Chương 3 - Cuộc Sống Trong Tầng Hầm
Lẽ ra tôi nên oán trách Chu Trì, oán anh phá sản, oán anh nghèo túng, oán anh không cho tôi cuộc sống tốt đẹp.
Nhưng Chu Trì thì sao, từ thiên chi kiêu tử rơi xuống bùn lầy, bị cười nhạo, bị sỉ nhục, mang theo những ánh nhìn dị dạng, dưới nắng gắt làm việc khổ sai.
Trở về nhà, lại còn phải chịu sự trách móc được nuông chiều của người vợ là tôi:
“ Đồ vô dụng, đúng là chẳng có tiền đồ, đến cả trang sức cho tôi cũng mua không nổi, nếu là tôi thì đã đâm đầu chết từ lâu rồi.”
Trong đêm khuya tĩnh lặng, Chu Trì, khi anh nhìn lên trần nhà cũ kỹ ẩm mốc, anh có nhớ đến bản thân một năm trước, hăng hái, đầy chí khí, tiền đồ rộng mở hay không?
Ngoài nhà là cơn gió lạnh tiêu điều, trong nhà người nằm đó hàng mi khẽ run.
Tôi áp má mình vào lòng bàn tay Chu Trì, nước mắt chậm rãi thấm ướt cổ tay anh.
“ Hệ thống, rốt cuộc khi nào Chu Trì mới chịu nhắc đến chuyện ly hôn với tôi?”
Tôi không muốn làm chuyện xấu nữa, cũng không muốn bắt nạt nam chính nữa.
Đêm Giáng Sinh này u ám, quả táo bình an cũng mang vị đắng.
Nếu có thể ly hôn với tôi, liệu Chu Trì có không cần phải liều mạng kiếm tiền nữa, không cần một ngày làm ba công việc, cũng sẽ không còn bị thương nữa không?
5
Cho đến tận bữa sáng hôm sau, tôi vẫn còn nghĩ về câu hỏi đó.
Hệ thống ậm ừ không rõ, chỉ nói là tình tiết vẫn chưa đến.
Nó lúc nào cũng như vậy,
mắng tôi thì nhanh như chớp, nhưng cứ đến mấy chuyện quan trọng là lại giả chết.
Tôi khuấy cháo kê mà lòng dạ rối bời.
Áo khoác, son môi, mũ len, băng đô tóc…
Chu Trì đã tặng tôi nhiều món quà đến vậy, tôi cũng nên tặng lại anh ấy một ít.
Tặng gì thì được nhỉ, lấy lý do gì để tặng đây?
Chúng tôi sắp ly hôn rồi, chắc nên tặng trước khi ly hôn.
Nếu ly hôn xong mới tặng, liệu có kỳ cục không?
À phải rồi, rốt cuộc khi nào thì ly hôn vậy?
Chu Trì không biết đã đứng cạnh tôi từ lúc nào:
“Em đang nghĩ gì thế? Cháo nguội cả rồi.”
Tôi đang mải suy nghĩ, đầu óc chưa kịp phản ứng, vô thức nói ra điều trong lòng:
“Đang nghĩ bao giờ mới được ly hôn với anh…”
6
Vừa nói xong, tim tôi khựng lại một nhịp.
May mà đúng lúc ấy, bóng đèn lại hỏng, phát ra tiếng xẹt xẹt, vừa hay che đi lời tôi.
Cũng vừa khéo tạo cho tôi một cái cớ,
vì chột dạ nên tôi lắp bắp kiếm chuyện:
“Cái bóng đèn này thật đáng ghét, lần trước hỏng cứ nhấp nháy mãi, dọa em sợ cả ngày…”
Chu Trì lại đi sửa đèn,
chắc anh không nghe thấy câu nói vừa rồi, sửa xong cũng không nhắc lại nữa.
Ăn vội bữa sáng, anh lại ra ngoài làm việc.
Khi trở về thì trời đã tối đen.
Gần đây anh đều như vậy, ra khỏi nhà sớm hơn, mà về muộn hơn.
“Anh tìm được nhà mới rồi, mai chiều chuyển đi.”
Chu Trì nói rất bình thản, nhìn tôi:
“Đó là một căn nhà rất rộng, phòng khách và phòng ngủ đều có cửa sổ lớn.”
Không giống căn tầng hầm này, tối tăm ẩm thấp.
Ban ngày cũng phải bật đèn, khiến tôi lúc nào cũng lo sợ đèn hỏng.
Hệ thống thì hớn hở reo lên:
【Tới rồi, tới rồi, tình tiết tới rồi, vì chịu khổ không nổi, cô và nam chính cãi nhau một trận long trời lở đất, ép anh ta chuyển nhà, không chuyển thì dọa nhảy lầu, lập tức khơi lên nỗi nhục của nam chính. Ấy, sao lại là nam chính tự nói ra trước? Thôi kệ, hoàn thành tình tiết là được rồi…】
Hệ thống lải nhải cả buổi, chẳng thấy tôi đáp lại.
Theo ánh mắt tôi, nó mới phát hiện ra tôi đang nhìn tay Chu Trì.
“Vết thương lại rách ra rồi.”
Tôi tự lẩm bẩm,
không chỉ cánh tay, mà cả vai anh cũng thêm nhiều vết bầm tím.
Lần trước là khiêng xi măng, lần này thì sao, là gạch men hay cả xe bột trét?
Tôi hỏi anh: “Tiền ở đâu ra? Anh làm gì vậy?”
Chu Trì lại im lặng,
lần trước anh không nói là vì tôi chưa hỏi, còn giờ tôi hỏi rồi, anh vẫn không nói.
Tôi bực như đúng tình tiết, cãi nhau một trận dữ dội với Chu Trì.
Tôi mắng anh không có năng lực, chẳng có tiền đồ, chỉ biết làm việc tay chân.
Mắng anh vô dụng, tại sao lại để bản thân phá sản, tại sao lại chỉ biết ở cái tầng hầm rách nát này.
Mắng anh là đồ bỏ đi, người ta ai cũng sống tốt, tại sao anh lại để mình đầy thương tích như vậy.
Tôi mắng rất lâu, mắng đến mức cạn kiệt sức lực, ngồi bệt xuống đất.
Trước mặt tôi cũng có một người đang ngồi.
Chu Trì, người vẫn luôn im lặng để tôi trút giận, cuối cùng cũng có phản ứng.
Vết thương trên tay anh còn chưa lành, lại bị tê cóng.
Chỉ còn những móng tay sạch sẽ ngay ngắn là chứng minh cho quãng đời từng sống nhung lụa.
Giờ đây, lại chìa ra trước mặt tôi, một tờ giấy ăn nằm trong lòng bàn tay anh.
Tặng tôi cái này làm gì chứ?
Tôi nhìn tờ giấy rất lâu, chậm rãi chạm tay lên má.
“Đừng khóc nữa.”
À, thì ra là vì tôi đang khóc.