Chương 1 - Cuộc Tình Nhầm Lẫn Đầy Nghiệt Ngã
Bạn trai tôi năm đó vừa gặp đã yêu tôi, còn xin bạn học cách liên lạc của tôi.
Chúng tôi nói chuyện rất hợp nhau, yêu nhau năm năm vẫn luôn hạnh phúc.
Cho đến trước ngày cưới, tôi nhìn thấy đoạn chat giữa anh và bạn học.
“Khi đó tao hỏi xin WeChat của hoa khôi khoa mày, mày lại đưa nhầm. Đến lúc gặp mặt tao mới phát hiện nhầm người, nhưng lúc đó tao với Hứa Ý đã nói chuyện ra tình cảm rồi, cũng đành vậy thôi.”
Bạn học Lục Ngôn hỏi: “Hứa Ý không phải hoa khôi khoa à?”
01
Trần Hàng nói: “Hoa khôi khoa tụi mày là Lưu Vi Vi mà!”
Lục Ngôn: “Lưu Vi Vi? Tao vẫn luôn tưởng hoa khôi là Hứa Ý!”
Trần Hàng: “Mày mù à? Lưu Vi Vi mới là hoa khôi được công nhận đấy. Cái thằng này suốt ngày chỉ biết học, không nghe chuyện bên ngoài, nhiệm vụ quan trọng như vậy lẽ ra tao không nên giao cho mày. Thôi bỏ đi, giờ nói gì cũng muộn rồi. Tao với Hứa Ý sắp cưới rồi, nhớ đến uống rượu mừng.”
Thời gian đoạn chat là một tuần trước, lúc chúng tôi đang lần lượt báo tin cưới cho họ hàng, bạn bè.
Tôi đọc đi đọc lại mấy câu đó năm lần, mới sắp xếp rõ được logic.
Năm đó, Trần Hàng nhìn trúng một cô gái trong lớp học chung, kinh diễm đến mức không quên được. Anh đi hỏi thăm khắp nơi, nghe nói đó là hoa khôi khoa chúng tôi.
Vì vậy, anh nhờ Lục Ngôn đi xin WeChat của hoa khôi.
Điều thú vị là Lục Ngôn vừa mù mặt vừa là mọt sách. Cậu ấy tự mặc định hoa khôi là tôi, rồi gửi WeChat của tôi cho Trần Hàng.
Hóa ra, chuyện tình “vừa gặp đã yêu” mà tôi luôn tự hào, lại chỉ là một vụ giao nhầm hàng kiểu mua online.
Khi đó, Lục Ngôn chạy đến hỏi tôi, nói có một người tên Trần Hàng muốn làm quen với tôi. Tôi rảnh rỗi chẳng có gì làm, thuận miệng đồng ý.
Sau khi thêm bạn, Trần Hàng nhiệt tình đến mức khiến người ta không chống đỡ nổi.
“Ngay từ cái nhìn đầu tiên, anh đã gục trong tay em rồi.”
“Hóa ra rung động chưa bao giờ là thứ từ từ ủ men, mà là khoảnh khắc bất ngờ khi vừa gặp.”
Anh thề thốt miêu tả rằng, lần đầu nhìn thấy tôi trong giảng đường bậc thang, suốt cả buổi học ánh mắt anh không nỡ rời đi, trong đầu chỉ toàn nghĩ làm thế nào để cưới người phụ nữ này về nhà, nếu không đời này coi như sống uổng.
Không thể không thừa nhận, một cô gái mới ngoài hai mươi, ai mà chịu nổi kiểu tấn công thẳng như vậy.
Chúng tôi nói chuyện trên WeChat rất ăn ý, tung hứng cực kỳ hợp nhau. Anh khen tôi không chỉ xinh đẹp mà linh hồn còn thú vị, liên tục nói mình nhặt được bảo bối.
Khoảng thời gian đó, tôi đi đường cũng thấy mình như có gió, thật sự cho rằng bản thân tỏa ra sức hút chết người, khiến một anh chàng đẹp trai chưa từng gặp mặt mê đến thần hồn điên đảo.
Yêu qua mạng nửa tháng, anh đề nghị gặp ngoài đời.
Ngày gặp mặt, tôi cố tình trang điểm rất kỹ.
Khi nhìn thấy Trần Hàng ngoài đời, mắt tôi sáng lên. Da ngăm, cao ráo, tràn đầy năng lượng, đúng kiểu tôi thích.
“Wow, ngoài đời anh đẹp trai thật đấy.”
Nhưng khi anh nhìn thấy tôi, anh khựng lại đúng ba giây, sau đó mới gãi đầu lung tung, cười ngại ngùng:
“Em không chê là tốt rồi.”
Ba giây khựng lại đó, tôi từng đem ra khoe với bạn thân:
“Haha, chắc chắn là bị sắc đẹp của tao làm cho kinh ngạc đến câm nín.”
Bây giờ nghĩ lại, đó là vẻ mặt của người mở hộp mù nhưng mở ra phiên bản kinh hãi, hoàn toàn không khớp với người trong lòng anh.
Nhưng người cũng đã đến rồi…
Trần Hàng là người biết giữ thể diện, đâm lao thì theo lao, cắn răng diễn tiếp vở kịch.
Tôi chỉ cảm thấy anh ga lăng, chu đáo, vui vẻ, hài hước, cả buổi đều rất thoải mái, hoàn toàn không phát hiện ra điều gì bất thường.
Mọi thứ cứ thuận lý thành chương.
Chúng tôi yêu nhau, ra mắt gia đình, đính hôn, rồi chuẩn bị kết hôn.
Tôi đã làm một cô gái nhỏ hạnh phúc suốt mấy năm.
02
Gia cảnh Trần Hàng rất khá giả. Bình thường anh rất hào phóng với tôi, các ngày lễ, ngày kỷ niệm chưa từng bỏ sót, quà tặng lúc nào cũng đúng ý tôi.
Năm tốt nghiệp, nửa đêm tôi đột nhiên bị co thắt dạ dày, đau đến mức lăn lộn trên giường.
Anh nhận điện thoại, liền trèo tường ra khỏi ký túc xá trong đêm, bắt taxi đưa tôi đến cấp cứu.
Lúc tôi truyền dịch ở bệnh viện, anh xoa hai tay đến nóng ran, rồi đặt lên vùng dạ dày của tôi qua lớp áo, nhẹ nhàng xoa từng chút một.
“Đỡ hơn chưa? Có anh ở đây rồi, lát nữa sẽ không đau nữa.”
Anh hạ giọng dỗ dành tôi, động tác trên tay vẫn không ngừng.
Khi tỉnh lại, tôi nhìn thấy anh nằm gục bên giường.
Khi đó, trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ: người này có thể phó thác cả đời.
Kỷ niệm ba năm yêu nhau, tôi lên mạng học làm bánh kem, làm đến mức mặt mũi dính đầy bột, cuối cùng cũng thành công.
“Thế nào? Em giỏi không?”
Anh cười rất vui vẻ:
“Tất nhiên là giỏi rồi, không hổ là người phụ nữ anh vừa gặp đã yêu!”
Anh cứ luôn như vậy, sai rồi cứ sai tiếp, khiến tôi tin là thật.
Tiếng khóa điện tử ở cửa vang lên, Trần Hàng về rồi.
Anh thay dép, bước đến hôn lên trán tôi.
“Hôm nay bên công ty tổ chức cưới cuối cùng cũng đưa ra một phương án tiệc cưới ngoài trời trên bãi cỏ khá ổn. Em chắc chắn sẽ thích…”
Anh cởi áo khoác, tự rót cho mình một ly nước.
Trong đầu tôi lúc này chỉ còn sự chết lặng sau cơn chấn động vừa rồi.
“Ông xã.”
Tôi gọi anh lại.
Anh quay đầu: “Ừ?”
“Trước đây anh luôn nói vừa gặp đã yêu em.”
Tôi nhìn chằm chằm vào anh.
“Vậy anh còn nhớ lần đầu gặp em, em mặc quần áo màu gì không?”
Anh không hề khựng lại, buột miệng đáp:
“Màu trắng chứ gì! Chiếc váy liền màu trắng đó, tiên cực kỳ.”
Nói xong, anh nâng cốc lên uống nước.
Đúng là không phải tôi.
Bốn năm đại học, tôi không hề mặc đồ trắng, bởi vì lúc ăn cơm tôi rất hay làm bắn dầu mỡ, đồ trắng giặt không sạch, nên dứt khoát lười mua luôn.
Tối đó, tôi trằn trọc không ngủ được, lật xem vòng bạn bè của anh.
Tôi chú ý thấy ba ngày trước anh đăng một trạng thái.
Dòng chữ là:
“Thanh xuân khép lại, chỉ toàn tiếc nuối.”
Ảnh kèm theo là một tấm ảnh cũ. Khi chúng tôi mới yêu thời đại học, hai phòng ký túc tổ chức đi leo núi chung và chụp ảnh nhóm.