Chương 6 - Cuộc Tình Nhầm Lẫn Đầy Nghiệt Ngã
Sau khi cho cậu ấy mượn, tôi mới biết cậu ấy là học bá, ghi chép còn đầy đủ hơn cả tôi.
Cậu ấy ngại ngùng nói:
“Tôi sợ mình bỏ sót chỗ nào đó.”
Mỗi buổi họp thứ hai hằng tuần, Lục Ngôn đều từ tầng trên xuống chủ trì cuộc họp.
Cậu ấy mặc sơ mi cắt may vừa vặn, nói chuyện thong thả, ngắn gọn mà mạnh mẽ, mang theo uy quyền và cảm giác kiểm soát.
Tôi nhìn cậu ấy, có chút thất thần.
Đây thật sự là chàng trai hướng nội năm đó đeo kính, trắng trẻo, không thích nói chuyện sao?
Hình ảnh thiếu niên trong ký ức và người đàn ông nho nhã khí chất mạnh mẽ trước mắt dần chồng lên nhau, rồi lại tách rời.
Rất nhanh, lời đồn đã nổi lên.
Trong phòng trà, tôi nghe có người nói chua lòm:
“Tài nữ gì chứ? Bằng đại học bình thường, cũng không có kinh nghiệm làm việc, chẳng phải là dạng quan hệ được Tổng giám đốc Lục đưa vào sao?”
Tôi lập tức trốn đi, trong lòng rất khó chịu, lén lau nước mắt.
Tối đó, tôi không nhịn được áy náy nhắn tin cho Lục Ngôn:
“Lục Ngôn, có phải tôi gây phiền phức cho cậu không?”
Cậu ấy trả lời rất nhanh:
“Không. Cậu là người duy nhất có thể giúp tôi. Vị trí này thật ra đã đổi rất nhiều người rồi, nhưng chuyện này chỉ có cậu làm được. Tôi cảm nhận được!”
Tôi được cổ vũ rất nhiều, lập tức bật dậy khỏi giường, mở máy tính lần nữa.
Tôi xóa toàn bộ nội dung trong tài liệu đã bị bác bỏ vô số lần kia.
Sau đó, gõ xuống một dòng chữ mới.
09
Lục Ngôn hẹn tôi đi ăn đồ Nhật, rất lo lắng nói sợ tâm trạng tôi không tốt.
Hóa ra, Trần Hàng đăng ảnh anh và Lưu Vi Vi đi hưởng tuần trăng mật lên vòng bạn bè.
Lục Ngôn tưởng tôi biết chuyện này, nên vẫn luôn quan sát cảm xúc của tôi.
“Cậu… ổn không?”
Tôi nói gần đây tôi quá bận, trong đầu toàn công việc, căn bản không xem vòng bạn bè.
Cậu ấy vội nói:
“Biết vậy tôi đã không nói với cậu.”
“Họ đi Bali à?”
Tôi hỏi.
“Hình như vậy!”
Tôi nhớ tới cặp vé khoang hạng nhất giá ưu đãi mà tôi phải canh suốt nửa tháng mới giành được, căn phòng suite ngắm biển trên vách đá tôi đặt trước cả tháng, thậm chí cả bữa tối ngắm hoàng hôn và SPA đôi mỗi chiều cũng được tôi đặt kỹ từng cái một.
Chuyến du lịch lãng mạn tôi tỉ mỉ lên kế hoạch suốt hai tháng, cuối cùng lại là “cô bạn thân tốt” của tôi đi cùng vị hôn phu cũ của tôi, cười ngắm mây trôi mây tan.
Tôi rất nhanh chuyển chủ đề, nói ra một ý tưởng mới về dự án “Tiểu Không” mà tôi vừa nghĩ ra.
Đó là suy nghĩ tôi đã nghiền ngẫm cả tối qua.
Tôi nói, trước đây khi tôi và Trần Hàng mới quen, ngày nào cũng ôm điện thoại trò chuyện, những câu vô dụng cũng có thể nói đến nửa đêm.
Khi đó tôi cảm thấy bản thân cực kỳ có sức hút, bất kể tôi nói gì đối phương cũng có thể nhớ, từng câu từng chữ đều tràn đầy sự hấp dẫn.
“Thứ con người hoài niệm nhất thật ra là cảm giác tin rằng bản thân đang tỏa sáng trong mắt đối phương. Bất kể nói gì cũng sẽ khiến đối phương thấy thú vị. Định vị của ‘Tiểu Không’ chính là khiến người dùng có được cảm giác ‘sức hút cá nhân’ khi được đối phương yêu thích. Đây chính là sức hấp dẫn của nó.”
Lục Ngôn vẫn luôn cười nhìn tôi:
“Cậu đây có tính là biến đau thương thành năng suất không? Góc tiếp cận này thật sự quá tuyệt!”
Về đến nhà, tôi tắm xong liền ngồi trước máy tính bắt đầu viết phương án.
Dòng suy nghĩ trôi chảy, tiếng gõ bàn phím lách cách không ngừng.
Đang viết đến chỗ quan trọng, màn hình điện thoại sáng lên.
Trên đó hiển thị ba chữ “Lưu Vi Vi”.
Tôi nhìn chằm chằm cái tên đó, để nó reo nửa phút mới nghe máy.
“Tiểu Ý, cảm ơn cậu vẫn nghe điện thoại của tớ. Tớ muốn giải thích với cậu, tớ và Trần Hàng không có gì hết.”
Lưu Vi Vi nói cô ấy từ nhỏ đã không nhận được bao nhiêu tình yêu thương.
Sau này tuy có rất nhiều người theo đuổi, nhưng đều gặp người không ra gì, còn bị lừa tiền lừa tình, cảm thấy nản lòng thoái chí.
“Lần này trở về, tớ thật lòng ngưỡng mộ cậu, Tiểu Ý. Vì vậy, khi Trần Hàng đột nhiên nói những lời đó với tớ, tớ thật sự rất sốc. Tớ nhất thời bị dáng vẻ đó của anh ấy làm cho đầu óc mụ mị. Thật ra anh ấy chỉ là uống nhiều rồi nói linh tinh, anh ấy yêu cậu…”
“Ảnh cưới của tớ và anh ấy là giả. Anh ấy chỉ muốn chọc tức cậu, muốn cậu quay về! Tớ tưởng anh ấy chỉ gửi ảnh cho cậu, không ngờ anh ấy lại đăng lên vòng bạn bè…”
“Chuyến du lịch lần này, anh ấy nói mấy vé đã đặt trước không thể hoàn. Anh ấy bảo tớ đi cùng. Tớ chỉ thấy trạng thái của anh ấy không ổn, nên mới đồng ý đi cùng anh ấy giải khuây. Hai chúng tớ chỉ là bạn bè, không xảy ra chuyện gì hết, đều ở riêng phòng. Cậu tin tớ!”
“Ồ, không sao đâu. Hai người chơi vui nhé!”
Tôi đáp một câu nhàn nhạt rồi cúp máy.
10
Cảm hứng đã đến thì không gì cản nổi.
Tôi ôm laptop chạy sang gõ cửa nhà Lục Ngôn.
Cửa vừa mở, một mùi sữa tắm ẩm ướt phả tới.
Lục Ngôn hình như vội vàng khoác áo choàng tắm ra mở cửa, tóc vẫn còn ướt.
“Cậu mau xem, tôi viết bản mới rồi!”
Cậu ấy ngẩn ra một chút, biểu cảm hơi mất tự nhiên.
“Muộn thế này…”
Tôi mặc kệ cậu ấy, như một cơn gió xông vào, trực tiếp mở tài liệu ra, rồi lách cách giải thích một tràng.
Nói nửa ngày, tôi phát hiện bên cạnh chẳng có chút động tĩnh nào.
Lúc này tôi mới cảm thấy Lục Ngôn căn bản không nhìn màn hình, hình như vẫn luôn nhìn tôi chằm chằm.
Tôi quay đầu nhìn cậu ấy.