược thân bại danh liệt.”
Đầu dây bên kia khẽ bật cười.
“Thành giao.”
Chương 1
Sau khi ly hôn, tôi rút khỏi giới giải trí.
Tôi phẫu thuật thẩm mỹ, xóa hộ khẩu cũ, đổi sang một thân phận mới, kết hôn sinh con và sống cuộc đời của một người bình thường.
Tất cả mọi người đều cho rằng tôi chỉ vì giận dỗi nên mới biến mất, chẳng bao lâu nữa sẽ quay về cúi đầu nhận lỗi.
Cho đến bảy năm sau, tôi một lần nữa trở lại thành phố nơi Thẩm Tẫn đang sống.
Bây giờ chắc anh ta đã sớm ở bên bạch nguyệt quang được anh dùng ảnh riêng tư của tôi để nâng đỡ lên vị trí cao rồi nhỉ.
Không ngờ tôi lại gặp anh trong một buổi tụ họp.
Người đàn ông mặc vest chỉnh tề vừa xuất hiện đã khiến mọi người không ngớt trầm trồ.
Bảy năm không gặp, Thẩm Tẫn vẫn đẹp trai đến mức khiến người ta kinh ngạc, nhưng anh vẫn độc thân.
Anh không nhận ra tôi, mọi người lại thi nhau trêu chọc:
“Tổng giám đốc Thẩm đúng là một người si tình. Bao nhiêu năm rồi vẫn nhớ mãi vợ cũ, không chịu tái hôn. Khối tài sản lớn như vậy sau này ai thừa kế đây?”
Nghe vậy, tôi lại cảm thấy khó hiểu.
Nếu anh thật sự yêu tôi, vậy tại sao vào ngày tôi giành được giải Ảnh hậu, anh lại tung ảnh riêng tư của tôi ra ngoài?
Khiến tôi thân bại danh liệt, buộc phải rời khỏi giới điện ảnh.
……
Bảy năm trước, vào ngày tôi lên máy bay tới Cannes nhận giải Ảnh hậu, ảnh riêng tư của tôi bùng nổ khắp mạng xã hội.
Tôi từ một nữ diễn viên được người người khen ngợi biến thành con chuột chạy qua đường, ai cũng muốn đánh.
Nhìn những lời lẽ bẩn thỉu trong phần bình luận, đầu ngón tay tôi run lên, lập tức chạy về nhà muốn tìm Thẩm Tẫn hỏi cho ra lẽ.
Nhưng cuộc trò chuyện bên trong lại khiến tôi chết lặng ngay tại chỗ.
“Tổng giám đốc Thẩm, chiêu này có phải hơi độc ác quá không? Phu nhân đã lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm như vậy, có khi sau này đến phim cũng chẳng còn được đóng.”
Giọng nói bình tĩnh lạnh nhạt của Thẩm Tẫn vang lên:
“Giải Ảnh hậu lần này nhất định phải thuộc về Nhược Nhược. Vì sự nghiệp diễn xuất sau này của Nhược Nhược, hy sinh cô ấy một lần thì có đáng là gì?”
Lưng tôi áp chặt vào tường, hơi lạnh thấu xương lan khắp toàn thân.
“Vẫn là Tổng giám đốc Thẩm nhìn xa trông rộng, chỉ dùng ba chiêu đã hoàn toàn nắm Chu Uyển trong lòng bàn tay.”
Thuộc hạ của Thẩm Tẫn nịnh nọt:
“Chiêu thứ nhất, lúc cô ta vừa vào nghề, để công ty quản lý lừa cô ta ký hợp đồng âm dương.”
“Chiêu thứ hai, dùng khoản tiền phạt vi phạm hợp đồng năm mươi triệu ép cô ta phải chủ động cởi quần áo chụp ảnh khỏa thân.”
“Chiêu thứ ba, Tổng giám đốc Thẩm lại diễn một màn anh hùng cứu mỹ nhân, Chu Uyển chẳng phải sẽ tự động ngã vào lòng anh sao? Vừa trung thành vừa nghe lời, bán sống bán chết kiếm tiền cho công ty của Tổng giám đốc Thẩm.”
“Còn ngoan hơn chó, lại chẳng cần chia cát-xê cho cô ta!”
Những lời lạnh lẽo như lưỡi kiếm của Thẩm Tẫn một lần nữa đâm xuyên trái tim tôi.
“Giới giải trí quá hỗn loạn. Có Chu Uyển làm đá thử vàng đi trước mở đường, Nhược Nhược mới có thể bước đi thật vững vàng.”
Thuộc hạ nhìn vẻ dịu dàng không thể che giấu trong mắt Thẩm Tẫn mỗi khi nhắc tới Tô Nhược Nhược, khó hiểu hỏi:
“Vậy Tổng giám đốc Thẩm còn kết hôn với Chu Uyển làm gì? Diễn giả thành thật à?”
Thẩm Tẫn nhìn rượu vang trong ly, khẽ cười nhạt, giống như tất cả đều là chuyện bất đắc dĩ.
“Ba năm trước, Nhược Nhược vừa lấy bằng lái xe, không cẩn thận đâm trúng Chu Uyển và mẹ cô ấy. Đứa con ba tháng trong bụng cô ấy và mẹ cô ấy… đều không cứu được.”
“Không phải lỗi của Nhược Nhược, cô ấy cũng bị dọa sợ. Là Chu Uyển và mẹ cô ấy không tránh kịp.”
Hai chân tôi run lên, tôi cắn mạnh vào hổ khẩu đến bật máu mới miễn cưỡng nuốt được cơn giận dữ và tiếng gào thét đang cuộn trào trong lòng.
Ba năm trước, khi tôi mang bụng bầu ra ngoài đi dạo cùng mẹ, một chiếc xe lao như bay tới đâm chúng tôi ngã xuống.
Khi tỉnh lại lần nữa, thứ tôi nhìn thấy chỉ còn là thi thể lạnh ngắt của mẹ.
Tôi suy sụp khóc lớn, Thẩm Tẫn ôm tôi vào lòng an ủi.
“Uyển Uyển, cho dù phải lật tung cả Hải Thành, anh cũng nhất định tìm được tên tài xế gây tai nạn rồi bỏ trốn kia, đòi lại công bằng cho mẹ em và con của chúng ta!”
Nhưng một tháng sau, thứ tôi chờ được lại là tin tức bất lực từ Thẩm Tẫn.
“Cảnh sát nói camera giám sát xung quanh tối hôm đó đều bị hỏng.”
“Uyển Uyển, không sao đâu. Từ nay về sau trên đời này anh chính là chỗ dựa của em. Anh sẽ mãi mãi ở bên bảo vệ em, mãi mãi yêu em.”
“Gả cho anh nhé?”
Tôi cúi đầu nhìn chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út.
Thì ra cuộc hôn nhân mang tên hạnh phúc này lại nhuốm đầy máu của mẹ tôi và con tôi!
Trong thư phòng, giọng Thẩm Tẫn vẫn tiếp tục vang lên.
“Anh sợ Chu Uyển cắn chết không buông, liên lụy đến Nhược Nhược, nên mới mở miệng cưới cô ấy. Cho cô ấy thân phận bà Thẩm cũng coi như bồi thường rồi.”
“Còn Nhược Nhược của anh, đời này anh không thể cho cô ấy một danh phận, vậy trên con đường sự nghiệp, đương nhiên anh phải bất chấp tất cả nâng đỡ cô ấy.”
Sự thật tàn khốc hoàn toàn đánh gục tôi.
Tôi chạy trốn khỏi chiếc lồng giam này như một kẻ mất hồn.
Mãi đến khi hoàn toàn rời khỏi căn biệt thự ấy, tôi mới bật khóc thành tiếng.
Khóc đủ rồi, đầu ngón tay tôi run rẩy kéo danh bạ xuống tận cuối cùng, gọi vào số điện thoại chói mắt kia.
Chỉ một giây sau, đầu dây bên kia đã bắt máy.
Tôi run giọng:
“Em gái anh còn cần thận của tôi không?”
“Tôi đồng ý hiến cho cô ấy, nhưng tôi có một điều kiện.”
“Tôi muốn đôi cẩu nam nữ Thẩm Tẫn và Tô Nhược Nhược thân bại danh liệt.”
Đầu dây bên kia khẽ bật cười.
“Thành giao.”
Chương 2
Cúp điện thoại, tôi lập tức nhờ luật sư soạn thảo thỏa thuận ly hôn.
Nhìn đến mục phân chia tài sản, thấy mình sẽ được chia một nửa tài sản của Thẩm Tẫn, mí mắt tôi khẽ giật.