Chương 21 - Cuộc Trả Thù Của Người Phụ Nữ Mất Tự Do

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Thậm chí vì người khác mà đưa cô vào tù.

Nhưng lời đến bên miệng lại không nói ra được một chữ.

Giống như có sức mạnh nào đó chặn chặt cổ họng anh.

Anh chỉ có thể nhìn cô, tham lam nhìn mãi.

Đột nhiên, bóng dáng Mục Lâm bắt đầu nhạt đi.

Khương Thanh Yên sững người.

“Mục Lâm?”

Cô vẫn cười, nhưng cơ thể lại như bị gió thổi tan, từng chút trở nên trong suốt.

Khương Thanh Yên hoảng loạn.

“Mục Lâm Anh lao tới muốn bắt cô, nhưng ngón tay xuyên thẳng qua “Không! Đừng đi!”

Khương Thanh Yên đột ngột mở mắt, mùi thuốc sát trùng gay mũi ập tới, máy theo dõi tim kêu tít tít.

Anh nằm trên giường bệnh, nước mắt không ngừng theo khóe mắt chảy vào tóc mai.

Y tá đang chỉnh dịch truyền bên cạnh.

“Tỉnh rồi à? Anh hôn mê một ngày rồi.”

Khương Thanh Yên không động, chỉ chậm rãi giơ tay sờ sang bên cạnh, cạnh giường trống không.

Không có Mục Lâm không có gì cả.

Một lúc lâu sau, trong phòng bệnh vang lên tiếng khóc bị nén đến cực điểm.

Anh biết đời này không thể quay lại nữa. Chút ấm áp trong mơ đã là lòng nhân từ cuối cùng ông trời dành cho anh.

……

Ở bên kia, lúc Mục Lâm họp xong đã là bốn giờ chiều.

Cô khép tài liệu, xoa bờ vai hơi mỏi.

Gần đây dự án bước vào giai đoạn then chốt, cô đã bận liên tục nhiều ngày.

Đồng nghiệp bên cạnh vẫn đang thảo luận dữ liệu dự án.

“Giáo sư Mục, phương án vừa rồi có phải vẫn cần điều chỉnh thêm không?”

Mục Lâm gật đầu.

“Ngày mai họp lại một lần đi.”

“Hôm nay đến đây thôi.”

Cô cầm tài liệu đi ra, vừa tới cửa thì bước chân đột nhiên dừng lại.

Cách đó không xa có một người đang đứng.

Là mẹ Khương.

Bà đứng trong gió, như đã đợi rất lâu.

Mục Lâm khựng lại, có một khoảnh khắc cô thậm chí hơi hoảng hốt.

Trước kia khi cô và Khương Thanh Yên còn chưa ly hôn, thật ra cô rất sợ về nhà họ Khương.

Mẹ Khương vẫn không thích cô lắm, luôn cảm thấy cô công việc quá bận, không biết chăm sóc gia đình, cũng không xứng với người con trai ưu tú của mình.

Lúc vừa kết hôn, chỉ cần cô tan làm muộn một chút, mẹ Khương sẽ cau mày.

“Phụ nữ vẫn nên đặt tâm tư vào gia đình. Thanh Yên làm việc bận như vậy, con không thể để nó về nhà rồi còn chăm con chứ?”

Sức khỏe Mục Lâm không tốt, có một thời gian bệnh dạ dày nặng, ăn gì cũng khó chịu.

Mẹ Khương cũng chỉ thản nhiên nói: “Phụ nữ nào chẳng sống như vậy? Đừng yếu đuối quá.”

Nhưng lúc đó Mục Lâm luôn cảm thấy chỉ cần mình cố gắng thêm một chút, hiểu chuyện thêm một chút, rồi sẽ có ngày làm bà ấm lòng.

Vì vậy mỗi lần về, cô đều chủ động giúp nấu cơm, dọn việc nhà.

Cô nhớ mẹ Khương thích gì, không thích gì.

Cô vẫn luôn tưởng rằng chỉ cần dùng chân tình đổi chân tình thì cuối cùng sẽ có kết quả.

Nhưng về sau cô mới biết, có người không thích bạn thì không cần lý do, cũng sẽ không thay đổi.

Mẹ Khương ngẩng đầu, khi nhìn thấy cô, vành mắt lập tức đỏ lên.

“Mục Lâm…”

Mục Lâm nhìn bà: “Dì tìm con có việc gì sao?”

Môi mẹ Khương động đậy, nhưng đột nhiên không biết nên mở miệng thế nào.

Mục Lâm trước mắt đã khác trước. Cô gái ngày trước mỗi lần nhìn thấy bà đều cẩn thận lấy lòng, sợ chỗ nào làm chưa tốt.

Nhưng bây giờ cô chỉ yên tĩnh đứng ở đó.

Lịch sự, xa cách.

Một lúc lâu sau, bà mới nhỏ giọng nói.

“Thanh Yên bị thương, ở trong đó bị thương rất nặng, bây giờ đang được ra ngoài điều trị.”

“Dì biết nó đã làm sai rất nhiều chuyện, nhưng Mục Lâm…”

“Có thể nể tình cảm trước kia mà viết một lá thư xin giảm nhẹ không? Giảm được chút án cũng được, coi như mẹ cầu xin con.”

Chương 23

Khi câu cuối cùng rơi xuống, nước mắt mẹ Khương đã chảy.

Mục Lâm yên lặng đứng đó, gió thổi những sợi tóc vụn bên tai cô.

Cô nhớ lại lúc mình bị oan, đã giải thích rằng mình không đẩy Chu Niệm Khả.

Khương Thanh Yên không tin, còn mẹ Khương đứng bên cạnh cũng chỉ cau mày nói.

“Mục Lâm Thanh Yên sẽ không vô duyên vô cớ nghi ngờ con.”

Rất lâu sau, Mục Lâm mới khẽ nói: “Dì, nếu hôm nay người bị thương là con thì sao?”

“Nếu năm năm trước, con thật sự bị đưa vào tù.”

“Nếu ở trong đó con bị bệnh, bị thương, bị người ta bắt nạt.”

“Dì sẽ đến cầu xin họ tha thứ cho con, xin giảm án giúp con sao?”

Sắc mặt mẹ Khương từng chút trắng đi, môi động đậy nhưng không nói ra được câu nào.

Bởi vì đáp án chính bà cũng biết.

Bà sẽ không.

Bà mãi mãi đứng về phía con trai mình.

Rất lâu sau, bà mới nói.

“Mục Lâm chuyện đã qua lâu như vậy, con thật sự không thể buông xuống sao?”

Nghe vậy, trong mắt Mục Lâm không có hận, cũng không có oán, chỉ có bình thản.

“Con đã buông xuống rồi, nhưng buông xuống không có nghĩa là tha thứ.”

“Người làm sai luôn phải trả giá. Dì, cho dù Khương Thanh Yên chết trong tù, con cũng sẽ không viết thư xin giảm nhẹ.”

Nước mắt mẹ Khương lập tức rơi xuống.

“Mục Lâm…”

Mục Lâm nhìn bà, im lặng mấy giây rồi cuối cùng vẫn khẽ nói: “Hơn nữa bây giờ con sống rất tốt, nên những chuyện trước kia, con không muốn quay đầu nhìn lại nữa.”

“Dì giữ gìn sức khỏe.”

Sau đó cô quay người rời đi. Ánh hoàng hôn rơi trên người cô, cô từng bước đi về phía trước, không dừng lại, cũng không quay đầu.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng