Chương 4 - Cuộc Sống Trong Hang Núi Giữa Tận Thế
Ngoài vô số zombie thì chẳng còn một sinh vật sống nào.
Zombie vốn là những xác sống.
Chúng cực kỳ thích tụ tập.
Chỉ sau nửa năm, số zombie trong thành phố đã dày đặc như cá xếp trong hộp.
Nhìn thôi cũng khiến người ta nổi da gà.
Vì nửa năm không có nguồn thức ăn, cơ thể chúng đều khô đen, khiến người ta liên tưởng tới xác ướp giữa sa mạc.
Tuy vậy tuyệt đối không thể xem thường.
Thông qua camera máy bay không người lái, tôi tận mắt nhìn thấy một con chó hoang gầy gò tình cờ xuất hiện.
Trong nháy mắt, đám zombie đang bất động lập tức trở nên điên cuồng.
Chúng đuổi theo con chó hệt như trước đây.
Cuối cùng, con chó gầy trơ xương bị đàn zombie bắt được rồi ăn thịt.
Cảnh tượng tàn nhẫn chẳng khác nào địa ngục.
“Xem thử gần đây có đàn zombie nào không.”
Đây là chuyện tôi quan tâm nhất.
Nó liên quan trực tiếp tới việc sống chết của tôi.
Tôi điều khiển camera quét một vòng khu vực ngoại ô.
Gần hang núi không có đàn zombie lớn.
Chỉ có vài con đi lẻ tẻ, giống những du khách lang thang vô định.
Loại zombie này không hiếm.
Có nhóm hai ba con, có nhóm bảy tám con hoặc hơn chục con.
Đúng lúc đó, một số zombie bỗng chạy thật nhanh về phía quốc lộ.
Trên quốc lộ xuất hiện hơn chục chiếc xe đang chạy hết tốc lực.
Tiếng động cơ gầm rú đã thu hút zombie.
Những chiếc xe ấy trông cực kỳ kỳ quái.
Tất cả đều đã được cải tạo đặc biệt.
Bốn phía được phủ những lớp thép dày.
Trên thép hàn những ống kim loại mài nhọn, bên trên treo những thứ ghê rợn còn sót lại từ zombie.
Cửa kính được bọc kín bằng lưới thép.
Xung quanh thân xe còn chừa những khe đặc biệt để dùng cưa máy tiêu diệt zombie.
Thân xe phủ đầy vết bẩn và máu khô.
Trên nắp capo còn đặt hơn chục chiếc đầu lâu trắng, tạo cảm giác chẳng khác nào phong cách rock tử thần.
Những người sống sót trong xe trông không giống người bình thường.
Thông qua máy bay không người lái, tôi nhanh chóng phát hiện có điều không ổn.
Họ dừng xe giữa đường rồi vây thành một vòng.
Một đám người cười cợt, kéo vài cô gái trẻ ra khỏi xe.
Ánh mắt của họ chẳng khác gì bầy sói đói đang nhìn những con thỏ trắng.
Bọn họ đã phát điên.
Không còn chút nhân tính nào, liên tục làm tổn thương những cô gái ấy.
Sau cùng, họ lại ném các cô lên xe như vứt rác.
Hóa ra đây chính là những kẻ ác lợi dụng tận thế để làm chuyện xấu.
6. KẺ ÁC HOÀNH HÀNH
Để bảo đảm an toàn, tôi lập tức điều khiển máy bay không người lái trốn đi.
Tất cả bọn họ lên xe, chuẩn bị rời khỏi đó.
Tôi đang âm thầm mừng vì mình không bị phát hiện thì một người đàn ông trong số đó bỗng nhạy bén nhận ra điều gì.
Hắn nhìn chằm chằm về phía máy bay.
Tôi không chắc họ đã phát hiện ra máy bay hay chưa, vì vậy bàn tay điều khiển cũng không dám động đậy.
Đội xe bắt đầu lái đi lái lại quanh khu vực gần hang núi.
Không còn nghi ngờ gì nữa.
Họ đã phát hiện máy bay và biết gần đây nhất định có người sống sót.
Tiếng động cơ gầm rú thu hút không ít zombie.
Đội xe tiêu diệt được khá nhiều, nhưng zombie tập trung ngày càng đông nên cuối cùng cũng buộc bọn họ phải rời đi.
Tôi âm thầm thở phào, điều khiển máy bay quay trở về rồi đóng kín cửa sắt lớn và cửa chống trộm.
Tuyết Tuyết và Đậu Que vừa thấy tôi trở lại lập tức chạy đến.
Sau đó chúng bắt đầu cào cửa.
Tôi biết chúng muốn ra ngoài.
Nhưng tuyệt đối không thể mở.
Đặc biệt là Đậu Que.
Tên này cứ thích chạy lung tung, hoàn toàn chẳng biết nguy hiểm là gì.
Nếu nó chạy quá xa thì phiền to.
“Đậu Que, đợi lúc nào an toàn hơn rồi chúng ta ra ngoài chơi.”
Tôi an ủi nó.
Đậu Que dường như nghe hiểu, không cào cửa nữa.
Nó quay đầu, vẫy cái đuôi to rồi chui xuống chân tôi, đòi được vuốt ve.
Tuyết Tuyết nhảy vào lòng tôi, cuộn tròn người rồi ngáp một cái.
Nó muốn ngủ.
Tôi ôm Tuyết Tuyết, hôn nó một cái.
Trên người nó thoang thoảng mùi dầu tắm rất dễ chịu.
Trong hang núi không thiếu nước.
Tận sâu bên trong có một dòng sông ngầm nhỏ.
Đây cũng là lý do quan trọng nhất khiến tôi chọn nơi này ngay từ đầu.
Tôi cùng hai đứa nhỏ ngày nào cũng tắm rửa sạch sẽ, cố gắng giữ vệ sinh.
Tôi ôm Tuyết Tuyết, tay vuốt đầu Đậu Que.
Nó nhảy lên rồi nằm xuống cạnh tôi.
Tôi không biết nếu không có hai đứa chúng nó, liệu mình có thể kiên trì sống trong hang núi đến tận bây giờ hay không.
Chúng không phải con người.
Nhưng lại có thể xoa dịu trái tim tôi giống như con người.
Chúng khiến tôi hiểu rằng giữa thế giới địa ngục này, vẫn còn một chút tốt đẹp đáng để tiếp tục sống.
Suốt mấy ngày sau đó, tôi không hề mở cửa.
Tôi sợ đám người xấu kia sẽ quay lại.
Cứ thế một tuần trôi qua.
Chiếc radio vốn im lặng bỗng vang lên tiếng người.
Đã quá lâu tôi không được nghe thấy giọng nói, đến mức ngay cả tiếng AI tổng hợp cũng đủ khiến tôi vui vẻ.
“Có ai không? Có ai không? Bất kể có người nghe hay không, kể từ hôm nay tôi sẽ phát sóng những chuyện xảy ra trong thành phố.”
Tôi chăm chú lắng nghe.